@nguoiviettruyenbuon2: Tuổi trưởng thành không có đáp án… chỉ có gồng gánh. Có những ngày… Chẳng có chuyện gì xảy ra cả. Nhưng lòng nặng đến mức không muốn nói chuyện với ai. Tin nhắn không muốn trả lời. Điện thoại không muốn cầm lên. Ra ngoài không muốn đi. Mà ở một mình cũng chẳng thấy dễ chịu hơn. Chỉ là đột nhiên thấy mệt. Mệt với cuộc sống này. Mệt với chính mình. Mệt vì đã cố gắng rất nhiều… Nhưng mọi thứ vẫn chưa được như mong muốn. Có những áp lực không thể kể. Có những nỗi buồn không biết phải gọi tên là gì. Có những đêm thức trắng… Chỉ vì nghĩ đến ngày mai. Người ta cứ bảo trưởng thành là mạnh mẽ. Nhưng đâu ai nói… Trưởng thành cũng là những lần tự ôm lấy những vết thương của mình. Tự lau nước mắt. Tự động viên bản thân. Rồi lại giả vờ như không có chuyện gì. Đến một độ tuổi nào đó… Người ta không còn mong cuộc đời sẽ dễ dàng nữa. Chỉ mong những cố gắng của mình… Đừng mãi là vô nghĩa. Chỉ mong một ngày nào đó… Có thể sống mà không phải gồng lên quá nhiều như bây giờ. —Người Viết Truyện Buồn— #nhachaymoingay #tamtrang #tamtrangbuon #tamtrang_camxuc #xuhuong