@littleshell05: #heartopia

Littleshell
Littleshell
Open In TikTok:
Region: JP
Thursday 04 June 2026 13:13:31 GMT
93
7
2
1

Music

Download

Comments

mai_on_ml
Mei<3 :
2026-06-04 13:31:32
1
To see more videos from user @littleshell05, please go to the Tikwm homepage.

Other Videos

Người ta vẫn thường nói: Dựa vào núi, núi cũng có ngày mòn. Dựa vào người, người cũng có lúc rời đi. Nghe qua tưởng chừng một lời nhắc về sự vô thường, nhưng sâu hơn… đó là lời nhắc về nơi ta đã đặt niềm tin của mình. Không phải núi thay lòng. Cũng không hẳn người vô tâm. Chỉ là mọi thứ trên đời đều đang chuyển động. Núi chịu mưa nắng rồi cũng bào mòn. Người đi qua tháng năm rồi cũng đổi khác. Chỉ có một điều ta thường quên mất là chính mình cũng đang thay đổi từng ngày. Ta từng nghĩ, chỉ cần có một ai đó bên cạnh, mọi chông chênh sẽ dịu lại. Chỉ cần nắm được một bàn tay, cuộc đời sẽ vững vàng hơn. Và ta tin vào điều đó… cho đến khi bàn tay ấy buông ra. Lúc ấy, ta mới nhận ra một điều rằng: điều khiến ta sụp đổ không phải vì ai rời đi, mà vì ta đã đặt toàn bộ điểm tựa của mình ở bên ngoài. Có những mất mát không làm ta đau ngay, mà làm ta chới với… vì không còn nơi để bám. Và chính khoảnh khắc ấy, ta buộc phải học một điều mà trước đó ta luôn né tránh: tự đứng bằng đôi chân của mình. “Hãy tự thắp đuốc lên mà đi.” Không phải để phủ nhận người khác, mà để nhắc rằng: không ai có thể sống thay ta, cảm nhận thay ta, hay bước tiếp thay ta trong những đoạn đường khó nhất. Khi bắt đầu quay về với chính mình, ta học cách dựa vào những thứ không thể mất: một sự tỉnh táo khi biến cố xảy ra, để không phản ứng trong mù mờ. một lòng tự trọng đủ lớn, để không níu kéo những gì đã rời xa. và một khả năng tự chữa lành, để biết rằng… dù không ai ở đó, mình vẫn có thể đi qua. Tự mình trở thành chỗ dựa không làm ta cô đơn. Ngược lại, nó làm ta nhẹ hơn. Nhẹ vì không còn sợ mất ai đó là mất tất cả. Nhẹ vì không còn phải gồng mình để giữ một điều vốn không còn thuộc về mình. Và rồi, ta bắt đầu hiểu một kiểu tự do rất khác: tự do không phải là không cần ai, mà là… có thể ở bên ai đó mà không đánh mất chính mình. Yêu một người không phải vì cần họ lấp đầy, mà vì muốn cùng họ đi tiếp. Đến một lúc nào đó, bạn vẫn có thể tựa vào một bờ vai khi mệt. Nhưng nếu một ngày phải bước đi một mình, bạn cũng không còn sợ nữa. Vì bạn biết mình có thể đứng vững. Và khi ấy, bạn sẽ nhận ra: ngọn núi vững nhất trong đời, chưa bao giờ nằm ở bên ngoài. Nó luôn ở đó… chính bản thân bạn. 🌿 #tinhthuc #minhthuc #hatgiongtinhthuc
Người ta vẫn thường nói: Dựa vào núi, núi cũng có ngày mòn. Dựa vào người, người cũng có lúc rời đi. Nghe qua tưởng chừng một lời nhắc về sự vô thường, nhưng sâu hơn… đó là lời nhắc về nơi ta đã đặt niềm tin của mình. Không phải núi thay lòng. Cũng không hẳn người vô tâm. Chỉ là mọi thứ trên đời đều đang chuyển động. Núi chịu mưa nắng rồi cũng bào mòn. Người đi qua tháng năm rồi cũng đổi khác. Chỉ có một điều ta thường quên mất là chính mình cũng đang thay đổi từng ngày. Ta từng nghĩ, chỉ cần có một ai đó bên cạnh, mọi chông chênh sẽ dịu lại. Chỉ cần nắm được một bàn tay, cuộc đời sẽ vững vàng hơn. Và ta tin vào điều đó… cho đến khi bàn tay ấy buông ra. Lúc ấy, ta mới nhận ra một điều rằng: điều khiến ta sụp đổ không phải vì ai rời đi, mà vì ta đã đặt toàn bộ điểm tựa của mình ở bên ngoài. Có những mất mát không làm ta đau ngay, mà làm ta chới với… vì không còn nơi để bám. Và chính khoảnh khắc ấy, ta buộc phải học một điều mà trước đó ta luôn né tránh: tự đứng bằng đôi chân của mình. “Hãy tự thắp đuốc lên mà đi.” Không phải để phủ nhận người khác, mà để nhắc rằng: không ai có thể sống thay ta, cảm nhận thay ta, hay bước tiếp thay ta trong những đoạn đường khó nhất. Khi bắt đầu quay về với chính mình, ta học cách dựa vào những thứ không thể mất: một sự tỉnh táo khi biến cố xảy ra, để không phản ứng trong mù mờ. một lòng tự trọng đủ lớn, để không níu kéo những gì đã rời xa. và một khả năng tự chữa lành, để biết rằng… dù không ai ở đó, mình vẫn có thể đi qua. Tự mình trở thành chỗ dựa không làm ta cô đơn. Ngược lại, nó làm ta nhẹ hơn. Nhẹ vì không còn sợ mất ai đó là mất tất cả. Nhẹ vì không còn phải gồng mình để giữ một điều vốn không còn thuộc về mình. Và rồi, ta bắt đầu hiểu một kiểu tự do rất khác: tự do không phải là không cần ai, mà là… có thể ở bên ai đó mà không đánh mất chính mình. Yêu một người không phải vì cần họ lấp đầy, mà vì muốn cùng họ đi tiếp. Đến một lúc nào đó, bạn vẫn có thể tựa vào một bờ vai khi mệt. Nhưng nếu một ngày phải bước đi một mình, bạn cũng không còn sợ nữa. Vì bạn biết mình có thể đứng vững. Và khi ấy, bạn sẽ nhận ra: ngọn núi vững nhất trong đời, chưa bao giờ nằm ở bên ngoài. Nó luôn ở đó… chính bản thân bạn. 🌿 #tinhthuc #minhthuc #hatgiongtinhthuc

About