@yee.mareeym.liji: #አግዚአብሔር #አኑርንያንል #አራኝዬ 🙏🙏🙏🙏🙏🙏

yee.mareym.liji
yee.mareym.liji
Open In TikTok:
Region: SA
Thursday 04 June 2026 16:35:34 GMT
480
70
12
2

Music

Download

Comments

my.mame23
ፀሐይ የተዋህዶ ልጅ :
በትክክል እህቴ😭
2026-06-04 18:49:59
0
basufiqad.47
Basufiqad 47 :
🥰🥰🥰🥰🥰🥰🥰🥰🥰🥰🥰
2026-06-05 05:00:42
0
mmmm67062
mmmm :
🙏🙏🙏🤲🤲🤲🤲🤲🤲🙏🙏🙏🙏🙏🙏🙏🙏🙏
2026-06-04 20:50:40
0
turufifjrur
turufifjrur :
😉😉😉😉
2026-06-04 20:34:25
0
hana86640
hana86640 :
🙏🙏🙏🙏🙏
2026-06-04 17:54:10
0
adanchmagistuu
mimiyee Almaz 🙏🤲 :
♥️♥️♥️
2026-06-04 17:12:14
0
adanchmagistuu
mimiyee Almaz 🙏🤲 :
🥰🥰🥰
2026-06-04 17:12:12
0
adanchmagistuu
mimiyee Almaz 🙏🤲 :
🥰🥰🥰
2026-06-04 17:12:08
0
adanchmagistuu
mimiyee Almaz 🙏🤲 :
♥️♥️♥️
2026-06-04 17:12:08
0
adanchmagistuu
mimiyee Almaz 🙏🤲 :
🙏🙏🙏
2026-06-04 17:12:08
0
adanachi87
Adanachi :
🙏🙏🙏🙏🙏🙏🙏🙏🙏🙏🙏🙏🙏🙏🙏🙏🙏🙏🙏🙏🙏🙏🙏🙏🙏🙏🙏🙏
2026-06-04 16:45:42
0
dsta587
dsta :
🤲🤲🤲🤲🤲🤲🤲
2026-06-05 10:53:29
0
To see more videos from user @yee.mareeym.liji, please go to the Tikwm homepage.

Other Videos

“Càng sống để vừa mắt người khác, bạn càng đánh mất chính mình.” Người hiểu rõ giá trị của bản thân thì không còn bận tâm quá nhiều đến ánh nhìn của thế gian, bởi thứ khiến ta lệ thuộc vào ý kiến bên ngoài không phải là con người thật, mà là bản ngã đang khao khát được công nhận. Bản ngã luôn phải uốn mình để trở nên “đẹp” trong mắt người khác, còn chân ngã thì không cần chứng minh, cũng không cần được chấp thuận. Thế gian dạy người ta cách giao tiếp, cách kết bạn, cách tạo thiện cảm, nhưng hiếm ai dạy cách sống thật với chính mình. Người ta học cách nói những lời nên nói, làm những điều nên làm, để được yêu thích, được chấp nhận, được ở lại trong một vòng tròn nào đó. Nhưng những mối quan hệ được xây bằng sự thỏa hiệp ấy, rốt cuộc chỉ tồn tại chừng nào ta còn đóng đúng vai mà người khác mong đợi. Khi không còn phù hợp, chúng tan đi nhanh như một lớp sương mỏng. Và nghịch lý bắt đầu từ đó: càng cố gắng để được yêu mến, ta càng xa rời chính mình; càng sống theo kỳ vọng của người khác, ta càng trở thành kẻ nô lệ cho chính những kỳ vọng ấy. Cuộc đời khi đó không còn là một hành trình sống, mà là một chuỗi ngày diễn xuất, nơi ta luôn phải canh chừng xem mình có “đúng vai” hay không. Sâu xa hơn, nỗi sợ chi phối gần như toàn bộ đời sống con người: sợ bị từ chối, sợ thất bại, sợ cô độc, sợ điều chưa biết, thậm chí sợ cả việc sống và cái chết. Chính nỗi sợ ấy khiến bản ngã liên tục dựng lên những lớp phòng vệ, những câu chuyện, những lời nói không thật, chỉ để duy trì cảm giác an toàn mong manh. Nhưng càng phòng vệ, càng tiêu hao năng lượng; càng cố giữ, càng bất an. Người không còn sợ hãi không phải vì họ mạnh mẽ hơn, mà vì họ đã thấy ra một điều rất đơn giản: không có gì trong cái gọi là “tôi” đủ bền để phải bảo vệ đến vậy. Khi thấy rõ nội tâm, khi không còn bị những cấu trúc giả lập của bản ngã chi phối, một sự tự do tự nhiên xuất hiện. Từ đó, người ta có thể bước vào cái chưa biết mà không cần đảm bảo, có thể sống mà không cần một vai diễn. Con người cũng thường sống vì mục tiêu, nhưng lại không nhận ra rằng chính mục tiêu khiến họ luôn ở trong trạng thái thiếu. Giống như đường chân trời, càng tiến đến thì nó càng lùi xa. Người ta tưởng rằng đạt được rồi sẽ an, nhưng vừa chạm tới một đích đến, lập tức một đích khác lại xuất hiện. Thế là cả đời bị kéo đi trong một cuộc rượt đuổi không hồi kết. Hy vọng, nếu không được thấy rõ, cũng có thể trở thành một dạng trói buộc. Nó khiến ta luôn sống ở “ngày mai”, trong khi sự sống chỉ thực sự diễn ra ở “ngay đây”. Và điều trớ trêu là thứ ta tìm kiếm không nằm ở cuối hành trình, mà luôn hiện diện trong từng khoảnh khắc đang sống. Khi không còn bị ám ảnh bởi việc phải trở thành một điều gì đó, ta bắt đầu chạm vào một dạng bình an rất khác, không đến từ thành tựu, không đến từ sự công nhận, mà đến từ việc không còn chia cắt giữa “mình” và “cuộc sống”. Lúc đó, sống không còn là để đạt tới, mà là để hiện diện. Và có lẽ, tự do thật sự không phải là làm được mọi điều mình muốn, mà là không còn phải trở thành một ai khác ngoài chính mình.#phatphap #nangluongtichcuc #chualanh #xuhuong #fyp
“Càng sống để vừa mắt người khác, bạn càng đánh mất chính mình.” Người hiểu rõ giá trị của bản thân thì không còn bận tâm quá nhiều đến ánh nhìn của thế gian, bởi thứ khiến ta lệ thuộc vào ý kiến bên ngoài không phải là con người thật, mà là bản ngã đang khao khát được công nhận. Bản ngã luôn phải uốn mình để trở nên “đẹp” trong mắt người khác, còn chân ngã thì không cần chứng minh, cũng không cần được chấp thuận. Thế gian dạy người ta cách giao tiếp, cách kết bạn, cách tạo thiện cảm, nhưng hiếm ai dạy cách sống thật với chính mình. Người ta học cách nói những lời nên nói, làm những điều nên làm, để được yêu thích, được chấp nhận, được ở lại trong một vòng tròn nào đó. Nhưng những mối quan hệ được xây bằng sự thỏa hiệp ấy, rốt cuộc chỉ tồn tại chừng nào ta còn đóng đúng vai mà người khác mong đợi. Khi không còn phù hợp, chúng tan đi nhanh như một lớp sương mỏng. Và nghịch lý bắt đầu từ đó: càng cố gắng để được yêu mến, ta càng xa rời chính mình; càng sống theo kỳ vọng của người khác, ta càng trở thành kẻ nô lệ cho chính những kỳ vọng ấy. Cuộc đời khi đó không còn là một hành trình sống, mà là một chuỗi ngày diễn xuất, nơi ta luôn phải canh chừng xem mình có “đúng vai” hay không. Sâu xa hơn, nỗi sợ chi phối gần như toàn bộ đời sống con người: sợ bị từ chối, sợ thất bại, sợ cô độc, sợ điều chưa biết, thậm chí sợ cả việc sống và cái chết. Chính nỗi sợ ấy khiến bản ngã liên tục dựng lên những lớp phòng vệ, những câu chuyện, những lời nói không thật, chỉ để duy trì cảm giác an toàn mong manh. Nhưng càng phòng vệ, càng tiêu hao năng lượng; càng cố giữ, càng bất an. Người không còn sợ hãi không phải vì họ mạnh mẽ hơn, mà vì họ đã thấy ra một điều rất đơn giản: không có gì trong cái gọi là “tôi” đủ bền để phải bảo vệ đến vậy. Khi thấy rõ nội tâm, khi không còn bị những cấu trúc giả lập của bản ngã chi phối, một sự tự do tự nhiên xuất hiện. Từ đó, người ta có thể bước vào cái chưa biết mà không cần đảm bảo, có thể sống mà không cần một vai diễn. Con người cũng thường sống vì mục tiêu, nhưng lại không nhận ra rằng chính mục tiêu khiến họ luôn ở trong trạng thái thiếu. Giống như đường chân trời, càng tiến đến thì nó càng lùi xa. Người ta tưởng rằng đạt được rồi sẽ an, nhưng vừa chạm tới một đích đến, lập tức một đích khác lại xuất hiện. Thế là cả đời bị kéo đi trong một cuộc rượt đuổi không hồi kết. Hy vọng, nếu không được thấy rõ, cũng có thể trở thành một dạng trói buộc. Nó khiến ta luôn sống ở “ngày mai”, trong khi sự sống chỉ thực sự diễn ra ở “ngay đây”. Và điều trớ trêu là thứ ta tìm kiếm không nằm ở cuối hành trình, mà luôn hiện diện trong từng khoảnh khắc đang sống. Khi không còn bị ám ảnh bởi việc phải trở thành một điều gì đó, ta bắt đầu chạm vào một dạng bình an rất khác, không đến từ thành tựu, không đến từ sự công nhận, mà đến từ việc không còn chia cắt giữa “mình” và “cuộc sống”. Lúc đó, sống không còn là để đạt tới, mà là để hiện diện. Và có lẽ, tự do thật sự không phải là làm được mọi điều mình muốn, mà là không còn phải trở thành một ai khác ngoài chính mình.#phatphap #nangluongtichcuc #chualanh #xuhuong #fyp

About