@dccutii58: Cầm tờ kết quả khám tâm lý trên tay, em nhìn rất lâu. Không phải vì bất ngờ, mà vì cuối cùng những gì em đã chịu đựng bấy lâu nay cũng được gọi đúng tên. Hóa ra những đêm thức trắng, những lần vừa cười vừa nuốt nước mắt vào trong, những lúc kiệt sức đến mức chẳng còn muốn nói chuyện với ai, không phải là do em yếu đuối. Điều khiến em đau nhất không nằm trên tờ giấy ấy, mà là quãng thời gian em một mình chống chọi với tất cả, trong khi người khác chỉ nhìn thấy một đứa trẻ đang "ổn". Chẳng ai biết em đã gục ngã bao nhiêu lần trước khi học được cách mỉm cười để che đi mọi thứ..