@yeulaphaithuonq: Anh từng nghĩ mình đủ mạnh mẽ để quen với cô đơn. Quen với những bữa cơm ăn một mình. Quen với những chiều tan làm lặng lẽ chạy xe về nhà. Quen với việc có chuyện vui cũng chỉ cười một mình, có chuyện buồn cũng tự mình gói lại. Nhưng rồi anh nhận ra… Con người ta dù mạnh mẽ đến đâu cũng sẽ có những lúc muốn được dựa vào một ai đó. Muốn có người để kể nghe một ngày của mình đã trôi qua thế nào. Muốn có người nhắn một câu rất bình thường rằng: “Hôm nay anh có mệt không?” Hay chỉ đơn giản là: “Về nhà chưa?” Những câu hỏi tưởng chừng nhỏ bé ấy lại có sức mạnh làm ấm lòng một người rất nhiều. Có lẽ vì đã đi qua đủ những tháng ngày lặng lẽ, nên anh càng hiểu giá trị của sự hiện diện. Không phải hiện diện trong những lúc vui vẻ nhất. Mà là hiện diện trong những ngày chẳng có gì đặc biệt. Là khi cả hai đều mệt nhưng vẫn dành cho nhau vài phút để hỏi han. Là khi có chuyện không vui nhưng vẫn chọn ngồi lại thay vì quay lưng. Là khi cuộc sống không còn màu hồng như lúc mới yêu, nhưng vẫn thấy người bên cạnh là điều mình trân trọng nhất. Anh không sợ già đi. Điều anh sợ là những năm tháng sau này vẫn một mình bước qua mọi mùa của cuộc sống. Mùa mưa không có người nhắc mang áo. Mùa lạnh không có người hỏi đã ngủ chưa. Những ngày lễ, những ngày Tết, hay cả những ngày bình thường nhất… vẫn chỉ có một mình. Bởi càng trưởng thành, anh càng hiểu rằng… Điều quý giá nhất trên đời không phải là có bao nhiêu tiền, đạt được bao nhiêu thành công. Mà là sau một ngày dài đầy áp lực, vẫn có một người thật lòng mong mình trở về. Một người không đến vì những gì anh có. Không ở lại vì những điều hào nhoáng. Mà ở lại vì chính con người anh. Ở lại khi anh vui. Ở lại khi anh buồn. Ở lại cả khi anh chẳng còn gì ngoài một trái tim chân thành. Và nếu một ngày nào đó em đọc được những dòng này… Anh chỉ muốn em biết rằng… Anh không tìm kiếm một chuyện tình đẹp như cổ tích. Anh tìm kiếm một người có thể cùng anh viết nên một câu chuyện rất đỗi bình thường. Nhưng bình thường ấy sẽ kéo dài thật lâu. Lâu đến mức khi mái tóc đã bạc đi, khi thời gian đã lấy đi tuổi trẻ của cả hai… Chúng ta vẫn có thể ngồi cạnh nhau, nắm lấy bàn tay đã đầy nếp nhăn của nhau và mỉm cười. Vì cuối cùng… Hạnh phúc không phải là tìm được người hoàn hảo. Mà là tìm được người khiến mình luôn muốn trở về, dù cuộc đời có đổi thay đến thế nào đi nữa.
Yêu Là Phải Thương
Region: VN
Friday 05 June 2026 08:33:36 GMT
Music
Download
Comments
hoang anh :
2026-06-26 00:35:44
1
Bân Niệm :
@có khi vì những lời họ chia rẻ chúng ta nên chúng ta hiểu lầm nhau nên đành im lặng
2026-06-16 03:26:40
1
Hanhien :
vangemcamonanhthejahaitamotcapchoisinhdungkhongchongoiemyeuchongbangchuchantinh
2026-06-19 14:30:21
0
Trần Mỹ Dung :
hay lắm anh ơi
2026-06-08 12:58:15
1
Tuyết Nguyễn :
Em cũng muốn cùng anh sống hết quãng đời này vẫn mãi mãi già đi bên anh
2026-06-14 05:11:32
0
HIỂU LÊ 1930 :
2026-06-07 11:32:02
0
Bân Niệm :
@chúng ta không biết nhau vì hai người hai nơi xa xuôi nên có thương yêu nhau và muốn hiểu nhau
muốn yêu thương muốn nói lời yêu thương củng không biết ai hiểu được mình không ngoài kha có những lời lẻ không mấy tốt nên mình hiểu sai nhau
2026-06-16 03:24:21
1
HIỂU LÊ 1930 :
2026-06-07 11:31:48
0
lng mis :
♥️♥️♥️♥️
2026-06-05 15:51:54
1
cậu ba miền tây 1980 :
🥰🥰🥰
2026-06-05 13:59:01
1
1977 :
❤️❤️❤️❤️❤️❤️
2026-06-08 17:33:50
2
chính thuân :
@Tỷ tỷ “Diệu “😍
2026-06-07 05:14:37
1
Hoa Tím 🧚♀️👫 :
🥰🥰🥰🥰🥰🥰🥰🥰
2026-06-12 23:35:19
0
Vô Dank :
...
2026-06-13 09:56:43
1
nhatkykyuc :
🙃🙃🙃🙃🙃
2026-06-06 11:14:01
0
Tsis Tau Koj :
❤️❤️❤️❤️❤️❤️❤️
2026-06-23 10:21:08
0
To see more videos from user @yeulaphaithuonq, please go to the Tikwm
homepage.