@kctgadgets: Unplug your plug and plug 🔌 me.. for Your iPhone and Smartwatch. #iphone17promax #gadgetreview #alabainternationalmarket #iphone17 #iphone17air

Smartwatch & Airpods in Lagos
Smartwatch & Airpods in Lagos
Open In TikTok:
Region: NG
Friday 05 June 2026 10:36:00 GMT
557
32
1
1

Music

Download

Comments

abefelove2888
ABKAY LOGISTICS SERVICE LTD :
👍👍👍
2026-06-06 07:10:10
0
To see more videos from user @kctgadgets, please go to the Tikwm homepage.

Other Videos

well well well x5😍 Число Грэма (англ. Graham's number) — гигантское число, которое является верхней границей для решения определённой проблемы в теории Рамсея. Является некоторой очень большой степенью тройки, которая записывается с помощью нотации Кнута. Названо в честь Рональда Грэма. Оно стало известно широкой публике после того, как Мартин Гарднер описал его в своей колонке «Математические игры» в журнале Scientific American в ноябре 1977 года, где было сказано: «В неопубликованном доказательстве Грэм недавно установил границу настолько большую, что ей принадлежит рекорд как наибольшему числу, когда-либо использовавшемуся в серьёзном математическом доказательстве». В 1980 году Книга рекордов Гиннесса повторила утверждения Гарднера, ещё больше подогрев интерес публики к этому числу. Число Грэма в невообразимое количество раз больше, чем другие хорошо известные большие числа, такие, как гугол, гуголплекс и даже больше, чем число Скьюза и число Мозера. Вся наблюдаемая вселенная слишком мала для того, чтобы вместить в себя обыкновенную десятичную запись числа Грэма (предполагается, что запись каждой цифры занимает по меньшей мере объём Планка). Даже степенные башни вида  a b c ⋅ ⋅ ⋅ {\displaystyle a^{b^{c^{\cdot ^{\cdot ^{\cdot }}}}}} бесполезны для этой цели (в том же смысле), хотя это число и может быть записано с использованием рекурсивных формул, таких, как нотация Кнута или эквивалентных, что и было сделано Грэмом. Последние 500 цифр числа Грэма — это[источник не указан 847 дней] ...02425950695064738395657479136519351798334535362521    43003540126026771622672160419810652263169355188780    38814483140652526168785095552646051071172000997092    91249544378887496062882911725063001303622931916080    25459461494578871427832350829242102091825896753560    43086993801689249889268099510169055919951195027887    17830837018340236474548882222161573228010132974509    27344594504343300901096928025352751833289884461508    94042482650181938515625357963996189939679054966380    03222348723967018485186439059104575627262464195387. В современных математических доказательствах иногда встречаются числа, ещё много бо́льшие, чем число Грэма, например, в работе с конечной формой Фридмана в теореме Краскала — так называемое TREE(3). Проблема Грэма Пример: 2 цвета и 3-мерный куб, содержащий один одноцветный 4-вершинный копланарный полный подграф. Подграф показан ниже куба. Этот куб не будет содержать такой подграф, если, например, нижний край у настоящего подграфа будет заменен на синий — что доказывает с помощью контрпримера, что N* > 3. Число Грэма связано со следующей проблемой в теории Рамсея: Рассмотрим  n {\displaystyle n}-мерный гиперкуб и соединим все пары вершин для получения полного графа с  2 n {\displaystyle 2^{n}} вершинами. Раскрасим каждое ребро этого графа либо в красный, либо в синий цвет. При каком наименьшем значении  n {\displaystyle n} каждая такая раскраска обязательно содержит раскрашенный в один цвет полный подграф с четырьмя вершинами, все из которых лежат в одной плоскости? Грэм и Ротшильд в 1971 году доказали, что эта проблема имеет решение,  N ∗ {\displaystyle N^{*}}, и показали, что  6 ⩽ N ∗ ⩽ N {\displaystyle 6\leqslant N^{*}\leqslant N}, где  N {\displaystyle N} — конкретное, точно определённое, очень большое число. На языке стрелочной нотации Кнута оно может быть записано как  N = F 7 ( 12 ) {\displaystyle N=F^{7}(12)}, где  F ( n ) = 2 ↑ n 3 {\displaystyle F(n)=2\uparrow ^{n}3}. Это число именуется как «малое число Грэма» (англ. Little Graham). Нижняя граница была улучшена Экзу в 2003 году и Баркли в 2008 году, который показал, что  N ∗ {\displaystyle N^{*}} должно быть не меньше 13. Потом последовало и улучшение верхней границы до  2 ↑ 3 6 {\displaystyle 2\uparrow ^{3}6} и затем до  2 ↑↑ 2 ↑↑ 2 ↑↑ 9 {\displaystyle 2\uparrow \uparrow 2\uparrow \uparrow 2\uparrow \uparrow 9}. Таким образом,  13 ⩽ N ∗ ⩽ 2 ↑↑ 2 ↑↑ 2 ↑↑ 9 #recommendation #fyp #based #base #база
well well well x5😍 Число Грэма (англ. Graham's number) — гигантское число, которое является верхней границей для решения определённой проблемы в теории Рамсея. Является некоторой очень большой степенью тройки, которая записывается с помощью нотации Кнута. Названо в честь Рональда Грэма. Оно стало известно широкой публике после того, как Мартин Гарднер описал его в своей колонке «Математические игры» в журнале Scientific American в ноябре 1977 года, где было сказано: «В неопубликованном доказательстве Грэм недавно установил границу настолько большую, что ей принадлежит рекорд как наибольшему числу, когда-либо использовавшемуся в серьёзном математическом доказательстве». В 1980 году Книга рекордов Гиннесса повторила утверждения Гарднера, ещё больше подогрев интерес публики к этому числу. Число Грэма в невообразимое количество раз больше, чем другие хорошо известные большие числа, такие, как гугол, гуголплекс и даже больше, чем число Скьюза и число Мозера. Вся наблюдаемая вселенная слишком мала для того, чтобы вместить в себя обыкновенную десятичную запись числа Грэма (предполагается, что запись каждой цифры занимает по меньшей мере объём Планка). Даже степенные башни вида a b c ⋅ ⋅ ⋅ {\displaystyle a^{b^{c^{\cdot ^{\cdot ^{\cdot }}}}}} бесполезны для этой цели (в том же смысле), хотя это число и может быть записано с использованием рекурсивных формул, таких, как нотация Кнута или эквивалентных, что и было сделано Грэмом. Последние 500 цифр числа Грэма — это[источник не указан 847 дней] ...02425950695064738395657479136519351798334535362521 43003540126026771622672160419810652263169355188780 38814483140652526168785095552646051071172000997092 91249544378887496062882911725063001303622931916080 25459461494578871427832350829242102091825896753560 43086993801689249889268099510169055919951195027887 17830837018340236474548882222161573228010132974509 27344594504343300901096928025352751833289884461508 94042482650181938515625357963996189939679054966380 03222348723967018485186439059104575627262464195387. В современных математических доказательствах иногда встречаются числа, ещё много бо́льшие, чем число Грэма, например, в работе с конечной формой Фридмана в теореме Краскала — так называемое TREE(3). Проблема Грэма Пример: 2 цвета и 3-мерный куб, содержащий один одноцветный 4-вершинный копланарный полный подграф. Подграф показан ниже куба. Этот куб не будет содержать такой подграф, если, например, нижний край у настоящего подграфа будет заменен на синий — что доказывает с помощью контрпримера, что N* > 3. Число Грэма связано со следующей проблемой в теории Рамсея: Рассмотрим n {\displaystyle n}-мерный гиперкуб и соединим все пары вершин для получения полного графа с 2 n {\displaystyle 2^{n}} вершинами. Раскрасим каждое ребро этого графа либо в красный, либо в синий цвет. При каком наименьшем значении n {\displaystyle n} каждая такая раскраска обязательно содержит раскрашенный в один цвет полный подграф с четырьмя вершинами, все из которых лежат в одной плоскости? Грэм и Ротшильд в 1971 году доказали, что эта проблема имеет решение, N ∗ {\displaystyle N^{*}}, и показали, что 6 ⩽ N ∗ ⩽ N {\displaystyle 6\leqslant N^{*}\leqslant N}, где N {\displaystyle N} — конкретное, точно определённое, очень большое число. На языке стрелочной нотации Кнута оно может быть записано как N = F 7 ( 12 ) {\displaystyle N=F^{7}(12)}, где F ( n ) = 2 ↑ n 3 {\displaystyle F(n)=2\uparrow ^{n}3}. Это число именуется как «малое число Грэма» (англ. Little Graham). Нижняя граница была улучшена Экзу в 2003 году и Баркли в 2008 году, который показал, что N ∗ {\displaystyle N^{*}} должно быть не меньше 13. Потом последовало и улучшение верхней границы до 2 ↑ 3 6 {\displaystyle 2\uparrow ^{3}6} и затем до 2 ↑↑ 2 ↑↑ 2 ↑↑ 9 {\displaystyle 2\uparrow \uparrow 2\uparrow \uparrow 2\uparrow \uparrow 9}. Таким образом, 13 ⩽ N ∗ ⩽ 2 ↑↑ 2 ↑↑ 2 ↑↑ 9 #recommendation #fyp #based #base #база
Từ bé đến lớn, chúng ta chỉ được dạy phải yêu thương, nhường nhịn và dịu dàng với phụ nữ. Điều đó hoàn toàn đúng. Nhưng có bao giờ các chị nhìn sang người đàn ông bên cạnh và tự hỏi: Vậy còn họ, ai thương?  ​Tại sao đàn ông rất ít khi được hỏi: Anh có mệt không? Anh có đau không? Hay chỉ vì hai chữ “phái mạnh” khoác lên người, mà mặc nhiên họ phải gồng, phải chịu, phải tự nuốt hết mọi cay đắng vào trong?  Các chị ra ngoài có thể rơi nước mắt trước một câu chuyện thương tâm trên mạng, nhưng về nhà lại sẵn sàng ném vào mặt chồng một cái nhìn nguội lạnh khi tháng này anh ấy đưa thiếu một vài triệu. Chồng vừa dắt xe vào nhà sau mười tiếng bão giông ngoài đời, thứ các chị hỏi đầu tiên không phải là “Anh ăn gì chưa?”, mà là “Tiền đóng học cho con đâu?”. Như vậy, tàn nhẫn quá ...  ​Đàn ông cũng là con người. Cũng biết tủi thân, biết hụt hẫng, biết khóc nghẹn trong lòng. Nhiều người đàn ông áp lực đến mức, về đến dưới sân nhà rồi mà không dám lên nhà ngay. Họ phải tắt máy xe, ngồi thẫn thờ trong bóng tối mười phút để nuốt ngược tiếng thở dài vào trong.  Có những đêm, họ giả vờ vào nhà vệ sinh bật nước tắm thật lâu, chỉ để ngồi hút một điếu thuốc tàn, lén lau đi giọt nước mắt bất lực vì cơm áo gạo tiền mà không dám để vợ con nhìn thấy.  Đau phải im. Buồn phải giấu. Bị coi thường, bị bào mòn trong chính hôn nhân của mình, họ cũng chỉ biết lặng lẽ đi làm, mượn vài ly rượu nhạt để tự sưởi ấm cho mình trong cô độc.  ​Người ta hay trách đàn ông sau khi lấy vợ thì khô khan, cộc cằn. Nhưng cái sự chai sạn đó không phải bản chất, nó là vết sẹo của một đời sống thiếu được yêu thương đúng cách.  Một người cứ phải làm chỗ dựa cho cả thế giới, gồng gánh từ nhà ra ngõ, mà không có nổi một góc nhỏ để dựa lại, thì không hóa đá sao được? Đàn ông không phải đá. Họ biết đau, chỉ là không nói ra thôi ...  ​Ngày mai, khi anh ấy đi làm về, dắt chiếc xe vào nhà với bờ vai sụp xuống vì kiệt sức. Thay vì cằn nhằn, thay vì đòi hỏi, các chị thử bước đến, đỡ lấy chiếc áo khoác, và ôm lấy cái lưng gầy của chồng một lần xem. Thứ họ thiếu bấy lâu nay không phải tiền tài hay danh vọng. Thứ họ khát khao nhất, đôi khi chỉ là được một lần cởi bỏ chiếc áo giáp phái mạnh, để sống như một con người bình thường - được quyền yếu đuối và được quyền được yêu thương ...  ------ #giadinh #tamlytinhyeu #honnhangiadinh #gockhuatsaucanhcua #viraltiktok
Từ bé đến lớn, chúng ta chỉ được dạy phải yêu thương, nhường nhịn và dịu dàng với phụ nữ. Điều đó hoàn toàn đúng. Nhưng có bao giờ các chị nhìn sang người đàn ông bên cạnh và tự hỏi: Vậy còn họ, ai thương? ​Tại sao đàn ông rất ít khi được hỏi: Anh có mệt không? Anh có đau không? Hay chỉ vì hai chữ “phái mạnh” khoác lên người, mà mặc nhiên họ phải gồng, phải chịu, phải tự nuốt hết mọi cay đắng vào trong? Các chị ra ngoài có thể rơi nước mắt trước một câu chuyện thương tâm trên mạng, nhưng về nhà lại sẵn sàng ném vào mặt chồng một cái nhìn nguội lạnh khi tháng này anh ấy đưa thiếu một vài triệu. Chồng vừa dắt xe vào nhà sau mười tiếng bão giông ngoài đời, thứ các chị hỏi đầu tiên không phải là “Anh ăn gì chưa?”, mà là “Tiền đóng học cho con đâu?”. Như vậy, tàn nhẫn quá ... ​Đàn ông cũng là con người. Cũng biết tủi thân, biết hụt hẫng, biết khóc nghẹn trong lòng. Nhiều người đàn ông áp lực đến mức, về đến dưới sân nhà rồi mà không dám lên nhà ngay. Họ phải tắt máy xe, ngồi thẫn thờ trong bóng tối mười phút để nuốt ngược tiếng thở dài vào trong. Có những đêm, họ giả vờ vào nhà vệ sinh bật nước tắm thật lâu, chỉ để ngồi hút một điếu thuốc tàn, lén lau đi giọt nước mắt bất lực vì cơm áo gạo tiền mà không dám để vợ con nhìn thấy. Đau phải im. Buồn phải giấu. Bị coi thường, bị bào mòn trong chính hôn nhân của mình, họ cũng chỉ biết lặng lẽ đi làm, mượn vài ly rượu nhạt để tự sưởi ấm cho mình trong cô độc. ​Người ta hay trách đàn ông sau khi lấy vợ thì khô khan, cộc cằn. Nhưng cái sự chai sạn đó không phải bản chất, nó là vết sẹo của một đời sống thiếu được yêu thương đúng cách. Một người cứ phải làm chỗ dựa cho cả thế giới, gồng gánh từ nhà ra ngõ, mà không có nổi một góc nhỏ để dựa lại, thì không hóa đá sao được? Đàn ông không phải đá. Họ biết đau, chỉ là không nói ra thôi ... ​Ngày mai, khi anh ấy đi làm về, dắt chiếc xe vào nhà với bờ vai sụp xuống vì kiệt sức. Thay vì cằn nhằn, thay vì đòi hỏi, các chị thử bước đến, đỡ lấy chiếc áo khoác, và ôm lấy cái lưng gầy của chồng một lần xem. Thứ họ thiếu bấy lâu nay không phải tiền tài hay danh vọng. Thứ họ khát khao nhất, đôi khi chỉ là được một lần cởi bỏ chiếc áo giáp phái mạnh, để sống như một con người bình thường - được quyền yếu đuối và được quyền được yêu thương ... ------ #giadinh #tamlytinhyeu #honnhangiadinh #gockhuatsaucanhcua #viraltiktok

About