@sufian99.0: #شعب_الصيني_ماله_حل😂😂 #ليبيا

شركه ابناء فرج السعيطي 99
شركه ابناء فرج السعيطي 99
Open In TikTok:
Region: LY
Friday 05 June 2026 23:54:39 GMT
7518
346
12
47

Music

Download

Comments

muaideosamagordab
مؤيد قرضاب♥️ :
الله يبارك
2026-06-06 07:11:29
0
gaberali05
Jimmy :
ممكن سعر
2026-06-08 19:19:04
0
wissam_970
وسام لمنفي :
قاعدين
2026-06-08 19:51:07
0
hdi3403
hdi :
السعر يا محترم
2026-06-08 02:12:06
0
mahmoudlord153
أحميده القناشي :
قاعدين عطينا السعر نبي نكسب
2026-06-07 23:15:14
0
fayez_lzwy97
فايز بورقيعه الزوي :
امتا المزاد
2026-06-07 08:28:04
0
user3046864091496
بن الجديد المقرحي 🔥 :
قريب إن شاء الله
2026-06-06 23:41:49
0
imv_.15
ݺ”محمد نورݺالدين ||🎖️ :
قريب قريب ان شاء الله
2026-06-06 19:10:08
0
user2717349161918
صدام العرب :
قداش سعر
2026-06-06 16:10:06
0
mahmoudlord153
أحميده القناشي :
وين مكانك
2026-06-06 10:19:50
0
xr20_i
rouf_bofares :
عطونا اسعار تقدرية
2026-06-06 00:21:25
0
sa092na5891d430
sãñãd🇱🇾1210❤️ :
🔥🔥🔥
2026-06-08 04:18:58
0
To see more videos from user @sufian99.0, please go to the Tikwm homepage.

Other Videos

Có những ngày như hôm nay, em chỉ muốn ngồi một mình, không nói, không cười, không giả vờ mạnh mẽ nữa. Chỉ muốn im lặng để nghe lòng mình thở dài. Không phải vì em yếu đuối... mà là vì em mệt thật rồi. Em từng nghĩ: chỉ cần mình sống tử tế, yêu chân thành, lo lắng cho người khác hết lòng, thì rồi sẽ có người thật sự yêu thương và trân trọng em. Muốn được hỏi han, muốn được đợi chờ. Muốn có một ai đó thật lòng nắm tay em và nói: 'Về đây, em đừng cố gắng một mình nữa.' Nhưng không... Đời lại không dịu dàng với em như em đã từng dịu dàng với nó. Bạn bè thì ít, gia đình chẳng mấy khi hiểu, còn người em thương thì lại chẳng thấy sự cố gắng của em là điều đáng trân quý. Không ai biết, có những đêm em nằm co ro trong căn phòng trống, không điện thoại reo, không ai nhắn tin, cũng chẳng một lời động viên. Chỉ có em với bóng tối. Chỉ có trái tim em, rã rời mà không dám nói ra vì sợ làm phiền người khác. Em mệt cũng không dám nói. Em buồn cũng chẳng ai cần biết. Người ta vẫn cười, vẫn vui, vẫn mải mê theo những cuộc trò chuyện, những cuộc vui mà không có chỗ cho em, không hề ngoảnh lại xem em đang sống - hay chỉ là đang cố tồn tại. Đời này, với em sao mà bạc đến thế? Em đã từng là chỗ dựa cho người khác... Nhưng chưa từng có ai là chỗ dựa cho em. Người ta đến với em khi cần, và rời đi khi tìm được điều đủ đầy hơn... Còn em, vẫn đứng đó, với trái tim cũ kỹ đầy những vết xước, chờ đợi điều gì đó chẳng bao giờ đến. Em từng nghĩ, nếu mình yêu đủ nhiều, đủ tử tế, thì sẽ được giữ lại. Nhưng hóa ra, tử tế không bằng thú vị, chân thành không bằng mới mẻ, kiên nhẫn không bằng cái lạ của một người lạ. Và rồi em vẫn lủi thủi một mình, như cái bóng không ai nhìn thây. Em đâu cần ai mang cả thế giới đến cho mình. Em chỉ cần một người, mỗi khi em mệt, quay sang nhìn em và hỏi:
Có những ngày như hôm nay, em chỉ muốn ngồi một mình, không nói, không cười, không giả vờ mạnh mẽ nữa. Chỉ muốn im lặng để nghe lòng mình thở dài. Không phải vì em yếu đuối... mà là vì em mệt thật rồi. Em từng nghĩ: chỉ cần mình sống tử tế, yêu chân thành, lo lắng cho người khác hết lòng, thì rồi sẽ có người thật sự yêu thương và trân trọng em. Muốn được hỏi han, muốn được đợi chờ. Muốn có một ai đó thật lòng nắm tay em và nói: 'Về đây, em đừng cố gắng một mình nữa.' Nhưng không... Đời lại không dịu dàng với em như em đã từng dịu dàng với nó. Bạn bè thì ít, gia đình chẳng mấy khi hiểu, còn người em thương thì lại chẳng thấy sự cố gắng của em là điều đáng trân quý. Không ai biết, có những đêm em nằm co ro trong căn phòng trống, không điện thoại reo, không ai nhắn tin, cũng chẳng một lời động viên. Chỉ có em với bóng tối. Chỉ có trái tim em, rã rời mà không dám nói ra vì sợ làm phiền người khác. Em mệt cũng không dám nói. Em buồn cũng chẳng ai cần biết. Người ta vẫn cười, vẫn vui, vẫn mải mê theo những cuộc trò chuyện, những cuộc vui mà không có chỗ cho em, không hề ngoảnh lại xem em đang sống - hay chỉ là đang cố tồn tại. Đời này, với em sao mà bạc đến thế? Em đã từng là chỗ dựa cho người khác... Nhưng chưa từng có ai là chỗ dựa cho em. Người ta đến với em khi cần, và rời đi khi tìm được điều đủ đầy hơn... Còn em, vẫn đứng đó, với trái tim cũ kỹ đầy những vết xước, chờ đợi điều gì đó chẳng bao giờ đến. Em từng nghĩ, nếu mình yêu đủ nhiều, đủ tử tế, thì sẽ được giữ lại. Nhưng hóa ra, tử tế không bằng thú vị, chân thành không bằng mới mẻ, kiên nhẫn không bằng cái lạ của một người lạ. Và rồi em vẫn lủi thủi một mình, như cái bóng không ai nhìn thây. Em đâu cần ai mang cả thế giới đến cho mình. Em chỉ cần một người, mỗi khi em mệt, quay sang nhìn em và hỏi: "Em ơi, em có ổn không?" Chỉ một câu thôi, cũng đủ khiến em bật khóc. Nhưng không ai hỏi. Không ai quan tâm. Em không trách hay hy vọng nữa đâu. Chỉ là... buôn. Buồn vì đời bạc, buồn vì người ta dễ quên, Buồn vì một người tử tế lại phải học cách cô đơn. Và buồn vì trái tim chân thành của mình luôn bị lãng quên. Buồn vì một người tử tế lại phải học cách cô đơn. Và buồn vì trái tim chân thành của mình luôn bị lãng q

About