@thoitrangredep98: Sét này dịu quá ạ#thoitrangnu #tieumo #viral #xh

Tiểu mỡ
Tiểu mỡ
Open In TikTok:
Region: VN
Saturday 06 June 2026 09:34:12 GMT
1442
164
5
4

Music

Download

Comments

lu.ly5787
Sonny xinh :
Xinh quá
2026-06-07 01:17:01
0
trinhle1250
Đồ Xinh Mỗi Ngày🛍️ :
set xinh xĩu 😍
2026-06-06 10:38:57
0
bo.nguyn1489
Thắng hùng :
❤️❤️❤️
2026-06-06 15:12:21
0
lamle6033
lamle6033 :
🥰🥰🥰
2026-06-06 15:04:00
0
cuongvan753
🇻🇳🧸CUONG🧸🇻🇳 :
❤️❤️❤️
2026-06-07 07:00:55
0
To see more videos from user @thoitrangredep98, please go to the Tikwm homepage.

Other Videos

CÓ NHỮNG NỖI ĐAU KHÔNG CÒN Ở LẠI TRONG CÂU CHUYỆN, MÀ Ở LẠI TRONG CÁCH MÌNH NHỚ VỀ NÓ. GIẬN NGƯỜI, LÀ TỰ HẠI MÌNH. THA THỨ, LÀ GIẢI THOÁT. NHỚ MÃI CHUYỆN BUỒN, LÀ GÁNH NẶNG. BUÔNG BỎ QUÁ KHỨ, LÀ NHẸ LÒNG. Có những chuyện đã qua rất lâu. Người trong câu chuyện có khi đã quên. Có khi đã sống một đời khác. Chỉ còn mình, vẫn mang theo cảm giác cũ, như thể chuyện vừa mới xảy ra hôm qua. Giận người không làm người kia đau thêm. Chỉ làm mình mệt hơn mỗi ngày. Giận khiến đầu lúc nào cũng quay lại một khoảnh khắc không thể sửa. Người khác có thể không biết. Không nhớ. Không bận tâm. Nhưng mình thì mang đủ. Mang cả cảm xúc, cả ức chế, cả tổn thương. Tự giam mình trong một chuyện đã không còn ai ở đó. Tha thứ không phải vì người kia xứng đáng. Mà vì mình xứng đáng được yên. Tha thứ không xóa ký ức. Không biến đau thành chưa từng có. Nó chỉ nói rằng: “Chuyện này đã lấy đủ của mình rồi. Không cần lấy thêm nữa.” Nhớ mãi chuyện buồn là tự đeo thêm gánh. Có những người không còn làm mình đau nữa, nhưng ký ức về họ thì vẫn còn quyền làm vậy. Mỗi lần nhớ lại, là một lần tự mở vết cũ. Không phải để chữa, mà để đau lại. Gánh nặng lớn nhất không phải điều đã xảy ra, mà là mình không chịu đặt nó xuống. Buông bỏ không phải là quên. Buông bỏ là nhớ mà không còn đau. Nghĩ tới mà lòng không co lại. Là biết chuyện đó đã ở đúng chỗ của nó: trong quá khứ. Không phải trong hôm nay. Không phải trong cách mình sống tiếp. Có những người phải mất rất lâu mới hiểu: giữ chặt không phải lúc nào cũng là mạnh. Có khi, dám buông mới là can đảm nhất. Nhẹ lòng không phải vì đời bớt chuyện. Mà vì mình không còn mang theo những chuyện đã không thuộc về mình nữa. Và khi đặt xuống được rồi, mới thấy: đường phía trước… dễ thở hơn rất nhiều.
CÓ NHỮNG NỖI ĐAU KHÔNG CÒN Ở LẠI TRONG CÂU CHUYỆN, MÀ Ở LẠI TRONG CÁCH MÌNH NHỚ VỀ NÓ. GIẬN NGƯỜI, LÀ TỰ HẠI MÌNH. THA THỨ, LÀ GIẢI THOÁT. NHỚ MÃI CHUYỆN BUỒN, LÀ GÁNH NẶNG. BUÔNG BỎ QUÁ KHỨ, LÀ NHẸ LÒNG. Có những chuyện đã qua rất lâu. Người trong câu chuyện có khi đã quên. Có khi đã sống một đời khác. Chỉ còn mình, vẫn mang theo cảm giác cũ, như thể chuyện vừa mới xảy ra hôm qua. Giận người không làm người kia đau thêm. Chỉ làm mình mệt hơn mỗi ngày. Giận khiến đầu lúc nào cũng quay lại một khoảnh khắc không thể sửa. Người khác có thể không biết. Không nhớ. Không bận tâm. Nhưng mình thì mang đủ. Mang cả cảm xúc, cả ức chế, cả tổn thương. Tự giam mình trong một chuyện đã không còn ai ở đó. Tha thứ không phải vì người kia xứng đáng. Mà vì mình xứng đáng được yên. Tha thứ không xóa ký ức. Không biến đau thành chưa từng có. Nó chỉ nói rằng: “Chuyện này đã lấy đủ của mình rồi. Không cần lấy thêm nữa.” Nhớ mãi chuyện buồn là tự đeo thêm gánh. Có những người không còn làm mình đau nữa, nhưng ký ức về họ thì vẫn còn quyền làm vậy. Mỗi lần nhớ lại, là một lần tự mở vết cũ. Không phải để chữa, mà để đau lại. Gánh nặng lớn nhất không phải điều đã xảy ra, mà là mình không chịu đặt nó xuống. Buông bỏ không phải là quên. Buông bỏ là nhớ mà không còn đau. Nghĩ tới mà lòng không co lại. Là biết chuyện đó đã ở đúng chỗ của nó: trong quá khứ. Không phải trong hôm nay. Không phải trong cách mình sống tiếp. Có những người phải mất rất lâu mới hiểu: giữ chặt không phải lúc nào cũng là mạnh. Có khi, dám buông mới là can đảm nhất. Nhẹ lòng không phải vì đời bớt chuyện. Mà vì mình không còn mang theo những chuyện đã không thuộc về mình nữa. Và khi đặt xuống được rồi, mới thấy: đường phía trước… dễ thở hơn rất nhiều.

About