Language
English
عربي
Tiếng Việt
русский
français
español
日本語
한글
Deutsch
हिन्दी
简体中文
繁體中文
API
Home
How To Use
Language
English
عربي
Tiếng Việt
русский
français
español
日本語
한글
Deutsch
हिन्दी
简体中文
繁體中文
Home
Detail
@miki21200:
miki21200
Open In TikTok:
Region: ET
Saturday 06 June 2026 09:38:07 GMT
781
49
9
4
Music
Download
No Watermark .mp4 (
4.57MB
)
No Watermark(HD) .mp4 (
4.57MB
)
Watermark .mp4 (
9.57MB
)
Music .mp3
Comments
ZODEAC GERMA🔥 :
💪jegnaw
2026-06-13 01:23:14
0
abraham fekaduu :
abra
2026-06-06 11:12:57
0
nani :
biro
2026-06-11 18:10:16
0
wende :
berta brother
2026-06-07 10:34:28
0
liule :
mekru
2026-06-06 13:57:12
0
sisay :
chenehu
2026-06-06 09:51:53
0
Eyu🌸 :
🥰🥰
2026-06-06 18:13:10
0
abita :
💪💪
2026-06-06 13:59:36
0
Hani 😎🤓 :
🥰🥰
2026-06-07 20:34:49
0
To see more videos from user @miki21200, please go to the Tikwm homepage.
Other Videos
Thory thory ghal chakayy #fypシ゚viral #unfreezemyaccount #tiktokgrowthchallenge #capcut #trending?song🔥
حبك بروماكس #karasevda #nihankemal #fyp #bata#اليسا_سعد_المجرد
#FlowAiကိုApplicationကနေအသုံးပြုနည်း #Aiနဲ့videoဖန်တီးနည်းသင်တန်းအပ်လို့ရပါပြီ #AiVideoCreator #OnlineTraining #LifeTime
Buổi tối sau lịch quay, studio gần như đã tắt hết đèn. Jan bước ra khỏi phòng thay đồ, trên tay còn cầm chiếc điện thoại đang sáng màn hình. Cô vừa định đi thẳng xuống sảnh thì chợt nhìn thấy một bóng người quen thuộc đang ngồi trên chiếc ghế dài cuối hành lang. JingJing. Cô nàng đang cúi đầu nghịch điện thoại, bên cạnh là một ly nước đã tan gần hết đá. Jan đi tới, đứng trước mặt cô. “Chưa về à?” JingJing ngẩng lên. Vừa nhìn thấy Jan, cô lập tức cười. “Đợi chị.” Jan hơi khựng lại. “Đợi tôi làm gì?” “Không biết.” “Không biết mà vẫn đợi?” JingJing nhún vai. “Thì… muốn về cùng.” Jan nhìn cô vài giây rồi bật cười. “Vậy sao không gọi tôi?” “Em gọi rồi.” “Đâu?” “Trong đầu.” Jan phì cười. “Gọi kiểu đó thì tôi nghe bằng niềm tin à?” JingJing cười theo, rồi đứng dậy. Nhưng vừa bước được hai bước, cô lại quay sang nhìn Jan. “Chị mệt không?” “Hơi mệt.” “Vậy để em xách túi cho.” “Không cần.” “Em xách được mà.” “JingJing.” “Hửm?” “Cô đang buồn ngủ thì có.” JingJing chớp mắt. “Đâu có.” Jan chỉ vào đôi mắt đang hơi díp lại của cô. “Còn nói không?” JingJing im lặng vài giây rồi nhỏ giọng: “…Một chút.” Hai người cùng đi xuống cầu thang. Đến tầng trệt, Jan bất ngờ dừng lại. “Khoan.” JingJing quay đầu. “Sao vậy?” “Điện thoại.” Jan chỉ vào túi áo khoác của JingJing. “Em để quên trên ghế.” JingJing sờ túi, rồi mở to mắt. “Thật luôn.” “Đứng đây.” “Chị đi lấy cho em hả?” “Ừ.” Jan quay lên cầu thang. JingJing đứng dưới sảnh nhìn theo bóng lưng cô, chẳng hiểu sao khóe môi cứ cong lên mãi. Vài phút sau Jan trở xuống, đưa điện thoại cho JingJing. “Cầm chắc vào.” “Cảm ơn chị.” “Lần sau đừng quên nữa.” “Biết rồi.” JingJing nhận điện thoại, nhưng không bỏ ngay vào túi. Cô nhìn Jan một lúc rồi hỏi: “Chị có hay đợi người khác như vậy không?” Jan hơi ngẩn ra. “Như thế nào?” “Nhớ giúp họ những thứ họ quên. Đợi họ sau giờ làm. Rồi còn…” JingJing ngập ngừng. “Còn gì?” “Không có gì.” Jan nhìn cô, nhưng không hỏi thêm. Hai người bước ra khỏi cửa studio. Gió đêm thổi qua, mang theo chút se lạnh. JingJing kéo khóa áo lên cao hơn. Jan nhìn thấy vậy liền nói: “Lạnh à?” “Không.” “Lại nói dối.” Jan tháo chiếc áo khoác ngoài của mình, đưa sang. JingJing vội lắc đầu. “Không cần đâu.” “Cầm đi.” “Nhưng chị cũng lạnh mà.” “Tôi có áo trong.” JingJing nhìn chiếc áo khoác trong tay mình, im lặng một lúc rồi mới mặc vào. Chiếc áo hơi rộng, tay áo dài hơn bàn tay cô một chút. Jan nhìn thấy thì bật cười. “Trông giống trẻ con.” “Chị cho em mặc mà còn chê?” “Tôi đâu có chê.” “Rõ ràng là chê.” “Ừ, vậy trả đây.” Jan vừa đưa tay định lấy lại thì JingJing lập tức lùi một bước. “Không trả.” Jan bật cười. “Vừa nãy còn nói không cần.” “Giờ cần rồi.” “Thay đổi nhanh vậy?” JingJing nhìn cô, giọng nhỏ hẳn. “Tại chị cho.” Jan không nói gì. Chỉ là nụ cười trên môi cô cũng dịu xuống. Một lát sau, xe đến đón. JingJing mở cửa, chuẩn bị bước lên thì nghe Jan gọi: “JingJing.” Cô quay lại. “Hửm?” Jan đứng dưới ánh đèn trước cửa studio, hai tay đút vào túi quần. “Lần sau…” “Dạ?” “Nếu muốn đợi tôi thì nói thẳng.” JingJing cười. “Vậy lần sau chị có đợi em không?” Jan nhìn cô một lúc. Rồi cô gật đầu. “Có.” “Bao lâu?” “Cho đến khi em chịu về.” JingJing bật cười. “Vậy chắc em phải cố tình về trễ rồi.” Jan lắc đầu, nhưng cũng không nhịn được cười. “Đừng có mà.” Chiếc xe từ từ rời khỏi studio. Qua cửa kính, JingJing vẫn nhìn thấy Jan đứng đó. Và lần đầu tiên, cô nghĩ rằng Có lẽ có những người chẳng cần nói gì nhiều. Chỉ cần họ đợi mình, thế là đủ rồi. #janjingjing #janhae #jingjingyu
About
Robot
API
Legal
Privacy Policy