Language
English
عربي
Tiếng Việt
русский
français
español
日本語
한글
Deutsch
हिन्दी
简体中文
繁體中文
API
Home
How To Use
Language
English
عربي
Tiếng Việt
русский
français
español
日本語
한글
Deutsch
हिन्दी
简体中文
繁體中文
Home
Detail
@beatrice.mtweve7: 😍😍
beatrice mtweve
Open In TikTok:
Region: TZ
Sunday 07 June 2026 10:51:48 GMT
120
30
5
1
Music
Download
No Watermark .mp4 (
1.57MB
)
No Watermark(HD) .mp4 (
1.57MB
)
Watermark .mp4 (
4.8MB
)
Music .mp3
Comments
Valence Chacha :
see you Ozalima
2026-06-08 09:11:50
1
Mc JimyEvents :
mchinaaaaa
2026-06-07 12:26:44
1
25_Ommybtham :
Mmmmh jmn Aya sawa😇😇😇😇😇😇😇
2026-06-08 09:51:32
0
To see more videos from user @beatrice.mtweve7, please go to the Tikwm homepage.
Other Videos
Cũng may bọn mình còn trẻ, tuổi trẻ sẽ khiến người ta trở nên dễ tha thứ hơn, bản thân tuổi trẻ đã là một cái cớ rồi, tuổi trẻ vốn dĩ ngốc nghếch mà. Lẽ nào lại đợi đến già mới ngốc ư? Thế thì không phải đáng yêu, mà là đáng thương rồi.-Điều em cần chỉ là anh hối hận thôi sao?
Đứng trước cửa sân bay, cô gửi cho anh tin nhắn: "Em cho anh 30 phút. Nếu anh tới em sẽ ở lại. Còn nếu anh không tới, em sẽ đi. Chúng ta chia tay." Cô nhấn gửi đi. Cô chờ anh. 30 phút trôi qua. Cô lẩm bẩm:" Em tới từ 1 đến 1000, anh không tới là em đi thật đấy. Cô đếm, đếm hoài như thế. Đếm mãi đếm mãi, cũng chỉ tới 999, chẳng thể tới 1000. Rồi tiếng loa giục hành khách trên máy bay vang lên. Cô sốt ruột nhắn cho anh tin cuối cùng: "Cho anh 100s nữa, anh không tới cũng đừng oán em". Anh vẫn không tới. Cô lên máy bay mang theo trái tim đau nhói. Anh không tới. Anh không yêu cô. 5 năm sau, cô quay về nước dự họp lớp. Cô dẫn theo chồng và con trai. Nhiều năm không gặp, không biết anh sao rồi, liệu còn nhớ tớ cô không? Cô chờ rất lâu cuối cùng anh cũng không tới. Không kìm được, cô hỏi một người bạn xem có biết anh hiện tại ra sao không. Người bạn ngạc nhiên nhìn cô, nói:" Sao mày lại hỏi nó? nó mất cách đây 5 năm. Chẳng lẽ mày không biết. Mày cũng thật vô tâm vô phế, dù đã chia tay thì cũng nên biết chứ. Cô lặng người đi, không thốt lên được câu gì. Nước mắt rơi lã chã trên mặt cô. Cô chẳng biết, có lẽ cả đời này cô cũng chẳng biết. Ngày cô ra nước ngoài, anh phóng xe đuổi theo cô, chiếc xe gặp tai nạn. Ngày cô rời đi, anh cũng rời đi. Chỉ khác là, cô ra nước ngoài, còn anh thì... Có lẽ, cô cũng chẳng biết, trước khi anh mất, anh đã cố gắng gọi cho cô. Nhưng cô đã lên máy bay, không thể gọi được. Ngày cô thất vọng về anh, cũng chính là ngày mà anh chế.t không nhắm mắt.
Tối hôm qua, tôi và Hứa Kính Vũ cãi vã một trận. Hai bọn tôi từng cãi nhau rất nhiều lần, quá nửa là tôi chủ động gây sự, anh ấy ngoan ngoãn xin lỗi. Dù cho anh ấy tức bốc khói luôn nhưng anh ấy vẫn dịu dàng, làm người kèo dưới xin tha thứ, dỗ tôi xong mới dám nhẹ nhàng kêu ca đôi câu: "Tống Ngôn, em hơi bị ngang ngược rồi đấy nhá." Tôi nhướng mày lên: "Có ý kiến?" "Hoàn toàn không có." Hứa Kính Vũ giơ tay phải lên thề, dáng vẻ thong dong như ai kia chưa tán tự đổ, bất đắc dĩ thở dài, "Ai bảo anh thích em kia chứ." Nhưng tối qua lại khác. Nguyên nhân là vì khi tiệc sinh nhật của anh ấy kết thúc thì quá muộn rồi, không đuổi kịp chuyến tàu điệm ngầm cuối cùng, thuê xe lại quá đắt. Tôi muốn tiết kiệm tiền nên ở tạm một buổi tối ở bên ngoài trường của anh ấy. Hứa Kính Vũ muốn bắt taxi đưa tôi về trường rồi anh ấy tự quay về sau. Tôi thực sự không hiểu anh ấy mất công đi đi lại lại như thế làm gì, cãi nhau đến cuối cùng tôi lôi đòn sát thủ ra, hỏi anh ấy: "Có phải anh hết yêu em rồi không?" Vốn dĩ vào lúc này, Hứa Kính Vũ sẽ chịu thua ngay lập tức, nhưng lần này tôi đợi ba giây mà điện thoại lại bị dập máy! Hứa Kính Vũ quá đáng rồi đấy. Nhưng người lớn không chấp trẻ con, hôm nay tôi vẫn dậy từ rất sớm, trang điểm tươm tất, sau đó chen chúc trong khung giờ cao điểm ban sáng vào nội thành lấy bánh kem đã đặt trước cho Hứa Kính Vũ. Sợ tàu điện ngầm đông người bánh kem bị ép biến dạng, cũng sợ lớp trang điểm bị quệt nhòe mất, tôi đành bỏ ra một khoản lớn gọi xe đi tìm anh ấy. Ai bảo tôi thích Hứa Kính Vũ cơ chứ. Nhưng lần này thì hay, trên đường đi xảy ra tại nạn giao thông, tôi chế.t rồi. Hứa Kính Vũ không được bao giờ gặp được tôi nữa. Ai bảo tối hôm qua anh ấy cúp ngang cuộc gọi của tôi chứ. Hừ, đáng đời! Nhưng mà rất nhanh sau đó, tôi không nghĩ thế nữa. Phòng xá.c lạnh ngắt, một ngày chế.t bao nhiêu người mà tôi lại là đứa xấu nhất. Hứa Kính Vũ phải chờ tôi chế.t ít nhất ba năm mới được yêu đương. Nhưng mãi anh ấy không đến gặp tôi, tôi giận rồi. Liệu có phải hôm nay anh ấy không hề gọi điện cho tôi, sinh nhật không có tôi cũng rất vui vẻ hay không? Bên ngoài tối mịt, cửa phòng xác dày nặng chậm rãi mở ra. Hứa Kính Vũ đến rồi. Tên nhóc nhà anh còn biết đền đấy à! Tôi lập tức xông lên đấm đá anh ấy, đấm móc lên, đấm móc dưới, đấm móc ngang, đấm vung cả hai tay, đấm ba phát liên tiếp, thêm cả xoay chân vô ảnh cước. Nhưng mà bây giờ tôi chỉ là một hồn phách, tất thảy quyền cước đều không có tác dụng trên người anh ấy. Tôi tức giận đi sát theo, chóp mũi chạm chóp mũi, chất vấn anh ấy: "Sao giờ anh mới đến, hoàn toàn không quan tâm em chứ gì?" Hứa Kính Vũ không nghe thấy lời tôi nói, anh ấy cũng không nói gì, đôi mắt đẹp đẽ nhìn chằm chằm vải trắng trên người tôi, không động đậy. "Biết mình đuối lý rồi hả?" Tôi nhướng mày lên. Em chế.t rồi, cho anh đau lòng chế.t luôn. Nhưng Hứa Kính Vũ không khóc, ngay cả vành mắt cũng không đỏ, tay đặt lên tấm vải trắng như muốn vén lên. "Đừng..." Tôi vội vàng ngăn anh ấy lại. Hứa Kính Vũ khựng tay. Vì nhân viên ở đấy cũng khuyên anh ấy như thế. Đừng nhìn em, dáng vẻ em chế.t thê thảm lắm, rất đáng sợ, bà Trần, ông Tống và Khúc Tư Nguyệt còn không nhìn, anh cũng không cần nhìn đâu. Em chỉ muốn anh đau buồn, không muốn anh sợ. Nhưng Hứa Kính Vũ rất cứng đầu, cánh tay dùng lực, lật vải trắng lên một đoạn. Nửa gương mặt má.u thịt be bét của tôi lộ ra. Tôi không dám nhìn bản thân, nhanh chóng giơ tay lên che mắt, lại có chút chờ mong, hơi hé tay ra, nhìn Hứa Kính Vũ. Tôi muốn xem anh ấy sẽ có phản ứng thế nào, tiếc là chẳng có phản ứng gì hết. Vẻ mặt anh ấy vẫn bình thản như trước, không biến đổi chút xíu nào nhưng lại rất đẹp. Một lúc lâu sau, ngón tay anh ấy dán sát vào gương mặt hoàn toàn biến dạng của tôi, tìm đúng vị trí môi tôi. Nhẹ nhàng vuốt ve rồi lại vuốt tiếp. Giọng anh ấy vẫn bình tĩnh thong dong, nói một câu chẳng liên quan gì tới đau khổ. Anh ấy nói: "Ngôn Ngôn, em vẫn chưa chúc mừng sinh nhật anh"
Lần thực sự rời đi, tiếng đóng cửa rất nhẹ. Trước đây tôi từng xem qua một đoạn văn, nói rằng những con người lúc nào cũng ầm ĩ nói muốn rời đi, đều là những người không thật sự muốn rời đi. Những người thật sự muốn rời đi, là vào một buổi chiều có nắng có gió đẹp đẽ, họ khoác lên mình bộ quần áo rồi ra khỏi cửa, kể từ đó biến mất trong ánh chiều tà của buổi hoàng hôn ấy, không còn quay lại nữa...
"Ngủ một giấc và sáng mai mọi thứ sẽ qua cả thôi"
Cô và anh yêu nhau. Họ trải qua biết bao nhiêu sóng gió, rồi cuối cùng cũng được về chung một nhà. Rồi bỗng dưng, anh thay đổi. Thay đổi nhiều đến nỗi, cô biết anh không còn là anh của ngày xưa. Mỗi ngày đi làm về, thay vì ngồi xuống ăn bữa cơm với cô, anh lại đi thẳng vào phòng mà ngủ. Cô biết, anh không yêu cô như trước. Cô biết, anh có người phụ nữ khác. Anh nói anh đi công tác, nhưng thực chất ra là đi du lịch với cô ta. Cô biết, cô cố sức chạy đến sân bay. Nhưng chưa kịp đến nơi thì cô đã bị tai nạn. Khi anh vui bên người phụ nữ khác, cô phải chống chọi với tử thần. Khi xung quanh anh là biển xanh, nắng ấm thì xung quanh cô chỉ có máy móc. Anh quay về, nghe tin liền chạy đến bệnh viện. Kỳ lạ. khi anh vừa đến cũng là lúc cô tỉnh. Cô mỉm cười nhẹ - Cuối cùng em cũng đợi được anh. Tất cả đã muộn màng, muốn cứu vãn cũng không thể. "Tít..."
About
Robot
API
Legal
Privacy Policy