@violetgein: Dancing at Goth night cured any ailment I had @slayyyter #slayyyter #beatdrop #transition #dancetrend

Violet Gein
Violet Gein
Open In TikTok:
Region: US
Sunday 07 June 2026 20:27:39 GMT
1438
132
9
1

Music

Download

Comments

rileys475
rara :
2026-06-08 01:06:11
3
mae.be.amazin
mae.be.amazin :
yeaaa you ate and left no platee🅿️🅿️
2026-07-22 04:01:29
0
tiny_living333
A_Fairys_Journey🧚‍♀️ :
We are so hot! 🙏💀
2026-06-07 23:25:04
2
precious.fae
preciousfae :
you both look fabulous
2026-06-11 18:17:51
0
pongo_joe
pongo_joe :
yo this is fabulous
2026-06-07 22:03:41
2
cherishforpresident
CHERISH🍒🌈🎱✨ :
2026-06-11 01:59:32
1
To see more videos from user @violetgein, please go to the Tikwm homepage.

Other Videos


"Con trai hỏi: “Sau này mẹ muốn ở với anh hay em?” Tôi đáp: “Mẹ không ở với đứa nào cả.” Bữa cơm hôm ấy chỉ có ba mẹ con. Đang ăn, thằng anh bỗng hỏi: “Mẹ này, sau này mẹ già, mẹ muốn ở với con hay em?” Thằng em chen vào: “Ở với con cũng được. Nhà con còn phòng.” Tôi gắp thức ăn vào bát hai đứa: “Mẹ không ở với đứa nào cả.” Cả hai cùng ngẩng lên. “Mẹ sợ phiền chúng con à?” “Không.” Tôi hỏi: “Hai đứa còn giữ chìa khóa nhà này không?” Chúng nhìn nhau. Ngày thằng anh cưới vợ ra riêng, tôi đưa nó một chiếc chìa khóa: “Đi đâu thì đi, nhà này vẫn là nhà con.” Mấy năm sau đến lượt thằng em, tôi cũng đưa một chiếc. Nhưng từ đó, chúng chẳng mấy khi dùng. Lúc thì gọi trước: “Mẹ có nhà không?” Lúc thì đứng ngoài cổng bấm chuông. Tôi cười theo. Nhưng trong lòng hơi buồn. Ngày bé, chúng chưa bao giờ hỏi tôi có được về nhà hay không. Đói thì chạy vào bếp. Mệt thì nằm vật ra giường. Đi học về quăng cặp xuống rồi gọi: “Mẹ ơi, con đói!” Lớn lên, chúng có nhà riêng, có vợ con. Căn nhà này dần trở thành nơi chúng “về thăm mẹ”. Chỉ có tôi vẫn gọi nó là nhà của các con. Thằng anh hỏi: “Nhưng chuyện đó liên quan gì đến việc mẹ ở với ai?” Tôi nói: “Nếu mẹ ở hẳn với con, em muốn gặp mẹ lại phải sang nhà anh.” “Nếu mẹ ở với em, con lại phải sang nhà nó.” “Còn mẹ ở đây…” Tôi nhìn quanh căn nhà cũ. “…thì cả hai đứa đều đang về nhà.” Hai đứa im lặng. Tôi biết chúng thương tôi. Chính vì biết nên tôi không muốn tình thương ấy biến thành một cuộc phân công: Tháng này mẹ ở nhà anh. Tháng sau mẹ sang nhà em. Tết này đón mẹ bên nào. Không phải nhà các con không tốt. Mà vì tôi vẫn còn nhà của mình. Ở đây, mọi thứ vẫn ở đúng chỗ của nó. Và tôi vẫn có thể mở cửa hỏi các con: “Hôm nay ở lại ăn cơm không?” Thằng em hỏi: “Nhưng sau này mẹ yếu thì sao?” “Đến lúc mẹ không tự lo được nữa, mẹ sẽ nhờ.” “Các con tưởng mẹ không cần à?” “Cần chứ.” Tôi nhìn hai đứa: “Nhưng khi mẹ vẫn tự mở được cửa nhà mình, cứ để mẹ ở đây.” Thằng anh nói nhỏ: “Con cứ nghĩ đón mẹ về ở cùng mới là có hiếu.” Tôi lắc đầu: “Các con muốn chăm mẹ, mẹ vui.” “Nhưng thương mẹ thì đừng vội lấy hết những việc mẹ vẫn còn tự làm được.” Ăn xong, hai đứa chuẩn bị về. Thằng anh bỗng móc ví, lấy ra một chiếc chìa khóa đã cũ: “Con vẫn giữ đây.” Thằng em cũng lấy chìa khóa của nó ra: “Con cũng thế.” Tôi không nói gì. Chỉ thấy căn nhà tự nhiên ấm hơn một chút. Chủ nhật tuần sau, tôi đang nấu cơm thì nghe tiếng cửa mở. Không chuông. Không điện thoại hỏi tôi có nhà không. Thằng anh bước vào, vợ con theo sau. Chưa đầy mười phút, cửa lại mở. Thằng em đưa hai đứa nhỏ vào. Tôi hỏi vọng ra: “Hôm nay hẹn nhau à?” “Không.” “Thế sao về cùng ngày?” Thằng anh đáp: “Thì về nhà thôi mẹ.” Tôi quay mặt vào nồi canh, giả vờ nếm lại. Ngày các con còn nhỏ, căn nhà này cần có tôi để chúng lớn lên. Bây giờ chúng đã lớn, tôi mới hiểu mình vẫn muốn ở đây vì một lý do khác: Giữa những căn nhà chúng phải làm chồng, làm cha, lo cơm áo và đủ thứ ngoài kia… chúng vẫn cần một cánh cửa mà bước qua đó, chúng chỉ cần làm con. Rồi sẽ có ngày tôi yếu đi. Có thể tôi sẽ phải sang ở với một đứa. Đến ngày ấy, tôi sẽ đi. Nhưng chưa phải hôm nay. Hôm nay tôi vẫn nấu được một nồi canh. Vẫn nghe được tiếng chìa khóa xoay ngoài cửa. Vẫn còn đủ khỏe để đứng trong căn nhà của mình, nhìn những đứa trẻ ngày nào giờ dắt theo con của chúng trở về. Tôi từng nghĩ tuổi già cần nhất là có một đứa con cho mình ở cùng. Sau này mới hiểu, đôi khi cha mẹ cố ở lại căn nhà cũ không phải vì họ không cần con. Mà vì họ muốn giữ cho những đứa con đã lớn một nơi để trở về. Một nơi chúng không cần làm chồng, làm vợ, làm cha, làm mẹ. Chỉ cần mở cửa bước vào và nghe một câu: “Về rồi à con?”

About