@codenamedrm: Tutorial Download VT dengan Kualitas HD! pake tiktokio simple bree, dan gua uda bandingin, hasilnya lebi hd! #tutorial #TechTips #cheesehead

CheeseHead
CheeseHead
Open In TikTok:
Region: ID
Monday 08 June 2026 09:14:46 GMT
2172
78
3
8

Music

Download

Comments

anonim5344
awan :
saran laptop 13-15 juta bg
2026-06-08 15:08:14
0
azareinzed
azareinzed :
bang laptol 8-9 bagus apa bang
2026-06-09 04:32:04
0
To see more videos from user @codenamedrm, please go to the Tikwm homepage.

Other Videos

Tokyo vào mùa đông luôn lạnh hơn người ta tưởng.. Những con phố ở Shinjuku phủ đầy ánh đèn neon đỏ xanh, hơi nước từ các quán ramen ven đường hòa cùng tuyết đầu mùa rơi chậm giữa màn đêm. Isagi đứng dưới mái hiên một tiệm thuốc nhỏ, kéo khăn che nửa khuôn mặt. Chuyến tàu cuối cùng vừa rời ga chưa đầy mười phút, điện thoại cậu cũng hết pin từ lâu.
Tokyo vào mùa đông luôn lạnh hơn người ta tưởng.. Những con phố ở Shinjuku phủ đầy ánh đèn neon đỏ xanh, hơi nước từ các quán ramen ven đường hòa cùng tuyết đầu mùa rơi chậm giữa màn đêm. Isagi đứng dưới mái hiên một tiệm thuốc nhỏ, kéo khăn che nửa khuôn mặt. Chuyến tàu cuối cùng vừa rời ga chưa đầy mười phút, điện thoại cậu cũng hết pin từ lâu. "Tệ thật…" Ngay lúc ấy, một chiếc taxi màu đen dừng lại bên kia đường. Và khi nhìn thấy cậu đã chạy nhanh sang bên đó. Cửa xe mở ra. Người bước xuống khiến Isagi vô thức ngẩng lên nhìn. Một chàng trai rất cao khoác áo dạ đen dài đến đầu gối. Mái tóc xanh sẫm phủ qua đôi mắt lạnh lẽo, gương mặt sắc nét đến mức dưới ánh đèn neon trông gần như không thật. Bốn mắt chạm nhau. "…Có chuyện gì?" Giọng nói trầm thấp kéo Isagi về thực tại. "A..Xin lỗi! Tôi chỉ là…" Chỉ là thấy cậu đẹp nên hơi ngẩn ngơ mà thôi.. Người nọ hơi nhíu mày rồi cúi xuống nhặt chiếc khăn trắng bị gió thổi rơi dưới đất. "Khăn của cậu?" Isagi chạm lên cổ mới nhận ra mình làm rơi từ lúc nào không biết. Người kia phủi lớp tuyết mỏng trên khăn rồi đưa lại cho cậu. Khoảnh khắc hai đầu ngón tay chạm nhau, Isagi đã thấy tim mình đập nhanh đến lạ. "Cảm ơn cậu.." Người nọ im lặng vài giây rồi cất giọng: "Cậu không nên đứng ở đây giờ này khi một mình." "Tôi đã lỡ chuyến tàu cuối rồi." "…Ngốc." Câu nói cụt ngủn khiến Isagi mở to mắt nhưng điều kỳ lạ là giọng điệu ấy không hề khó chịu, chỉ giống lo lắng hơn. Người nọ mở cửa taxi lần nữa. "Lên xe đi…Tôi không thích nói lại lần hai đâu." Isagi ngập ngừng vài giây rồi vẫn bước lên xe. Bên trong rất ấm. Cậu lén nhìn người ngồi cạnh qua lớp kính phản chiếu. Đẹp thật. Không phải kiểu đẹp dịu dàng dễ gần, mà là vẻ đẹp lạnh lẽo như một đêm tuyết ở Nhật Bản. "Nhìn đủ chưa? Lần thứ hai rồi đấy." Isagi giật bắn mình. "T-tôi đâu có nhìn!" "Tai cậu đỏ hết rồi." "…Tại lạnh thôi." "Dối trá tệ thật." Khóe môi hắn khẽ cong lên rất nhẹ. "…Tên anh là gì?" "Itoshi Rin." Cái tên ấy rơi vào lòng Isagi sâu hơn cả tiếng mưa tuyết ngoài cửa kính. "Còn cậu?" "Isagi Yoichi." Rin khẽ tựa đầu lên ghế. "....Tôi sẽ nhớ." Lần gặp tiếp theo là ở Yokohama Chinatown. Isagi được bà chủ trọ nhờ mang đồ đến căn nhà cổ kiểu Trung Hoa nằm cuối con phố đèn đỏ. Và rồi cậu nhìn thấy Rin. Hắn đang ngồi ở bậc cầu thang cao nhất, mái tóc tối màu rũ xuống trước mắt. "…Lại là cậu." Isagi bật cười ngượng. "Tôi tưởng anh là người không tồn tại." "…Cái gì?" "Ý tôi là anh giống nhân vật trong phim ấy." Ngốc thật. Rin đáng lẽ phải thấy phiền với kiểu nói chuyện đó nhưng không hiểu sao, khi nhìn Isagi đứng dưới ánh đèn cũ kỹ với đôi mắt sáng đầy lúng túng, hắn lại không thể dời mắt đi ngay được. Isagi rất đẹp. Không phải kiểu khiến người khác choáng ngợp ngay từ đầu. Mà là kiểu càng nhìn càng không thể rời mắt. "Cậu luôn nói chuyện kỳ lạ như vậy à?" "Chắc vậy…" "Ngốc." Lần này Isagi bật cười. Tiếng cười nhỏ vang lên giữa căn nhà yên tĩnh khiến Rin khẽ khựng lại. Lần đầu tiên trong một thời gian rất dài, hắn nghe tim mình đập lệch mất một nhịp. Và cũng chính từ khoảnh khắc ấy thứ tình cảm mang tên “yêu” bắt đầu nảy mầm một cách âm thầm, chậm rãi như tuyết đầu mùa tan trên đầu ngón tay. Cho đến nhiều năm sau, Tokyo vẫn có những đêm tuyết rơi như hôm đầu tiên họ gặp nhau. Rin đứng dưới mái hiên tiệm thuốc quen thuộc, nhìn Isagi đang kéo cao khăn quàng và đôi mắt xanh vẫn sáng như những viên đá xinh đẹp. "Anh nhìn gì vậy?" "..Không có gì" "Rõ ràng là có!" Rin im lặng vài giây rồi nắm lấy bàn tay lạnh cóng của Isagi bỏ vào túi áo mình. "Chỉ là đột nhiên nhớ ra.." "Hửm?" "…Tôi đã thích em từ cái nhìn đầu tiên." Isagi đứng hình vài giây rồi bật cười. "Bây giờ anh mới chịu nói?" "Tôi đâu cần nói."Rin khẽ siết tay cậu. "Dù sao tôi cũng chưa từng để em rời khỏi mình nữa." Ngoài trời, tuyết vẫn lặng lẽ rơi xuống thành phố không ngủ. Còn tình yêu bắt đầu từ một ánh nhìn năm ấy đến tận bây giờ vẫn chưa từng kết thúc. ________ Cre ảnh K00S_ on X ; Pinterest #allisagi #isagiyoichi #itoshirin #pov #xuhuong

About