@khoa.coffe: thôi dẹp quán luôn cho rồi #nhàyumicoffe

@Khoa.coffe
@Khoa.coffe
Open In TikTok:
Region: VN
Monday 08 June 2026 11:08:16 GMT
19664
698
60
101

Music

Download

Comments

ocmapbacninh
Ốc Mập Bắc Ninh :
Đã nói như hôm bữa rồi còn hỏi hoài 😅
2026-06-08 12:41:26
3
thuy_nguyen77c
Thuý_Nguyễn77C1 :
khách quen mà vậy đó
2026-06-08 15:31:46
2
ngocha3636
Ngọc Hè ♉ :
mặc cái áo tưởng ba tui ko😂
2026-06-11 02:58:54
3
yumi0897232
Yumi✂️ :
Ai dị 😂😂😂
2026-06-08 11:12:24
1
italia_a77
Italia_tall :
ra menu liền quán e ko có món li như hôm bữa
2026-06-10 04:56:23
1
31481480409
Nguyet Nguyen3019 :
khách mình thì bữa cà phê, bữa chanh nóng có bữa bò húc.khi ra hỏi khách uống gì thì khách nói y như cũ.mình làm luôn cả 3🤣
2026-06-10 04:29:17
1
dany.oliveira386
Dany Oliveira :
Oh Dó 😂😂😂😂🥰🫶🇧🇷
2026-06-15 00:45:30
0
ngcnguyn5480
Ngọc Nguyễn :
Giống tui dữ cười
2026-06-10 10:44:00
0
tayphuong_meyumi.rio
tayphuong_meYumi.Rio :
Tưởng ninja k đó🤣 quá trời cái nết khách rồi
2026-06-10 05:25:23
0
hien16435
🥝🥝HiềnKiWi🥝🥝 :
sẵn cho em ly hôm bữa luôn nha😁
2026-06-10 11:39:57
0
buithitrang92
Bùi thị trang(coffee&tea) :
Vcd cái áo🤣🤣
2026-06-09 09:35:52
1
dung.dothimydung
quỳnh hoa :
bà nói như vậy làm sao biết làm
2026-06-13 05:33:08
0
1988_nguyen_thanh_thao
🥰THANH THẢO ☑️ :
Nhìn biết ai mới sợ 🤣🤣
2026-06-10 06:19:45
0
hanlu190698
Han Yue Mei Hu :
Để hồi nào lên thử
2026-06-15 09:32:12
1
jin_ji_flowers_tea
Jin-Ji Flowers & Tea :
haha,t đã từng gặp ...😂
2026-06-09 02:25:04
1
candy_3011
🫧🍬 Trangkun 🍬🫧 :
Mấy lần cứ như hôm bữa... Pha tới tấp thôi chớ giờ kêu ko nhớ lại hờn 😂😂
2026-06-10 14:10:59
0
thuy68kg8
Thanh Thụy :
Ly hôm bữa nghe thật quen 😭😭😭sao mà nhớ hết 🥺🥺
2026-06-08 11:31:36
1
elizabetecosta555
Elizabete🫶🏻😘 :
2026-06-08 16:23:01
0
roa0707
Ckú Roa :
Khách quen mà vậy là shop sai rồi😂😂😂
2026-06-08 12:12:10
1
annhienn2112
🎀Bông🎀 :
Giống khách em. Mua lần đầu tiền lại còn đúng lúc khách đông. Xong hôm sau mua kêu làm cho anh 1 ly như cũ😂😆 ngơ ngác nhìn khách xong khách bảo em không nhớ à
2026-06-10 03:58:35
0
lapnghiepkiemny
lapnghiepkiemNy :
cho a ly hôm bữa luôn 😂
2026-06-19 01:12:25
0
thanhkhu057
thanhkhu057 :
kkkk❤️
2026-06-18 02:24:11
0
noa271220
Na :
buôn bán gì mà khách ghé mua hoài không nhớ gì hết chơn 😂
2026-06-10 05:05:18
0
686family
Tâm family :
cho ly tròa đóa
2026-06-10 04:18:52
0
usercmzd7uxqn7
TTMHĐ :
🤣🤣🤣🤣 y chang
2026-06-10 05:03:18
0
To see more videos from user @khoa.coffe, please go to the Tikwm homepage.

Other Videos

Hôm nay tôi không viết cho dòng rượu nào và dòng thuốc lá nào, hôm nay tôi viết cho chính bản thân mình. Đường vắng bước chân tôi, thinh lặng giữa con đường… Đêm Sài Gòn rơi vào một khoảng lặng hiếm hoi. Sau lưng tôi là những quán nhậu vừa tắt nhạc, phía trước là dãy đèn vàng loang loáng hắt xuống mặt đường còn ướt nước mưa. Tôi bước đi, loạng choạng, nhưng vẫn châm một điếu thuốc. Hơi men còn váng vất trong máu, khói thuốc lại thêm một lớp mờ che mắt. Trong thoáng chốc, mọi thứ trở nên xa lạ, ngay cả bóng dáng mình in dưới vỉa hè cũng nhòe nhoẹt. Một mình đi bộ, tôi nghe rõ từng tiếng dép kéo lê, nghe cả tiếng gió luồn qua hàng cây, và nghe cả sự trống rỗng gõ nhịp trong lồng ngực. Người ta hay nói Sài Gòn ồn ào, nhưng thật ra cái ồn ào ấy chỉ dành cho ban ngày, còn ban đêm, nó im lìm đến mức kẻ say càng thấy cô độc. Sài Gòn lạc nhau là mất – kẻ ở, người đi, lối vô tình. Và tôi chợt hiểu, hóa ra con đường nào cũng có thể biến thành một “lối vô tình” nếu không còn ai song hành. Tôi nhớ lại bàn nhậu vừa rời đi. Tiếng cười, tiếng gọi nhau, những cái cụng ly chát chúa. Người ta uống để quên, còn tôi uống để trốn. Trốn khỏi áp lực, trốn khỏi trách nhiệm, trốn cả cái bóng thực tại đang đứng chờ ngoài cửa nhà. Nhưng men rượu chỉ mang lại sự quên lãng tạm bợ. Càng bước, tôi càng thấy mình giống một kẻ lữ khách không biết đâu là bến cuối, chỉ có khói thuốc đỏ lửa nơi đầu ngón tay soi đường. Tôi về tới nhà lúc nào không rõ. Căn phòng tối, mùi thuốc lá và mùi rượu hòa vào nhau, nồng nặc. Tôi ngả người xuống giường, mặc kệ áo quần còn dính bụi đường, chìm dần vào một giấc ngủ chập chờn, như thể đang tiếp tục cơn mơ dang dở. Sáng hôm sau, ánh sáng xuyên qua khe cửa chiếu thẳng vào mặt. Đầu tôi nhức buốt, cơn choáng váng kéo tôi trở về với thực tại. Chiếc xe hôm qua tôi đã giao lại cho người khác, công việc vẫn chất đống, trách nhiệm vẫn lạnh lùng chờ tôi. Không còn tiếng cười hô hào, không còn men cay che chở, chỉ còn sự thật hiển hiện, phũ phàng. Tôi ngồi dậy, lần tìm bao thuốc. Một điếu mới châm lửa, khói cuộn quanh. Lần này, không phải để say thêm, mà để tỉnh hơn. Sài Gòn có thể rộng lớn, nhưng nếu chính tôi còn lạc mất bản thân, thì mọi con đường đều dẫn tới ngõ cụt. Khói thuốc tan dần trong không khí. Tôi nhìn xuống đôi bàn tay mình, chai sạn, mệt mỏi, nhưng vẫn còn đủ sức để nắm lấy cuộc đời. Ngoài kia, Sài Gòn vẫn nhộn nhịp, vẫn có người rời đi, người trở về, có kẻ lạc mất nhau nhưng cũng có những cuộc gặp gỡ bất ngờ. Nhưng hôm nay tôi say, ngày mai tôi mất tất cả. Và mọi thứ sẽ bắt đầu với tôi lại từ đầu, chỉ là tôi chẳng biết mình sẽ bắt đầu từ đâu. Những mối quan hệ dường như đã khép lại sau lưng, chỉ còn lại tôi, trần trụi và lạc lõng. Có lẽ đây chính là cái giá của những cơn say. Thế nhưng, trong sự mất trắng ấy, tôi vẫn còn một buổi sáng để tỉnh dậy, vẫn còn một thành phố để thử tìm lại chính mình. Tôi không biết sẽ bắt đầu từ đâu, nhưng ít nhất, tôi biết rằng mình còn cơ hội để bắt đầu. Và có lẽ, đó đã là một niềm hy vọng.
Hôm nay tôi không viết cho dòng rượu nào và dòng thuốc lá nào, hôm nay tôi viết cho chính bản thân mình. Đường vắng bước chân tôi, thinh lặng giữa con đường… Đêm Sài Gòn rơi vào một khoảng lặng hiếm hoi. Sau lưng tôi là những quán nhậu vừa tắt nhạc, phía trước là dãy đèn vàng loang loáng hắt xuống mặt đường còn ướt nước mưa. Tôi bước đi, loạng choạng, nhưng vẫn châm một điếu thuốc. Hơi men còn váng vất trong máu, khói thuốc lại thêm một lớp mờ che mắt. Trong thoáng chốc, mọi thứ trở nên xa lạ, ngay cả bóng dáng mình in dưới vỉa hè cũng nhòe nhoẹt. Một mình đi bộ, tôi nghe rõ từng tiếng dép kéo lê, nghe cả tiếng gió luồn qua hàng cây, và nghe cả sự trống rỗng gõ nhịp trong lồng ngực. Người ta hay nói Sài Gòn ồn ào, nhưng thật ra cái ồn ào ấy chỉ dành cho ban ngày, còn ban đêm, nó im lìm đến mức kẻ say càng thấy cô độc. Sài Gòn lạc nhau là mất – kẻ ở, người đi, lối vô tình. Và tôi chợt hiểu, hóa ra con đường nào cũng có thể biến thành một “lối vô tình” nếu không còn ai song hành. Tôi nhớ lại bàn nhậu vừa rời đi. Tiếng cười, tiếng gọi nhau, những cái cụng ly chát chúa. Người ta uống để quên, còn tôi uống để trốn. Trốn khỏi áp lực, trốn khỏi trách nhiệm, trốn cả cái bóng thực tại đang đứng chờ ngoài cửa nhà. Nhưng men rượu chỉ mang lại sự quên lãng tạm bợ. Càng bước, tôi càng thấy mình giống một kẻ lữ khách không biết đâu là bến cuối, chỉ có khói thuốc đỏ lửa nơi đầu ngón tay soi đường. Tôi về tới nhà lúc nào không rõ. Căn phòng tối, mùi thuốc lá và mùi rượu hòa vào nhau, nồng nặc. Tôi ngả người xuống giường, mặc kệ áo quần còn dính bụi đường, chìm dần vào một giấc ngủ chập chờn, như thể đang tiếp tục cơn mơ dang dở. Sáng hôm sau, ánh sáng xuyên qua khe cửa chiếu thẳng vào mặt. Đầu tôi nhức buốt, cơn choáng váng kéo tôi trở về với thực tại. Chiếc xe hôm qua tôi đã giao lại cho người khác, công việc vẫn chất đống, trách nhiệm vẫn lạnh lùng chờ tôi. Không còn tiếng cười hô hào, không còn men cay che chở, chỉ còn sự thật hiển hiện, phũ phàng. Tôi ngồi dậy, lần tìm bao thuốc. Một điếu mới châm lửa, khói cuộn quanh. Lần này, không phải để say thêm, mà để tỉnh hơn. Sài Gòn có thể rộng lớn, nhưng nếu chính tôi còn lạc mất bản thân, thì mọi con đường đều dẫn tới ngõ cụt. Khói thuốc tan dần trong không khí. Tôi nhìn xuống đôi bàn tay mình, chai sạn, mệt mỏi, nhưng vẫn còn đủ sức để nắm lấy cuộc đời. Ngoài kia, Sài Gòn vẫn nhộn nhịp, vẫn có người rời đi, người trở về, có kẻ lạc mất nhau nhưng cũng có những cuộc gặp gỡ bất ngờ. Nhưng hôm nay tôi say, ngày mai tôi mất tất cả. Và mọi thứ sẽ bắt đầu với tôi lại từ đầu, chỉ là tôi chẳng biết mình sẽ bắt đầu từ đâu. Những mối quan hệ dường như đã khép lại sau lưng, chỉ còn lại tôi, trần trụi và lạc lõng. Có lẽ đây chính là cái giá của những cơn say. Thế nhưng, trong sự mất trắng ấy, tôi vẫn còn một buổi sáng để tỉnh dậy, vẫn còn một thành phố để thử tìm lại chính mình. Tôi không biết sẽ bắt đầu từ đâu, nhưng ít nhất, tôi biết rằng mình còn cơ hội để bắt đầu. Và có lẽ, đó đã là một niềm hy vọng.

About