Người tìnk mùa đôngg :
Sao 7 năm, mình cuối cùng cũng chọn buông tay mối tình mà mình đã dùng nhiều tâm tư, nhiều trắc trở, níu kéo...Mình chưa từng tiếc điều gì , vì năm tháng đó, chọn yêu anh, có chọn lại ngàn lần, mình vẫn yêu anh, nhưng thời gian có lẽ là thứ tàn nhẫn nhất, nó mài dũa mọi khía cạnh trong cuộc tình của chúng mình, để lại vô vàn những lần không hiểu nhau của hai đứa, để lại những khoảng trống tận sâu trong trái tim mà ngần ấy năm chỉ lớn dần chứ không có vơi đi, cuối cùng , sau ngần ấy năm bên nhau, hạnh phúc có,vui vẻ có..nhưng cũng đã kiệt huệ sức lực, những lời giải thích, nỗi niềm không được thấu hiểu, kéo theo đó hai đứa cũng ngày một kéo xa khoảng cách và rồi, tụi mình, những đứa trẻ đã đi qua một cuộc tình, cùng nhau, chọn dừng lại, cái kết im lặng mà có lẽ chính đối phương cũng hiểu. Lần giải thoát này, có đau khổ mất mát, có giải thoát, nhưng tuyệt nhiên, không gặp lại. Mình chọn rời đi và biến mất khỏi đời người mình yêu nhất cũng là cách cuối cùng mình dành tình yêu và sự tôn trọng cho họ. Sau này, ở một nơi nào đó, em mong anh hạnh phúc, vui vẻ, quá khứ suy cho cùng cũng chỉ là một ảo cảnh đã trải qua,sống cho hiện tại, và tương lai, anh nhé ! Em vĩnh viễn không mong anh đọc được những dòng này, mà có lẽ cũng vĩnh viễn anh sẽ không đọc được những dòng này, tạm biệt tình yêu của tụi mình.
2026-06-09 13:47:06