nữa kiên trì nữa thật vọng
Tôi vẫn dành ra nửa lòng kiên trì để cùng nửa còn lại của đời mình vun đắp và vượt qua những sóng gió, bất đồng. Mỗi khi nhìn vào hành trình đã qua, tôi tự nhắc bản thân phải nhẫn nại, phải tin vào lời hẹn thề và tương lai của hai đứa. Nhưng thực tế phũ phàng và những thói quen khó đổi của người ấy cứ lặp lại, khiến nửa lòng thất vọng trong tôi ngày một lớn dần. Có những đêm dài nhìn người bên gối, tôi tự hỏi liệu sự chịu đựng này là xứng đáng, hay chỉ là sự cố chấp vô nghĩa. Tình yêu vẫn còn đó, nhưng niềm tin cứ vơi đi sau mỗi lần rạn nứt không thể hàn gắn. Tôi bị kẹt lại giữa việc tiếp tục nắm tay để bước tiếp hay học cách buông tay để giải thoát cho cả hai.