@alfonsina_tarot: #recuerdos tómalo si te resuena hoy, ya que por algo me aparece este recuerdo. Primera vez que TikTok me sugiere publicar un recuerdo. • • ¡𝐀𝐆𝐄𝐍𝐃𝐀 𝐃𝐈𝐒𝐏𝐎𝐍𝐈𝐁𝐋𝐄! Agenda desde la web ➡️ JavieraAlfonsinaTarot.deit.cl • Whatsapp: +56934092984 ~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~ Únicas cuentas: • TikTok ➡️ alfonsina_tarot (461.8mil seguidores) • Instagram ➡️ javiera_alfonsina (22.2mil seguidores, cuenta verificada)

Alfonsina Tarot 🤍🪽
Alfonsina Tarot 🤍🪽
Open In TikTok:
Region: ES
Tuesday 09 June 2026 10:43:27 GMT
48358
2496
139
121

Music

Download

Comments

ymarie260
Yashira Marie :
Así como la lectura dice ‘recuerdos’ así se quedaron esas personas 🙅🏽‍♀️✨🙏
2026-06-09 11:49:40
9
jorge.rodriguez7170
Jorge Rodriguez :
gracias Alfonsina lo tengo todo claro Dios te bendiga por tus consejos preventivos...lo manifiesto y acepto hecho está amén gracias
2026-06-13 17:07:31
0
vivianabravo130
Viviana Bravo :
Ya llego mi hermoso amor nuevo y sano
2026-06-10 19:02:04
3
teodoroluna53
teo :
El pasado sekedo en el pasado una relación de 11 años desaparesio dela nada y la otra y gual se fue sin desir adiós k dios las bendiga sean muy felsises yo sigo para delante
2026-06-10 09:00:53
1
robertocastillej83
robertocastillej83 :
HECHO ESTÁ. GRACIAS GRACIAS GRACIAS.
2026-06-11 07:18:49
1
nihaycon
jajajajsjsuw :
alfoncina es sencillo lo que decís el pasado se queda en el pasado quiero que me llegue algo bueno y sincero ojalá me llegue lo que decís echo esta
2026-06-09 21:36:09
4
carmen_gloria333
Carmen Gloria :
awww nostalgiaaa😊
2026-06-09 15:41:45
1
aron.huitron
Aron Huitron :
la verdad espero sea así ya me agobio está situación pero no les importo mi ser ni mi persona pero dios es grande y me ayudó en estos pasos y me dio esperanza y lo tengo claro muy claro gracias hermosa gracias
2026-06-09 23:34:34
2
juli_julita2
Rodríguez Rodríguez :
hay me quedé en sus pensamientos
2026-06-09 12:25:10
1
josefina.tomas66
Josefina Tomas :
Claro que lo voy a lograr ...no voy a retroceder voy hacia adelante
2026-06-10 03:28:35
1
cecivictoriac
ceci victoria ♎️ :
Si es un recuerdo, vale para el presente???🌻🌻
2026-06-09 21:05:55
1
victorvillada23
victorvillada23 :
Quieren volver el proceso atrás 😂😂😂
2026-06-09 23:42:42
2
kattrinrojas
katty :
gracias por recordarme lo que ya siento! no volver!esperaré mi derecho divino.
2026-06-09 13:25:48
2
victor.alm
Victor Alm :
asi.es
2026-06-09 15:16:11
1
elen.sierra
Elen Sierra :
ya no quiero a nadie vivire sola el resto de mi vida grasias
2026-06-09 12:56:49
2
andreabogarin4
Andrea Bogarin :
Gracias cariño 🥰🥰
2026-06-09 11:30:50
2
silveriouscategui26
silveriouscategui :
te ves hermosa como estas vestida
2026-06-09 13:49:26
1
user9061783766237
Gi :
no voy a caer ahí . tranquila.
2026-06-10 01:13:28
1
magallanes7428
Mirta :
Amén asi es lo venia pensando
2026-06-09 12:31:46
1
leonardo.jaimes40
Leonardo Jaimes :
los decretó y manifiesto echó esta Siero todos ir empezó de nuevo
2026-06-18 17:21:21
0
juanguillermoca690
Juanjo de Dios :
tu verdad
2026-06-18 14:28:00
0
ramonamariaojeda5
ramona :
grasia a.men
2026-06-18 04:30:21
0
caro12834
Caro💖 :
Amen amen amen lo decretó lo manifiesto amen hecho esta lo escuche hoy me apareció a un poco más de 1 año esta lextura y recibo y pido a dios me entregue ese buen amor ahora ya pork al pasado no buelvo jamás lo decidi amen amen amen gracias gracias gracias
2026-06-17 22:16:22
0
user676816287245
user676816287245 :
amen 🙏🙏 lo pasado pisado q llegue lo nuevo
2026-06-17 03:53:09
0
jorgesszz777gmail.com
Jorgito :
🤣🤣ñ
2026-06-19 00:30:56
0
To see more videos from user @alfonsina_tarot, please go to the Tikwm homepage.

Other Videos

TU KHÔNG PHẢI LÀ SỬA Hôm qua, có thằng em hỏi mình một câu : “Chị ơi, tu có phải là sửa không?” Mình bật cười vì thấy chính mình trong câu hỏi đó. Nhớ lại cái thời hăm hở bước vào hành trình tu tập, mình cũng từng tin rằng tu là sửa. Sửa tính nóng. Sửa cái sân. Sửa cái giận. Sửa cho mình dịu lại, hiền hơn, tử tế hơn. Như thể mình là một món đồ hỏng và tu là quá trình vá víu để trở nên hoàn hảo. Nhưng chính cái niềm tin ấy đã khiến mình bước nhầm. Càng sửa, mình càng thấy mình giống “người đang tu”. Và rồi càng ra dáng, mình càng dính vào một bản ngã mới tinh vi hơn, khó nhận diện hơn.  Một lớp vỏ đạo đức tưởng là tiến bộ, nhưng kỳ thực chỉ là diễn sâu vai “người tốt”. Nhẫn nhịn mà bên trong đầy oán khí. Dịu dàng ngoài mặt nhưng trong lòng vẫn chửi thề bằng im lặng. Mình từng ép bản thân trở nên đúng. Từng bóp nghẹt những cảm xúc bị gán mác “chưa tu xong”. Từng hoảng hốt khi phát hiện trong mình có một ý nghĩ xấu. Và rồi, điều gì đến cũng đến. Một ngày, lớp vỏ ấy nứt. Cái “người tu” trong mình vỡ. Vì không ai sống nổi với sự gồng gánh mãi được, kể cả trong lớp áo gọi là đạo hạnh. Chính lúc đó, mình bắt đầu hiểu. Tu không phải là sửa. Tu là thấy. Thấy cái gì đang vận hành bên trong. Thấy vì sao mình hay phản ứng. Thấy nỗi sợ mất giá trị đằng sau cái sân. Thấy vết thương nằm sau sự gắt gỏng. Thấy rõ đến tận gốc và chỉ khi thấy đủ sâu, nó mới tự rơi. Không cần sửa, không cần nén, không cần cố gồng!  Chỉ khi thấy tới đó, mình mới thật sự không còn kháng cự. Không cần gồng, không cần sửa. Chỉ có một cái thở dài rất nhẹ và sự tĩnh lặng rất sâu. Chuyển hoá không đến từ việc nén lại, mà từ việc nhìn xuyên. Sửa là hành động của bản ngã: “Tôi không được như thế này, tôi cần thành cái kia.” Chuyển hóa là hoa trái của tuệ giác: “Tôi thấy rồi, và điều được thấy tự nó rụng.” “Hãy tự mình thắp đuốc lên mà đi.” Tu không phải để trở nên người tốt hơn trong mắt ai đó. Tu là con đường trở về, nơi chính mình cũng không còn cần khen chê nữa. “Tâm tịnh thì quốc độ tịnh.” (Kinh Duy Ma Cật) Không phải thế giới bớt xô bồ, mà là khi tâm không còn loạn, ta nhìn đâu cũng thấy sự tĩnh lặng vốn sẵn có. Không phải cảnh đổi, mà là cái thấy đã khác. Khi không còn vọng tưởng chen vào, cõi nhiễm cũng thành cõi tịnh. Một ngọn đèn không cần sửa. Nó chỉ cần được lau. Cái sáng chưa từng mất. Chỉ là bụi lâu quá khiến ta quên. Tu không tạo ra một con người mới. Tu làm tan đi từng lớp tưởng mình là ai. Và trong sự tan rã ấy, cái biết tự hiện, nhẹ như một sớm sương không cố gắng, trong như mặt hồ chẳng động tay ai. Có người bảo: “Tu rồi mà vẫn còn buồn, còn giận, còn phản ứng hả?” Ờ thì… tu chứ có phải cắt dây thần kinh cảm xúc đâu. Chỉ là buồn nhưng không đổ lỗi, giận mà không làm khổ thêm ai, phản ứng rồi biết quay lại soi chính mình, nhìn thấy cơn sân nó cồn cào đang ở bên trong và biết nó thấy nó và nó tự mất đi khi mình không nghĩ mình là cơn sân kia!  Không phải hết, mà là bớt dần. Không phải đắc, mà là tỉnh. Ngày trước ai nói xấu một câu là muốn bung lụa đáp trả, giờ nghe xong chỉ quay vào nhìn cơn sân bên trong, nhấc ly nước lên uống. Không phải vì hiền, mà vì lười khổ thêm, lười dính vô ba cái bẫy bản ngã, lười giữ hình ảnh, lười diễn… Có những hôm, nhìn mình trong gương, chẳng thấy gì đặc biệt. Chỉ là một con người bình thường, có buồn có vui, có vết thương có tử tế. Nhưng bình thường mà không còn cố gắng trở nên gì nữa thì lại thấy nhẹ như gió, và thật đến lạ.  #CapCut #phậtphápnhiệmmầu #tutap #chữalành #damthinhuquynh
TU KHÔNG PHẢI LÀ SỬA Hôm qua, có thằng em hỏi mình một câu : “Chị ơi, tu có phải là sửa không?” Mình bật cười vì thấy chính mình trong câu hỏi đó. Nhớ lại cái thời hăm hở bước vào hành trình tu tập, mình cũng từng tin rằng tu là sửa. Sửa tính nóng. Sửa cái sân. Sửa cái giận. Sửa cho mình dịu lại, hiền hơn, tử tế hơn. Như thể mình là một món đồ hỏng và tu là quá trình vá víu để trở nên hoàn hảo. Nhưng chính cái niềm tin ấy đã khiến mình bước nhầm. Càng sửa, mình càng thấy mình giống “người đang tu”. Và rồi càng ra dáng, mình càng dính vào một bản ngã mới tinh vi hơn, khó nhận diện hơn. Một lớp vỏ đạo đức tưởng là tiến bộ, nhưng kỳ thực chỉ là diễn sâu vai “người tốt”. Nhẫn nhịn mà bên trong đầy oán khí. Dịu dàng ngoài mặt nhưng trong lòng vẫn chửi thề bằng im lặng. Mình từng ép bản thân trở nên đúng. Từng bóp nghẹt những cảm xúc bị gán mác “chưa tu xong”. Từng hoảng hốt khi phát hiện trong mình có một ý nghĩ xấu. Và rồi, điều gì đến cũng đến. Một ngày, lớp vỏ ấy nứt. Cái “người tu” trong mình vỡ. Vì không ai sống nổi với sự gồng gánh mãi được, kể cả trong lớp áo gọi là đạo hạnh. Chính lúc đó, mình bắt đầu hiểu. Tu không phải là sửa. Tu là thấy. Thấy cái gì đang vận hành bên trong. Thấy vì sao mình hay phản ứng. Thấy nỗi sợ mất giá trị đằng sau cái sân. Thấy vết thương nằm sau sự gắt gỏng. Thấy rõ đến tận gốc và chỉ khi thấy đủ sâu, nó mới tự rơi. Không cần sửa, không cần nén, không cần cố gồng! Chỉ khi thấy tới đó, mình mới thật sự không còn kháng cự. Không cần gồng, không cần sửa. Chỉ có một cái thở dài rất nhẹ và sự tĩnh lặng rất sâu. Chuyển hoá không đến từ việc nén lại, mà từ việc nhìn xuyên. Sửa là hành động của bản ngã: “Tôi không được như thế này, tôi cần thành cái kia.” Chuyển hóa là hoa trái của tuệ giác: “Tôi thấy rồi, và điều được thấy tự nó rụng.” “Hãy tự mình thắp đuốc lên mà đi.” Tu không phải để trở nên người tốt hơn trong mắt ai đó. Tu là con đường trở về, nơi chính mình cũng không còn cần khen chê nữa. “Tâm tịnh thì quốc độ tịnh.” (Kinh Duy Ma Cật) Không phải thế giới bớt xô bồ, mà là khi tâm không còn loạn, ta nhìn đâu cũng thấy sự tĩnh lặng vốn sẵn có. Không phải cảnh đổi, mà là cái thấy đã khác. Khi không còn vọng tưởng chen vào, cõi nhiễm cũng thành cõi tịnh. Một ngọn đèn không cần sửa. Nó chỉ cần được lau. Cái sáng chưa từng mất. Chỉ là bụi lâu quá khiến ta quên. Tu không tạo ra một con người mới. Tu làm tan đi từng lớp tưởng mình là ai. Và trong sự tan rã ấy, cái biết tự hiện, nhẹ như một sớm sương không cố gắng, trong như mặt hồ chẳng động tay ai. Có người bảo: “Tu rồi mà vẫn còn buồn, còn giận, còn phản ứng hả?” Ờ thì… tu chứ có phải cắt dây thần kinh cảm xúc đâu. Chỉ là buồn nhưng không đổ lỗi, giận mà không làm khổ thêm ai, phản ứng rồi biết quay lại soi chính mình, nhìn thấy cơn sân nó cồn cào đang ở bên trong và biết nó thấy nó và nó tự mất đi khi mình không nghĩ mình là cơn sân kia! Không phải hết, mà là bớt dần. Không phải đắc, mà là tỉnh. Ngày trước ai nói xấu một câu là muốn bung lụa đáp trả, giờ nghe xong chỉ quay vào nhìn cơn sân bên trong, nhấc ly nước lên uống. Không phải vì hiền, mà vì lười khổ thêm, lười dính vô ba cái bẫy bản ngã, lười giữ hình ảnh, lười diễn… Có những hôm, nhìn mình trong gương, chẳng thấy gì đặc biệt. Chỉ là một con người bình thường, có buồn có vui, có vết thương có tử tế. Nhưng bình thường mà không còn cố gắng trở nên gì nữa thì lại thấy nhẹ như gió, và thật đến lạ. #CapCut #phậtphápnhiệmmầu #tutap #chữalành #damthinhuquynh

About