Hôn nhân đối với họ chỉ là "nhận về" những thứ tốt đẹp. Chứ không phải là họ “cho đi” được những gì? Và khi thật sự làm cha rồi mới thấy, họ không đủ khả năng để đảm nhiệm vai trò đó. Vợ sinh xong đâu còn đẹp như trước, con còn nhỏ thì quấy khóc. Giờ nhận ra thì đã muộn rồi. Và trong hoàn cảnh đó thì các anh thường chọn cách trốn tránh, không dám đối diện với thực tế. 📌 Mình nhớ câu chuyện của một anh bạn: Anh ấy kết hôn vì "muốn” có vợ con cho bằng bạn bằng bè. Hai năm đầu êm đềm. Đến khi con sinh ra, vợ anh trầm cảm sau sinh và áp lực công việc anh nhiều hơn, anh bực bội: "Sao em không nấu cơm đi?” ”Sao con cứ khóc mãi thế?" “Em không biết làm vợ à?” Lúc nào trong đầu anh cũng chỉ muốn gia đình phục vụ mình, anh “sở hữu” gia đình thì vợ con phải hầu hạ. Đó là 1 tư duy ích kỷ. Kết quả? Vợ anh ngày càng tiều tuỵ, con cái xa cách. Đến năm thứ bảy thì vợ chồng ra tòa ly hôn, con gửi về nhà nội. Một cái kết rất buồn. 📌 Và cũng có 1 cặp đôi khác, anh người yêu luôn cố gắng xây dựng sự nghiệp, học cách chăm em bé trước cả khi kết hôn. Sau khi cưới thì chồng đi làm về luôn phụ vợ việc nhà, dạy con học, cuối tuần dẫn cả nhà đi chơi. Tuy làm cha áp lực nhưng gia đình anh luôn hòa thuận và sau bao nhiêu năm vợ chồng vẫn hạnh phúc. 📌 Sự khác biệt lớn nhất nằm ở đây: Người đàn ông muốn "có" vợ con: hay so sánh, dễ hụt hẫng khi thực tế không như kỳ vọng, hay kể công: "Anh đã cho em cái này cái kia rồi". Người đàn ông muốn trở thành chồng và cha: biết rằng bản thân vẫn còn phải học, sẵn sàng lắng nghe, sửa chữa và đồng hành với vợ. Phụ nữ không cần anh hoàn hảo, chỉ cần anh sẵn sàng thức đêm thay tã, học cách dỗ con, nói chung là có trách nhiệm với gia đình. 📌 Tất cả đàn ông hãy bắt đầu từ những điều nhỏ nhất: Tối nay, thay vì xem điện thoại, anh ngồi hỏi vợ: "Hôm nay em thế nào?" và thật sự lắng nghe. Cuối tuần, dành một buổi chỉ chơi với con, không điện thoại, không công việc. Khi cãi nhau, thay vì chứng minh anh đúng, hãy thử nói: "Anh biết anh làm em buồn, anh muốn sửa." Những hành động ấy không làm anh yếu đuối đi. Chúng khiến anh trở nên tâm lý hơn. Bạn nghĩ sao? Comment cho mình biết nhé. #ng#nguyenhuutienu#xuhuongy#fypi#tinhyeuo#vochong - @huutiennnnnnn"/> Hôn nhân đối với họ chỉ là "nhận về" những thứ tốt đẹp. Chứ không phải là họ “cho đi” được những gì? Và khi thật sự làm cha rồi mới thấy, họ không đủ khả năng để đảm nhiệm vai trò đó. Vợ sinh xong đâu còn đẹp như trước, con còn nhỏ thì quấy khóc. Giờ nhận ra thì đã muộn rồi. Và trong hoàn cảnh đó thì các anh thường chọn cách trốn tránh, không dám đối diện với thực tế. 📌 Mình nhớ câu chuyện của một anh bạn: Anh ấy kết hôn vì "muốn” có vợ con cho bằng bạn bằng bè. Hai năm đầu êm đềm. Đến khi con sinh ra, vợ anh trầm cảm sau sinh và áp lực công việc anh nhiều hơn, anh bực bội: "Sao em không nấu cơm đi?” ”Sao con cứ khóc mãi thế?" “Em không biết làm vợ à?” Lúc nào trong đầu anh cũng chỉ muốn gia đình phục vụ mình, anh “sở hữu” gia đình thì vợ con phải hầu hạ. Đó là 1 tư duy ích kỷ. Kết quả? Vợ anh ngày càng tiều tuỵ, con cái xa cách. Đến năm thứ bảy thì vợ chồng ra tòa ly hôn, con gửi về nhà nội. Một cái kết rất buồn. 📌 Và cũng có 1 cặp đôi khác, anh người yêu luôn cố gắng xây dựng sự nghiệp, học cách chăm em bé trước cả khi kết hôn. Sau khi cưới thì chồng đi làm về luôn phụ vợ việc nhà, dạy con học, cuối tuần dẫn cả nhà đi chơi. Tuy làm cha áp lực nhưng gia đình anh luôn hòa thuận và sau bao nhiêu năm vợ chồng vẫn hạnh phúc. 📌 Sự khác biệt lớn nhất nằm ở đây: Người đàn ông muốn "có" vợ con: hay so sánh, dễ hụt hẫng khi thực tế không như kỳ vọng, hay kể công: "Anh đã cho em cái này cái kia rồi". Người đàn ông muốn trở thành chồng và cha: biết rằng bản thân vẫn còn phải học, sẵn sàng lắng nghe, sửa chữa và đồng hành với vợ. Phụ nữ không cần anh hoàn hảo, chỉ cần anh sẵn sàng thức đêm thay tã, học cách dỗ con, nói chung là có trách nhiệm với gia đình. 📌 Tất cả đàn ông hãy bắt đầu từ những điều nhỏ nhất: Tối nay, thay vì xem điện thoại, anh ngồi hỏi vợ: "Hôm nay em thế nào?" và thật sự lắng nghe. Cuối tuần, dành một buổi chỉ chơi với con, không điện thoại, không công việc. Khi cãi nhau, thay vì chứng minh anh đúng, hãy thử nói: "Anh biết anh làm em buồn, anh muốn sửa." Những hành động ấy không làm anh yếu đuối đi. Chúng khiến anh trở nên tâm lý hơn. Bạn nghĩ sao? Comment cho mình biết nhé. #ng#nguyenhuutienu#xuhuongy#fypi#tinhyeuo#vochong - @huutiennnnnnn - Tikwm"/> Hôn nhân đối với họ chỉ là "nhận về" những thứ tốt đẹp. Chứ không phải là họ “cho đi” được những gì? Và khi thật sự làm cha rồi mới thấy, họ không đủ khả năng để đảm nhiệm vai trò đó. Vợ sinh xong đâu còn đẹp như trước, con còn nhỏ thì quấy khóc. Giờ nhận ra thì đã muộn rồi. Và trong hoàn cảnh đó thì các anh thường chọn cách trốn tránh, không dám đối diện với thực tế. 📌 Mình nhớ câu chuyện của một anh bạn: Anh ấy kết hôn vì "muốn” có vợ con cho bằng bạn bằng bè. Hai năm đầu êm đềm. Đến khi con sinh ra, vợ anh trầm cảm sau sinh và áp lực công việc anh nhiều hơn, anh bực bội: "Sao em không nấu cơm đi?” ”Sao con cứ khóc mãi thế?" “Em không biết làm vợ à?” Lúc nào trong đầu anh cũng chỉ muốn gia đình phục vụ mình, anh “sở hữu” gia đình thì vợ con phải hầu hạ. Đó là 1 tư duy ích kỷ. Kết quả? Vợ anh ngày càng tiều tuỵ, con cái xa cách. Đến năm thứ bảy thì vợ chồng ra tòa ly hôn, con gửi về nhà nội. Một cái kết rất buồn. 📌 Và cũng có 1 cặp đôi khác, anh người yêu luôn cố gắng xây dựng sự nghiệp, học cách chăm em bé trước cả khi kết hôn. Sau khi cưới thì chồng đi làm về luôn phụ vợ việc nhà, dạy con học, cuối tuần dẫn cả nhà đi chơi. Tuy làm cha áp lực nhưng gia đình anh luôn hòa thuận và sau bao nhiêu năm vợ chồng vẫn hạnh phúc. 📌 Sự khác biệt lớn nhất nằm ở đây: Người đàn ông muốn "có" vợ con: hay so sánh, dễ hụt hẫng khi thực tế không như kỳ vọng, hay kể công: "Anh đã cho em cái này cái kia rồi". Người đàn ông muốn trở thành chồng và cha: biết rằng bản thân vẫn còn phải học, sẵn sàng lắng nghe, sửa chữa và đồng hành với vợ. Phụ nữ không cần anh hoàn hảo, chỉ cần anh sẵn sàng thức đêm thay tã, học cách dỗ con, nói chung là có trách nhiệm với gia đình. 📌 Tất cả đàn ông hãy bắt đầu từ những điều nhỏ nhất: Tối nay, thay vì xem điện thoại, anh ngồi hỏi vợ: "Hôm nay em thế nào?" và thật sự lắng nghe. Cuối tuần, dành một buổi chỉ chơi với con, không điện thoại, không công việc. Khi cãi nhau, thay vì chứng minh anh đúng, hãy thử nói: "Anh biết anh làm em buồn, anh muốn sửa." Những hành động ấy không làm anh yếu đuối đi. Chúng khiến anh trở nên tâm lý hơn. Bạn nghĩ sao? Comment cho mình biết nhé. #ng#nguyenhuutienu#xuhuongy#fypi#tinhyeuo#vochong - @huutiennnnnnn"/>