@yeulaphaithuonq: "Cuối cùng ... chúng ta đều thua cảm xúc của chính mình" Em bỏ lỡ một người thật lòng...còn anh đánh mất người mình thương nhất. Có lẽ sau này em vẫn sẽ ổn thôi. Vẫn sẽ cười, vẫn sẽ yêu, vẫn sẽ nắm tay một người khác đi qua những con đường cũ. Chí là người đứng cạnh em lúc đó... không còn là anh nữa. Anh từng nghĩ chúng ta rồi sẽ có một mái nhà. Một căn bếp nhỏ. Những ngày mệt mỏi trở về vẫn có nhau. Anh đã từng nghiêm túc với tương lai của hai đứa đến mức... mọi dự định sau này của anh đều có em trong đó. Vậy mà cuối cùng...người rời đi trước lại là em.Em biết không...điều làm anh đau nhất không phải là mất em. Mà là sau tất cả những gì đã xảy ra anh vẫn còn thương em rất nhiều. Vẫn nhớ. Vẫn chờ. Vẫn nhìn vào đoạn chat cũ rồi tự hỏi...rốt cuộc mình đã sai ở đâu mà đánh mất nhau như vậy. Anh đã từng cố chấp nghĩ rằng chỉ cần mình yêu đủ nhiều thì sẽ giữ được em ở lại. Nhưng hóa ra...người muốn rời đi thì dù mình có thương đến kiệt quệ họ vẫn sẽ chọn buông tay. Có những đêm anh thức tới sáng chỉ để nhớ về một người giờ đã thuộc về quá khứ. Có những lúc đang giữa đám đông anh vẫn thấy lòng mình trống đến đáng sợ. Và có những chuyện...anh biết mình sẽ chẳng bao giờ quên được. Anh không trách em đâu. Anh chỉ tiếc...Tiếc vì người anh thương nhất lại là người khiến anh đau lâu nhất. Tiếc vì anh đã từng nghĩ mình sẽ là người cuối cùng em chọn để ở lại. Để rồi sau tất cả...người ở lại với những đêm mất ngủ, những lần đau đến nghẹn lòng, lại chỉ có mình anh. Em rời đi rồi... nhưng lại mang theo cả phiên bản hạnh phúc nhất của anh. Và có lẽ sau này anh vẫn sẽ yêu ai đó thôi... Chỉ là sẽ không còn dám yêu bằng tất cả như đã từng yêu em nữa.