@thanhhien.1986.9: Chao gì mà ăn với cơm không cũng ngon rau luộc lên chấm ăn cùng cũng ngon #thanhhien #chaomoncotduacaubeofoods #chaomoncotdua #cooking #xuhuongtiktok@Thanh Hiền

Thanh Hiền
Thanh Hiền
Open In TikTok:
Region: VN
Thursday 11 June 2026 11:00:08 GMT
114
5
4
6

Music

Download

Comments

thanhhien.1986.9
Thanh Hiền :
#chaomoncotduacaubeofoods
2026-06-11 11:00:44
0
thanh.ha.trng.th
hoà :
ngon nha
2026-06-11 11:31:29
1
ngocbich_9..76
Ngọc Bích 9..76 :
Chao béo ngon lắm
2026-06-11 16:02:31
0
To see more videos from user @thanhhien.1986.9, please go to the Tikwm homepage.

Other Videos

Phải mất bao lâu em mới có thể quên được anh đây?  Hôm nay, bất giác em nhớ lại tất cả những kỷ niệm của chúng mình. Nước mắt lại rơi. Em cũng không biết vì điều gì…chỉ biết trái tim mình vẫn còn đau. Đã rất lâu rồi, việc đầu tiên khi thức dậy không còn là cầm điện thoại đọc tin nhắn của anh. Thay vào đó, em lặng lẽ ngồi nhìn khoảng không vô định, rồi bắt đầu một ngày mới như một cái máy đã được lập trình sẵn. Việc cuối cùng trước khi đi ngủ cũng không còn là chúc anh ngủ ngon nữa. Em chỉ khẽ tự chúc bản thân: “Mong đêm nay mình sẽ có một giấc mơ đẹp.” Đã rất lâu rồi, em quen với một ngày dài không có lấy một tin nhắn, không một cuộc gọi từ anh. Em cũng không còn chờ đợi nữa…hoặc có lẽ là cố ép mình phải quen với điều đó. Mỗi lần nhớ anh, thay vì nhắn tin hay gọi điện để được nghe giọng anh, em chỉ tự hỏi: “Dạo này anh có khỏe không? Anh có vui không? Anh… có nhớ em không?” Rồi lại tự mỉm cười và tự trả lời: “Chắc là có…” Em đã quen với việc không còn ai nhắc em đi ngủ sớm, không còn ai nhắc em uống thuốc đúng giờ, không còn ai hỏi hôm nay em có mệt không. Người ta vẫn nói thời gian sẽ chữa lành tất cả. Nhưng chẳng ai có thể trả lời giúp em một câu hỏi… Bao lâu mới đủ để quên một người mình từng yêu bằng cả trái tim? Bao lâu để em có thể bình thản nhớ về anh mà không thấy tim mình nhói lên? Bao lâu để em có thể đi ngang những con đường cũ, ghé lại những nơi từng có hai đứa mà không nghẹn lòng? Bao lâu để khi vô tình nghe ai đó nhắc tên anh, em chỉ mỉm cười thay vì lặng người? Và… Bao lâu để em thôi nhớ anh? Có lẽ sẽ chẳng ai biết được câu trả lời. Chỉ biết rằng, có những người đã rời đi rất lâu rồi, nhưng vẫn ở lại trong tim một người khác bằng tất cả những ký ức đẹp nhất. Và em… Vẫn đang học cách sống thật tốt, dù trong lòng vẫn còn một khoảng trống mang tên anh.
Phải mất bao lâu em mới có thể quên được anh đây? Hôm nay, bất giác em nhớ lại tất cả những kỷ niệm của chúng mình. Nước mắt lại rơi. Em cũng không biết vì điều gì…chỉ biết trái tim mình vẫn còn đau. Đã rất lâu rồi, việc đầu tiên khi thức dậy không còn là cầm điện thoại đọc tin nhắn của anh. Thay vào đó, em lặng lẽ ngồi nhìn khoảng không vô định, rồi bắt đầu một ngày mới như một cái máy đã được lập trình sẵn. Việc cuối cùng trước khi đi ngủ cũng không còn là chúc anh ngủ ngon nữa. Em chỉ khẽ tự chúc bản thân: “Mong đêm nay mình sẽ có một giấc mơ đẹp.” Đã rất lâu rồi, em quen với một ngày dài không có lấy một tin nhắn, không một cuộc gọi từ anh. Em cũng không còn chờ đợi nữa…hoặc có lẽ là cố ép mình phải quen với điều đó. Mỗi lần nhớ anh, thay vì nhắn tin hay gọi điện để được nghe giọng anh, em chỉ tự hỏi: “Dạo này anh có khỏe không? Anh có vui không? Anh… có nhớ em không?” Rồi lại tự mỉm cười và tự trả lời: “Chắc là có…” Em đã quen với việc không còn ai nhắc em đi ngủ sớm, không còn ai nhắc em uống thuốc đúng giờ, không còn ai hỏi hôm nay em có mệt không. Người ta vẫn nói thời gian sẽ chữa lành tất cả. Nhưng chẳng ai có thể trả lời giúp em một câu hỏi… Bao lâu mới đủ để quên một người mình từng yêu bằng cả trái tim? Bao lâu để em có thể bình thản nhớ về anh mà không thấy tim mình nhói lên? Bao lâu để em có thể đi ngang những con đường cũ, ghé lại những nơi từng có hai đứa mà không nghẹn lòng? Bao lâu để khi vô tình nghe ai đó nhắc tên anh, em chỉ mỉm cười thay vì lặng người? Và… Bao lâu để em thôi nhớ anh? Có lẽ sẽ chẳng ai biết được câu trả lời. Chỉ biết rằng, có những người đã rời đi rất lâu rồi, nhưng vẫn ở lại trong tim một người khác bằng tất cả những ký ức đẹp nhất. Và em… Vẫn đang học cách sống thật tốt, dù trong lòng vẫn còn một khoảng trống mang tên anh.

About