@_lht2507_: “你不知道吧, 我连梦里都在失去你”- “Anh không biết đâu, ngay cả trong giấc mơ em cũng đang mất anh”#nguoiyeubolo #nhactrung

Hoài Thu
Hoài Thu
Open In TikTok:
Region: VN
Thursday 11 June 2026 11:49:10 GMT
491688
74477
618
9973

Music

Download

Comments

epirenn
Pii💝 :
"triệu hồi dân audio"
2026-06-14 04:05:10
781
thicmeow17110
người lành tính tồi💦 :
đang ăn nghe nhạc nhớ N🖤
2026-06-13 00:50:34
294
iam_mie77
๋࣭ ⭑⚝вoѕѕ⭑ :
là nhạc cưới dữ chưa🙃
2026-06-11 11:59:07
145
baodeptrai36
thích chơi nak :
Nhạc trung dễ nghe Nhưng không dễ hiểu Cũng như em vậy Dễ gần,dễ hiểu Nhưng không dễ yêu... " :)
2026-06-13 12:59:21
70
suamaiyeuemnguoichiyeu34
✮ sữa 😔 :
“ anh ngốc quá vì 10 tệ mà anh đã bảo vệ em suốt 10 năm”
2026-07-18 01:41:43
34
n.b.q11
Qyn🐬 :
ai dân audio t flow hết (100 người)
2026-07-02 04:27:48
37
qun.vng302
khá niche :
Triệu hồi dân audio
2026-06-13 09:26:15
26
bunny_2456
푸옹 비ᴥ :
chỉ vỏn vẹn 10 tệ mà lại đổi lấy được sự bảo vệ của anh suốt 10 năm
2026-06-14 06:55:08
16
xin.chaop3p
xin chào!! :
năm con bạn tôi lm mất chuỗi😇😇
2026-06-15 02:04:38
13
bao829
️     ️￴ ￴ ￴ :
tưởng thắng, lại thua tưởng nắng, lại mưa tường thừa, lại thiếu tưởng vừa, lại rộng tưởng cộng, lại trừ tưởng love, lại lốp...
2026-06-16 02:32:00
22
thah_tuna.1701
Bạch Nhất Thanh :
Tôi, bạch nhất thanh. Ở những năm cấp 2 tôi đã yêu một người đến mức say dại, say dại đến mức Một lời nói của họ cũng có thể khiến tôi nhớ cả một đời. Nhưng quay lại thực tế thì cuộc tình nào ở tuổi này cũng chóng tàn như bông bồ công anh trước gió, mặt dù đã cố gắng níu giữ trong tay nhưng thực tế tình cảm đang dần mài mòn hằng ngày tựa như đất ven sông. Sẽ không có gì là vĩnh cửu nhưng tôi vẫn không ân hận vì tình yêu của tôi mãnh liệt và nồng nhiệt. Vẻ đẹp của em ấy không thể miêu tả bằng lời , vẻ đẹp nắng mai chiếu qua khung cửa sổ lộng gió làm tôn nên vẻ đẹp phi thực đấy, dù đã mất chẳng thể Niếu giữ. Nhưng những kí ức cấp 2 với em ấy sẽ mãi có vị trí quang trọng trong trí óc tôi, vì nắng ban mai đã tắt thì sau vẫn đọng lại, hoa có tàn sẽ vẫn mọc lại nên tình yêu đấy vẫn lưu luyến trong kí ức của tôi, dù không có cơ hội, dù không gặp lại thì sau này lời chào được nói ra và nụ cười vẫn ở trên môi bao người. Sau cùng hãy cố theo đuổi người bạn thích. Dù mai sau là người lạ vẫn còn những kí ức đọng lại sau cùng - hết -
2026-07-03 06:07:43
6
kim.ngan.tran56
ai bít gì đâu :
sáng hôm đó không một lời tư biêt
2026-06-16 02:44:59
6
ngoc_iiee
౨ৎ𝙇á´꒳`𝙍𝙖𝙪´꒳`𝙈𝙪ố𝙣𝙜ᥫᩣ :
'' Chủ Hải Yến, Đường Hà Thành '''
2026-06-15 00:42:25
5
ellvy.nguyn
Nguyễn Ngọc Thảo Nguyên :
:năm tôi ngèo nhất mời câu tiếp theo
2026-06-23 07:20:19
11
l0v3.nh
ĐN :
gặp nhau rồi .... lại bỏ lỡ
2026-06-11 15:03:33
12
g.khnh.linh
khlinh :
"Nhạc trung dễ nghe Nhưng không dễ hiểu Cũng như em vậy Dễ gần,dễ hiểu Nhưng không dễ yêu... " :)
2026-06-19 08:22:31
6
td._.14102013
Học ngu vibe học bá :
Chu Hải Yến, lúc đấy anh có đau không?...
2026-06-14 05:07:40
11
nguyenanhthu489
Ng.Thư 🍁 :
(Chuyện tự chế mong mọi người tim nhiều bởi vì mik vt rất mỏi tay ạ) năm cấp 2 tôi lên lớp 6,bước vào một ngôi trường còn đầy tiếng cười, và tiếng ve kêu ko ngớt.Tôi đc chuyển vào lớp 6b, vừa bước vào lớp tôi đã đc cô giáo giới thiệu vs các bn về tôi,rồi cô giáo chuyển chỗ cho tôi ngồi vs tư lục Hàn người lạnh lùng nhất lớp.Ánh nắng chiếu qua mái tóc xù của anh,tôi nhìn đến ngẩn người, đột nhiên tiếng trống gieo lên tôi giật mik, vội vàng để chiếc cặp lên ghế, đến giờ ăn chx ,tôi lục trong cặp mãi ko thấy hộp thức ăn mà T đã chuẩn bị đâu,, đúng lúc tôi đang ko bt phải lm j thì, đột nhiên to lớn đưa hộp cơm đưa ra trc mặt tôi, tôi ngẩng đầu nhìn lên, hóa ra là lục tư Hàn người ít nói nhất lớp” ăn đi”, lục tư Hàn đột nhiên mở miệng nói, giọng cậu ấy trầm ấm, ấm đến nỗi người khác phải động lòng, thấy T ko mở miệng nói j, cậu ấy lại để hộp cơm đó lên bàn tôi, r ngồi lại bàn ăn của mik, mọi người ở lớp hò reo nói tôi vs lục tư Hàn là một đôi,tôi ngại ngùng đến đỏ cả tai, còn cậu ấy thì vẫn ăn thản nhiên như ko có chuyên j.Cứ thế đến 1 hôm tôi đang ko bt lm j vs đống bài tập cô giao, thì lục tư Hàn đột nhiên mở miệng mời tôi ra phòng thư viện để học cùng cậu ấy, vừa hay tôi cũng đang bối giối vs đóng bài tập, lên tôi đã đồng ý, chiều hôm đó tôi ra phòng thư viện , đã thấy cậu ấy đã đến trc tôi, cậu ấy đang học,tôi nhẹ nhàng gõ cửa, rồi tôi cg vào ánh nắng lúc đấy tô thêm cho hai chúng tôi vẻ đẹp của tuổi học trò, lục tư Hàn là người giảng còn tôi là người nghe, lúc đấy tôi đang chăm trú nghe đột nhiên T ngẩng đầu, tôi nhìn thấy cả khuôn mặt của lục tư Hàn, tôi lại nhìn cậu ấy nx r, cậu ấy ngẩng đầu lên khiến tôi vội quay đầu đi cậu ấy cười, lần đầu tiên T thấy người lạnh lùng nhất lớp lại cười vs tôi( mỏi tay quá mik sẽ có phần hai nên ai muốn xem phần hai thì tim nhé+ đánh giá cho cái mik tự bt nhé)
2026-06-23 06:00:06
5
huyhung140914
Sin :
Đêm đó mưa rơi rất khẽ, không đủ lớn để người ta phải chạy đi tìm chỗ trú nhưng lại đủ lạnh để len vào từng góc nhỏ trong lòng tôi, đủ để nhắc rằng có những nỗi buồn không cần ồn ào vẫn khiến tim đau rất rõ, tôi ngồi một mình trong căn phòng quen thuộc, nơi mọi thứ vẫn y nguyên như ngày người ấy còn ở đây, chỉ có cảm xúc là đã đổi khác, tôi bật lại một bài nhạc cũ, bài nhạc từng nghe chung, từng hứa sẽ nghe cùng nhau thật lâu, mà không ngờ lại trở thành thứ khiến tôi im lặng nhiều nhất mỗi khi đêm xuống, có những ký ức tưởng như đã ngủ yên nhưng chỉ cần một giai điệu vang lên là tất cả lại ùa về, rõ ràng đến mức không kịp né tránh, tôi từng nghĩ thời gian sẽ làm mọi thứ phai nhạt, sẽ dạy tôi cách quên đi một người từng rất quan trọng, nhưng hóa ra thời gian chỉ dạy tôi cách giả vờ ổn, cách cười nói như chưa từng có vết nứt nào trong tim, ban ngày tôi vẫn sinh hoạt như bao người, vẫn nói chuyện, vẫn cười, vẫn trả lời những câu hỏi “dạo này ổn không” bằng một câu quen thuộc là “ổn mà”, còn ban đêm thì khác, ký ức trở nên táo bạo hơn, nó tìm đến tôi mà không cần lời mời, mang theo những tin nhắn cũ chưa từng xóa, những cuộc gọi đã từng rất muốn bấm nhưng cuối cùng lại chọn im lặng, có một cái tên mà mỗi lần nghĩ tới tim tôi lại chậm đi một nhịp, không phải vì yếu đuối, mà vì đã từng thương rất thật, buồn nhất không phải là mất nhau, mà là vẫn còn thương, còn nhớ, còn quan tâm nhưng không còn tư cách xuất hiện trong cuộc sống của người ta nữa, mọi điều tốt đẹp giờ chỉ có thể đứng từ xa mà chúc, tôi học cách im lặng nhiều hơn, học cách không kể ra những điều trong lòng vì sợ làm phiền, sợ bản thân trở thành người níu kéo trong một câu chuyện đã kết thúc, có những đêm tôi tự hỏi nếu ngày đó mình bớt thương đi một chút, bớt đặt cả thế giới của mình vào một người thì liệu bây giờ tim có đỡ đau hơn không, ngoài kia mưa vẫn rơi đều đều, rơi như nhắc tôi rằng có những người đi qua đời ta không phải để ở lại, mà chỉ để dạy ta cách chịu đựng và trưởng thành trong im lặng, người ấy không quay lại, tôi cũng không còn là tôi của ngày xưa, chỉ còn lại một trái tim đã từng yêu rất sâu, rất thật, và bây giờ đang tập cách sống tiếp cùng những ký ức sẽ chẳng bao giờ
2026-06-13 05:50:26
5
ngbaoan030
baoan🖤 :
Vào cái năm anh nghèo nhất ……
2026-06-18 02:12:00
8
d_u_n.8
nl :
nhớ anh ko mn
2026-06-13 03:47:02
162
jeamin211
Lạc Lạc🫧 :
coi audio mà gặp cái nhạc này là thấy có điềm 😞
2026-06-14 00:04:05
8
angryduck041
😭 unhappy cheesy science 🐊🌳 :
tự nhiên nhớ ng đó wá ik😁😁😁
2026-06-13 07:28:40
7
lananhk.w
하린 :
Vào cái năm định mệnh ấy, Chu Hải Yến nói vào một bên tai không nghe được của Đường Hà Thanh ba chữ: "anh yêu em", một câu ba chữ tuy nghe ngắn gọn nhưng lại chan chứa nhiều tình cảm sâu đậm bấy lâu trong anh, có thể anh đã muốn bày tỏ nó từ lâu nhưng lại không dám chắc rằng liệu cô có tình cảm với mình hay không? Hoặc anh sợ rằng nếu nói ra giữa anh và cô sẽ không còn bất kì một mối quan hệ nào nữa, nên anh chỉ dám giữ nó trong lòng. Nhưng anh không thể giữ nó quá lâu, thời gian không chờ đợi ai, rồi anh cũng phải nói ra những điều mình đã ấp ủ. Vào giây phút cuối cùng, anh đã chọn nói vào một tai không nghe được vì anh vẫn chưa xác định được thật sự rằng liệu Hà Thanh có tình cảm với mình không, anh chỉ muốn nói ra cho nhẹ lòng nhưng nếu có thể vẫn muốn cô đáp lại tấm lòng của mình. Còn về phía Đường Hà Thanh, cô nghe thấy hết tất cả, bản thân cô cũng có tình cảm với Chu Hải Yến chỉ chờ một ngày anh thổ lộ. Tiếc rằng cái ngày mà anh thổ lộ lại là ngày cuối cùng họ được ở bên nhau lần cuối
2026-06-14 04:37:52
9
conuongcualop
你好🫪𓆉 :
Năm đó, không một lời từ biệt, tôi quyết định từ bỏ lục tư hàn, một anh chàng đẹp trai, cao ráo, mang danh học bá trong trường của chúng tôi ,người mà tôi đã theo đuổi suốt 3 năm cấp 3 để đi tới một ngôi trường đại học mà tôi cho rằng đó là sự lựa chọn cuối cùng trước khi tôi rời xa chốn đầy thị phi này. trước ngày mà tôi chuẩn bị ra sân bay để đi tới trường đại học mà tôi đã thầm mơ ước, tôi viết một bức tâm thư để gọn vào ngăn bàn cuối lớp, tôi mong anh,lục tư hàn sẽ đọc được dù chỉ là hi vọng nhỏ nhoi trong cuộc đời rộng lớn. suốt ba năm cấp ba, tôi là người luôn theo anh từng bước chân, mua cho anh từng bữa ăn sáng, mỗi ngày một bức tỏ tình để trên mặt bàn anh, vậy mà hết lần này tới lần khác tôi bị anh từ chối một cách nhẹ nhàng nhưng mỗi lần như vậy đều làm cho trái tim tôi liên tục vụn vỡ, mọi người trong trường kêu tôi là con nhỏ cố chấp theo đuổi một mối tình không có hi vọng, đúng là vậy thật, tôi mỗi lần bị từ chối, dù là buồn nhưng tronng lòng tôi vẫn dội lên từng cơn sóng ào ạt rằng nếu kiên trì thì sẽ được lục tư hàn hồi đáp lại, nhưng đời lại không như tôi mơ. đến giữa kì 2 của lớp 12 ,vào một hôm thứ hai đầy nắng đẹp, tôi mang một khát khao lớn, cầm hộp milo và bức thư tiến vào lớp, tưởng rằng sẽ như mọi bữa, anh vẫn sẽ ngồi đó chăm chú đọc bài, còn tôi thì đặc sữa và thư lên bàn anh, nhưng không, mọi thứ thây đổi trong ngoạn ngục, vừa bước vào lớp, tôi thấy anh và một cô gái khác là hoa khôi lớp bên, hà tử nhi,vừa công khai mph yêu đường vứa đang cười đùa cùng nhau, véo má nhau trong rất vui. hộp milo trong tay tôi chợt rơi xuống mặt sàn nghe một tiếng bốp, mọi người đồng loạt quay về phía tôi, bàn tán về tôi và lục tư hàn cùng cô gái hoa khôi đó.tôi chạy ra khỏi lớp với những dòng nước mắt ào ạt tuông ra thấm đẫm cả nơi cổ áo, từ giây phút đó tôi đã quyết định sửa đổi nguyện vọng đại học hoàn hà thành đại học bắc kinh, một nơi xa, rất xa nơi này. nguyện vọng đại học của tôi lúc đó luông theo anh, giờ thì đã khác rồi.tôi bắt đầu lao đầu vào học, học đến nỗi ngày nào cũng đi đến trường bằng quần mắt thâm đen, ai cũng bảo tôi là vì lụy lục tư hàn nên thức đêm không ngủ được, họ nào ngờ tới tôi đã chọn môt con đường khác
2026-06-12 12:36:44
17
To see more videos from user @_lht2507_, please go to the Tikwm homepage.

Other Videos


About