@darkmotivattion: #motivacao #gersonsantos #reflexao #cortespodcast #reflexaododia

Dark Motivattion
Dark Motivattion
Open In TikTok:
Region: BR
Thursday 11 June 2026 16:59:58 GMT
22281
1537
15
158

Music

Download

Comments

nato08733
nato :
pura verdade
2026-06-12 13:41:27
1
marizetereis8
marizete reis :
verdade minha ex sogra é assim sabia quem filho
2026-06-12 13:39:16
1
danielcarlos1173
Danielvendedor :
vdd
2026-06-12 16:14:05
0
tassiohenrique100
⚡Tassio Henrique99⚡ :
vdd tem muito isso mesmo
2026-06-12 16:18:25
0
monstrinha904
monstrinha :
exatamente
2026-06-12 16:06:17
0
daniellearaujo357
Danielle Araujo :
verdade
2026-06-12 15:39:51
0
danielamartins69012
🌻Danyella jhenifer🌻 :
pura verdade.
2026-06-12 14:37:36
0
user1320542193
Jessé :
verdade
2026-06-12 13:23:27
0
anagoulart47
anagoulart47 :
forte
2026-06-11 19:04:09
0
user41587468398071
user41587468398071 :
👏👏👏👏👏 é pura vdd aí
2026-06-12 01:16:00
0
natysilvah40
naty :
todos reclamam pra simplesmente achar alguém q concorde!!!! nois sabemos onde temos q mudar!!!pros menos filho, do conselhos, mas sigo exemplo!!!!
2026-06-12 03:06:16
0
marizetereis8
marizete reis :
cada mãe conhece os filhos dos erro dos filhos dos parentes
2026-06-12 13:41:00
0
gb_diass
Gb_dias :
👏👏👏
2026-06-12 03:47:44
1
barbarafernandes9096gmai
Bárbara💍❤️🌸 :
👏👏👏👏👏
2026-06-12 13:27:16
0
ciceraferreira112
Cicera Ferreira :
👏👏
2026-06-12 13:54:45
0
To see more videos from user @darkmotivattion, please go to the Tikwm homepage.

Other Videos

Dạo này anh ngủ rất muộn. Không phải vì anh không buồn ngủ…  Mà vì cứ mỗi khi đêm xuống, mọi suy nghĩ về em lại xuất  hiện nhiều hơn. Anh nằm nhìn màn hình điện thoại sáng rồi tắt,  hết cầm lên lại đặt xuống, chỉ để chờ một điều gì  đó từ em dù biết có lẽ sẽ chẳng có nữa. Có những hôm mệt quá,  anh ngủ quên lúc nào không hay. Nhưng rồi giữa đêm lại tỉnh giấc,  việc đầu tiên anh làm vẫn là cầm điện thoại lên xem…  như thể anh sợ bỏ lỡ một tin nhắn nào đó từ em.  Rồi khi nhận ra mọi thứ vẫn im lặng như thế, anh chỉ biết đặt điện  thoại xuống và tiếp tục thức cùng những suy nghĩ của mình cho tới sáng.  Anh nhớ em nhiều thật đấy. Nhớ những cuộc trò chuyện  từng kéo dài tới khuya. Nhớ cảm giác mỗi ngày đều có một người để quan tâm,  để chờ đợi. Nhớ những điều rất nhỏ thôi…  nhưng bây giờ nghĩ lại cũng đủ khiến lòng anh chùng xuống.  Có những kỷ niệm tưởng đã bình thường đến mức chẳng cần để ý,  vậy mà lúc mất đi rồi mới hiểu… hóa ra đó lại là khoảng thời gian đẹp nhất.  Điều khiến anh bất lực nhất không phải là còn thương.  Mà là rõ ràng rất nhớ nhưng lại chẳng thể bước đến gần em thêm nữa.  Anh vẫn âm thầm dõi theo em theo cách lặng lẽ nhất.  Vẫn muốn biết hôm nay em có ổn không, có ngủ sớm không,  có ai làm em buồn nữa không… nhưng rồi lại tự nhắc bản thân rằng mình  không còn là người có quyền hỏi han em như trước nữa.  Cảm giác ấy khó chịu lắm. Giống như trong lòng vẫn còn nguyên một người,  nhưng lại phải tập sống như chưa từng thuộc về nhau.  Nhiều lúc anh chỉ muốn được gặp em một lần thôi.  Không cần nói gì nhiều cả. Chỉ cần được nhìn thấy em ngoài đời thật,  được ngồi cạnh em thêm một chút, có lẽ lòng anh cũng sẽ nhẹ hơn rất nhiều.  Anh nhớ cảm giác được nắm tay em giữa những ngày bình thường nhất.  Nhớ những cái ôm khiến anh thấy mình có nơi để trở về sau  mọi mệt mỏi ngoài kia. Nhưng có lẽ… Có những người dù còn  thương rất nhiều cũng không thể quay lại như trước được nữa.  Nên anh chọn giữ nỗi nhớ ấy cho riêng mình.  Giữ lại tất cả những điều chưa kịp nói, giữ lại những cảm xúc  vẫn còn dang dở, rồi lặng lẽ đi qua từng ngày với một khoảng  trống mang tên em. Và đến tận bây giờ… Anh vẫn thật lòng rất nhớ em
Dạo này anh ngủ rất muộn. Không phải vì anh không buồn ngủ… Mà vì cứ mỗi khi đêm xuống, mọi suy nghĩ về em lại xuất hiện nhiều hơn. Anh nằm nhìn màn hình điện thoại sáng rồi tắt, hết cầm lên lại đặt xuống, chỉ để chờ một điều gì đó từ em dù biết có lẽ sẽ chẳng có nữa. Có những hôm mệt quá, anh ngủ quên lúc nào không hay. Nhưng rồi giữa đêm lại tỉnh giấc, việc đầu tiên anh làm vẫn là cầm điện thoại lên xem… như thể anh sợ bỏ lỡ một tin nhắn nào đó từ em. Rồi khi nhận ra mọi thứ vẫn im lặng như thế, anh chỉ biết đặt điện thoại xuống và tiếp tục thức cùng những suy nghĩ của mình cho tới sáng. Anh nhớ em nhiều thật đấy. Nhớ những cuộc trò chuyện từng kéo dài tới khuya. Nhớ cảm giác mỗi ngày đều có một người để quan tâm, để chờ đợi. Nhớ những điều rất nhỏ thôi… nhưng bây giờ nghĩ lại cũng đủ khiến lòng anh chùng xuống. Có những kỷ niệm tưởng đã bình thường đến mức chẳng cần để ý, vậy mà lúc mất đi rồi mới hiểu… hóa ra đó lại là khoảng thời gian đẹp nhất. Điều khiến anh bất lực nhất không phải là còn thương. Mà là rõ ràng rất nhớ nhưng lại chẳng thể bước đến gần em thêm nữa. Anh vẫn âm thầm dõi theo em theo cách lặng lẽ nhất. Vẫn muốn biết hôm nay em có ổn không, có ngủ sớm không, có ai làm em buồn nữa không… nhưng rồi lại tự nhắc bản thân rằng mình không còn là người có quyền hỏi han em như trước nữa. Cảm giác ấy khó chịu lắm. Giống như trong lòng vẫn còn nguyên một người, nhưng lại phải tập sống như chưa từng thuộc về nhau. Nhiều lúc anh chỉ muốn được gặp em một lần thôi. Không cần nói gì nhiều cả. Chỉ cần được nhìn thấy em ngoài đời thật, được ngồi cạnh em thêm một chút, có lẽ lòng anh cũng sẽ nhẹ hơn rất nhiều. Anh nhớ cảm giác được nắm tay em giữa những ngày bình thường nhất. Nhớ những cái ôm khiến anh thấy mình có nơi để trở về sau mọi mệt mỏi ngoài kia. Nhưng có lẽ… Có những người dù còn thương rất nhiều cũng không thể quay lại như trước được nữa. Nên anh chọn giữ nỗi nhớ ấy cho riêng mình. Giữ lại tất cả những điều chưa kịp nói, giữ lại những cảm xúc vẫn còn dang dở, rồi lặng lẽ đi qua từng ngày với một khoảng trống mang tên em. Và đến tận bây giờ… Anh vẫn thật lòng rất nhớ em

About