@marce__vazquez: Este muchacho pensó que nadie iba a notar que traía su bote inclinado #work #marcevazquez #usa #agriculture #paratiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiii

Marce Vazquez
Marce Vazquez
Open In TikTok:
Region: US
Thursday 11 June 2026 23:38:58 GMT
769826
6240
121
149

Music

Download

Comments

joesegura7
Joe Segura 🐻 🇷🇺 :
Que tiene que ver que este inclinado?
2026-06-12 01:38:12
66
chaozizou
Chaos :
Cuántas veces vas a despedir ala misma persona 🙄😂
2026-06-12 01:59:47
52
ary_herrera00
Ary :
Para los que preguntan cuál es el beneficio de esa técnica: Cuando el bote está inclinado hacia el trabajador, los ajos no se acomodan de manera uniforme y quedan espacios vacíos entre ellos. Por eso el bote parece llenarse más rápido aunque en realidad lleve menos ajo. En cambio, si el bote estuviera completamente recto, los ajos se acomodarían mejor y cabría más cantidad
2026-06-12 02:56:38
27
soyluna293
LUNITA 🦇 :
2.75 está bien barato
2026-06-12 00:39:31
56
julie.regalado67
Juli-e :
Mis respetos al trabajador! Son los que ponen la comida en nuestras mesas. Lo que le pagan es muy poco shame on the manager!
2026-06-15 01:05:46
3
roxyvargasdelacru
⭐️⭐️sagitario2879 :
ya esta lleno
2026-06-14 23:53:10
1
elvistoledo30
Paulina 😍😘❤️ :
dónde es eso ??
2026-06-14 06:54:51
1
ale23_84
Ale 023 :
los capataz son chupa pngo eso pasa en todas partes
2026-06-12 23:07:45
14
egonzales2709
Elvin Gonzales :
Soy yo o en todos los videos despide al mismo trabajador😅😅😅???
2026-06-17 19:32:03
3
laweritadesonora
La patrona26 :
Yo ya me hubiera ido 🤣🤣🤣
2026-06-14 16:46:20
1
jesusflores3039
jesus flores :
Cualquier trabajo de campo es duro
2026-06-14 15:02:49
1
maluaguilera73
🦉💙”LU “💙🦉 :
Todos lugares lo asen
2026-06-14 21:24:21
1
marisol31578
Marisol :
mis papás no muy poquito
2026-06-14 14:08:01
1
edith_medina51
Edith Medina :
🙄exacto se honesto
2026-06-14 20:17:31
1
user5554858038529esme
esmeralda :
yo asi le asia con los baldes de frambuesas 🤣🤣🤣
2026-06-14 13:36:34
2
lopezito632
lopezito :
me gustaría que hicieran en video cuantos le caben si lo inclina y cuantos si no, estoy seguro que la diferencia no seria mas de 10.
2026-06-13 15:53:28
1
lalo943korn
lalo943korn :
60 pesos mexicanos por bote...demasiado poco
2026-06-13 03:47:52
1
marcelosanchez234
Marcelo :
por lo que le pagan también
2026-06-13 15:30:53
1
leonamendozas
leona egipcia :
bake la libra es medio k 7 dólares
2026-06-14 13:21:56
1
blackie8514
Blackie ❌ :
What did he do?
2026-06-14 17:56:50
1
elsanthysanthiago
👑🎚️sᴀɴᴛʜʏ sᴀɴᴛɪᴀɢᴏ 5-9-3🎧 :
2.75 mejor me quedo durmiendo😴 muy barato 5$ esta biem pagado.
2026-06-14 14:37:32
1
escueladeconductoresmc
escueladeconductoresmc :
que tiene si lo inclena?
2026-06-14 17:34:03
0
garamaram777
#2 :
No pagas bien wey
2026-06-15 13:05:38
0
marielmg91
M A R I E L 🖤 :
Dejo de seguir esta cuenta de ver tanta injusticia
2026-06-15 11:54:25
0
chaparra.953
Angélica :
😳😳
2026-06-14 04:43:00
0
To see more videos from user @marce__vazquez, please go to the Tikwm homepage.

Other Videos

Những ngày cuối năm tại Sài Gòn, đi đến đâu tôi cũng nghe câu hát “Thành phố lớn Tết đến càng cô đơn, kẻ bôn ba chỉ muốn quay lối về nhà…” Câu hát ấy không ồn ào, không cố chạm vào ai, vậy mà cứ len lỏi như khói thuốc vương trên áo, chậm rãi nhưng dai dẳng. Sài Gòn cuối năm đông hơn thường lệ, nhưng cái đông ấy chỉ làm người ta thấy mình nhỏ lại. Phố xá sáng đèn, cửa tiệm mở nhạc Tết từ sớm, người người hối hả mua sắm, còn tôi thì đứng giữa dòng người, nghe trong lòng có thứ gì đó rơi xuống, khẽ thôi, nhưng rất sâu. Cuối năm, Sài Gòn giống một bữa tiệc mà ai cũng có chỗ ngồi, chỉ riêng mình không biết nên ngồi đâu. Người ta nói về thưởng Tết, về chuyến xe đêm, về mâm cơm sum họp. Những câu chuyện tưởng như vô tình ấy lại cứa vào lòng kẻ không dám chắc mình có mặt trên mâm cơm nào. Không phải vì không có nhà để về, mà vì con đường về nhà đôi khi dài hơn sức chịu đựng của một năm tha hương. Có những buổi tối tan làm muộn, tôi ghé vào quán cơm quen. Vẫn là khay cơm nóng, vẫn là món ăn đủ đầy, nhưng ăn đến đâu cũng thấy thiếu. Thiếu một tiếng gọi với theo khi đứng dậy, thiếu một câu cằn nhằn quen thuộc, thiếu cả cảm giác được ngồi yên mà không cần nghĩ ngày mai phải trả tiền nhà bằng cách nào. “Cơm đoàn viên” ba chữ nghe nhẹ như khói, nhưng với người ở lại thành phố này dịp Tết, nó nặng như một lời tự vấn: mình đã đi bao xa để đánh đổi điều gì? Đêm Sài Gòn những ngày cận Tết lạnh hơn trong cảm giác. Tôi rót rượu, không phải để say, mà để có cái cớ ngồi lâu hơn với nỗi nhớ. Khói thuốc cuộn lên, che mờ những suy nghĩ không muốn đối diện. Trong làn khói ấy, ký ức hiện ra rõ ràng đến tàn nhẫn: bếp lửa quê nhà, nồi cơm sôi lục bục, tiếng dép kéo trên nền gạch cũ, và một chỗ ngồi luôn được chừa sẵn, dù có khi rất lâu rồi chưa kịp lấp đầy. Có những năm, tôi tự nhủ thôi thì ở lại Sài Gòn, coi như Tết cũng chỉ là một ngày bình thường. Nhưng đến lúc giao thừa gần kề, mọi cố gắng tỏ ra bình thản đều tan rã. Thành phố càng rực rỡ, lòng người càng lặng thinh. Giữa pháo hoa và tiếng cười, có những kẻ lặng lẽ quay mặt đi, sợ ánh sáng làm lộ ra nỗi cô đơn mà mình đã giấu cả năm trời. Người ta bảo lớn rồi, phải quen với việc xa nhà. Nhưng có những nỗi nhớ không phải để quen, mà để chịu. Chịu qua từng mùa Tết, từng bữa cơm ăn vội, từng cuộc gọi về chỉ dám nói những điều nhẹ tênh. Bởi nói thật quá thì sợ người ở nhà lo, mà nói dối mãi thì chính mình không chịu nổi. Rượu cạn dần, khói cũng nhạt đi. Chỉ còn câu hát kia ở lại, quẩn quanh trong đầu như một lời an ủi không trọn vẹn. Thành phố lớn thật, nhưng Tết đến, nỗi cô đơn cũng lớn theo. Và giữa tất cả những bon chen, thứ khiến người ta giằng xé nhất vẫn là một ước mong rất nhỏ: được về nhà, ngồi xuống, ăn một bữa cơm không cần vội, không cần mạnh mẽ, chỉ cần đủ người.
Những ngày cuối năm tại Sài Gòn, đi đến đâu tôi cũng nghe câu hát “Thành phố lớn Tết đến càng cô đơn, kẻ bôn ba chỉ muốn quay lối về nhà…” Câu hát ấy không ồn ào, không cố chạm vào ai, vậy mà cứ len lỏi như khói thuốc vương trên áo, chậm rãi nhưng dai dẳng. Sài Gòn cuối năm đông hơn thường lệ, nhưng cái đông ấy chỉ làm người ta thấy mình nhỏ lại. Phố xá sáng đèn, cửa tiệm mở nhạc Tết từ sớm, người người hối hả mua sắm, còn tôi thì đứng giữa dòng người, nghe trong lòng có thứ gì đó rơi xuống, khẽ thôi, nhưng rất sâu. Cuối năm, Sài Gòn giống một bữa tiệc mà ai cũng có chỗ ngồi, chỉ riêng mình không biết nên ngồi đâu. Người ta nói về thưởng Tết, về chuyến xe đêm, về mâm cơm sum họp. Những câu chuyện tưởng như vô tình ấy lại cứa vào lòng kẻ không dám chắc mình có mặt trên mâm cơm nào. Không phải vì không có nhà để về, mà vì con đường về nhà đôi khi dài hơn sức chịu đựng của một năm tha hương. Có những buổi tối tan làm muộn, tôi ghé vào quán cơm quen. Vẫn là khay cơm nóng, vẫn là món ăn đủ đầy, nhưng ăn đến đâu cũng thấy thiếu. Thiếu một tiếng gọi với theo khi đứng dậy, thiếu một câu cằn nhằn quen thuộc, thiếu cả cảm giác được ngồi yên mà không cần nghĩ ngày mai phải trả tiền nhà bằng cách nào. “Cơm đoàn viên” ba chữ nghe nhẹ như khói, nhưng với người ở lại thành phố này dịp Tết, nó nặng như một lời tự vấn: mình đã đi bao xa để đánh đổi điều gì? Đêm Sài Gòn những ngày cận Tết lạnh hơn trong cảm giác. Tôi rót rượu, không phải để say, mà để có cái cớ ngồi lâu hơn với nỗi nhớ. Khói thuốc cuộn lên, che mờ những suy nghĩ không muốn đối diện. Trong làn khói ấy, ký ức hiện ra rõ ràng đến tàn nhẫn: bếp lửa quê nhà, nồi cơm sôi lục bục, tiếng dép kéo trên nền gạch cũ, và một chỗ ngồi luôn được chừa sẵn, dù có khi rất lâu rồi chưa kịp lấp đầy. Có những năm, tôi tự nhủ thôi thì ở lại Sài Gòn, coi như Tết cũng chỉ là một ngày bình thường. Nhưng đến lúc giao thừa gần kề, mọi cố gắng tỏ ra bình thản đều tan rã. Thành phố càng rực rỡ, lòng người càng lặng thinh. Giữa pháo hoa và tiếng cười, có những kẻ lặng lẽ quay mặt đi, sợ ánh sáng làm lộ ra nỗi cô đơn mà mình đã giấu cả năm trời. Người ta bảo lớn rồi, phải quen với việc xa nhà. Nhưng có những nỗi nhớ không phải để quen, mà để chịu. Chịu qua từng mùa Tết, từng bữa cơm ăn vội, từng cuộc gọi về chỉ dám nói những điều nhẹ tênh. Bởi nói thật quá thì sợ người ở nhà lo, mà nói dối mãi thì chính mình không chịu nổi. Rượu cạn dần, khói cũng nhạt đi. Chỉ còn câu hát kia ở lại, quẩn quanh trong đầu như một lời an ủi không trọn vẹn. Thành phố lớn thật, nhưng Tết đến, nỗi cô đơn cũng lớn theo. Và giữa tất cả những bon chen, thứ khiến người ta giằng xé nhất vẫn là một ước mong rất nhỏ: được về nhà, ngồi xuống, ăn một bữa cơm không cần vội, không cần mạnh mẽ, chỉ cần đủ người.

About