@itzhuyenthanh: Một bước tiến, nửa bước lùi. Em trầm ngâm nghĩ về khoảng cách giữa em và người vốn được định sẵn. Em chơi vơi trong chính điều em mong cầu nhất. Khoảnh khắc nhìn sang người, cảm giác ấy sao vừa gần gũi lại vừa xa xôi. Có chăng sự hiện diện trước nhau chỉ là điều đôi mắt này dần quen thuộc, đâu hay phía sau là cả vùng trời sâu thẳm em không sao chạm tới. Đứng giữa khoảng không trơ trọi chỉ chờ có thế kéo em biến mất khỏi thế giới người, em vẫn thầm cầu nguyện người sẽ xuất hiện và đưa em ra khỏi đây. Em thích người và muốn bên người biết bao. Nhưng em tự hỏi, liệu người thấu được bao nhiêu phần tâm tư nơi em?