@cophongdammy: Lần đầu tiên gặp nhau, đó là vào một buổi chiều có nắng dịu như mật. “Đệ tên gì?” Lâm Viễn hỏi. Người kia ngẩng lên. “Ta tên Tạ An.” Đó chỉ là một cuộc gặp rất bình thường. Nhưng không hiểu vì sao, khi Tạ An rời đi, Lâm Viễn lại đứng rất lâu dưới mái hiên nhìn theo bóng lưng ấy. Như thể hắn vừa bỏ lỡ điều gì đó. Những ngày sau, hai người liên tục gặp lại nhau. Có khi ở tiệm trà ven hồ. Có khi dưới hàng cây ngập nắng. Có khi chỉ là vô tình cùng trú mưa dưới một mái nhà. Mỗi lần gặp, họ đều trò chuyện thêm một chút. Lâm Viễn biết Tạ An thích đọc sách nhưng lại thường ngủ quên trên những trang giấy. Tạ An biết Lâm Viễn nhìn có vẻ lạnh nhạt nhưng lại luôn âm thầm giúp đỡ người khác. Những điều nhỏ bé ấy dần dần ghép thành hình bóng của đối phương trong lòng mỗi người. Một hôm, Tạ An bị sốt. Lâm Viễn mang thuốc đến tận nơi. Mở cửa nhìn thấy hắn, Tạ An ngẩn người. “Huynh sao lại biết ta ở đây?” “Ta hỏi.” “Chỉ vì chuyện ta bị bệnh?” “Ừ.” Tạ An bật cười. “Huynh thật kỳ lạ.” Lâm Viễn không nói. Hắn không thể nói rằng suốt cả ngày hôm ấy hắn chẳng làm được việc gì, chỉ lo nghĩ không biết người kia đã uống thuốc chưa. Kể từ đó, họ càng thân thiết hơn. Mọi người xung quanh đều cho rằng hai người là tri kỷ. Chỉ có chính họ mới hiểu. Thế nhưng chẳng ai dám nói. Lâm Viễn sợ nếu nói ra, Tạ An sẽ tránh xa mình. Tạ An lại sợ nếu nói ra, tình bạn quý giá này sẽ biến mất. Vì thế cả hai chỉ yêu nhau bằng những điều rất nhỏ. Một tách trà luôn được chuẩn bị sẵn. Một chiếc ô luôn nghiêng về phía người còn lại. Một ánh mắt tìm kiếm giữa đám đông. Một bàn tay vô thức che chắn cho đối phương. Có lần họ cùng đi dạo trong khu vườn đầy cây xanh. Tạ An mải ngắm hoa nên vấp phải bậc đá. Lâm Viễn lập tức nắm lấy tay y. “Cẩn thận.” Bàn tay ấy rất ấm. Tạ An vốn định rút lại. Nhưng cuối cùng lại không nỡ. Hai người cứ thế nắm tay nhau đi hết con đường. Không ai nhắc đến chuyện ấy. Nhưng từ hôm đó, trái tim cả hai đều không còn yên ổn nữa. Mùa hoa năm ấy trôi qua rất nhanh. Một ngày nọ, Tạ An nhận được cơ hội rời đi đến một vùng đất xa. Ai cũng bảo đó là chuyện tốt. Chỉ có Lâm Viễn im lặng. Đêm trước ngày lên đường, Tạ An đến tìm hắn. Hai người ngồi dưới hành lang quen thuộc. Không ai nói gì. Gió đêm nhẹ nhàng lay động những tán cây. Rất lâu sau, Tạ An mới cất tiếng: “Huynh nghĩ ta nên đi không?” Lâm Viễn nhìn y. Hắn biết mình nên chúc mừng. Nên nói những lời tốt đẹp. Nhưng cuối cùng chỉ hỏi: “Nếu đệ đi rồi, khi buồn sẽ tìm ai?” Tạ An cúi đầu. “Ta không biết.” “Vậy khi vui?” “Cũng không biết.” “Lúc nhớ một người?” Tạ An siết chặt tay áo. “Huynh...” Giọng y khẽ run. “Ta sẽ nhớ huynh.” Khoảnh khắc ấy, mọi sự im lặng suốt bao lâu nay đều vỡ tan. Lâm Viễn đứng dậy bước đến trước mặt y. Hắn nâng cằm Tạ An lên. Ánh mắt hai người chạm nhau. Trong đôi mắt ấy không còn gì để giấu nữa. “Đệ có biết không?” “Biết gì?” “Ta từng nghĩ chỉ cần nhìn thấy đệ vui vẻ là đủ.” Giọng hắn thấp đến dịu dàng. “Nhưng càng ngày ta càng tham lam.” Tạ An khẽ hỏi: “Tham lam điều gì?” “Muốn người ở cạnh ta.” Gió đêm chợt ngừng lại. Thế giới như chỉ còn tiếng tim đập của hai người. Tạ An nhìn hắn rất lâu rồi bật cười. Đôi mắt đỏ hoe. “May quá.” “May chuyện gì?” “May là huynh nói trước.” Lâm Viễn ngẩn người. “Vì nếu huynh không nói...” Tạ An nhẹ nhàng nắm lấy tay hắn. “Ta cũng sắp không nhịn nổi nữa rồi.” Đó không phải lời tỏ tình hoa mỹ. Nhưng lại là câu nói khiến cả hai hạnh phúc nhất. Sau đêm ấy, Tạ An không rời đi nữa. Không phải vì từ bỏ tương lai. Mà bởi y nhận ra có những nơi đáng để ở lại. Những năm tháng về sau vẫn bình lặng như thế. Họ cùng uống trà dưới hiên nhà. Cùng chăm sóc khu vườn. Cùng đi qua những ngày nắng đẹp và những đêm mưa dài. Đôi khi Tạ An vẫn trêu chọc: “Nếu một ngày ta đi lạc thì sao?” Lâm Viễn sẽ nắm lấy tay y như lần đầu trong khu vườn năm ấy. Rồi mỉm cười đáp: Ta sẽ tìm đệ. Tạ An lắc đầu. Nếu không tìm thấy? Lâm Viễn siết tay y chặt hơn. Vậy thì ta sẽ không buông tay. Bởi cả hai đều hiểu. Trên đời này, điều chữa lành một trái tim cô đơn không phải là phép màu. Mà là có một người dịu dàng nắm lấy tay mình và nói: Đừng sợ, ta vẫn ở đây. #bl #boyslove #dammy #vietnamesebl #cophuc
cophongdammy
Region: VN
Friday 12 June 2026 04:41:07 GMT
Music
Download
Comments
There are no more comments for this video.
To see more videos from user @cophongdammy, please go to the Tikwm
homepage.