Percy :
Khi viết những dòng này, nước mắt mình thực sự không thể ngừng rơi...
Bao nhiêu kỳ vọng, bao nhiêu đêm thức trắng cày cuốc ba môn Toán-Văn-Anh cuối cùng lại nhận về những kết quả ngỡ ngàng đến cay đắng.
Ngay từ ngày đầu tiên bước vào phòng thi môn Ngữ văn, khoảnh khắc nhận đề,tim mình như hẫng mất một nửa. Đề ra không phải dạng bản thân đã đào sâu, mà lại trúng vào phần mình chỉ kịp ôn lướt qua.Cảm giác hoang mang lúc đó, đến tận bây giờ vẫn làm mình run rẩy.
Sang môn Toán, mình đã cố gắng lấy lại bình tĩnh và làm bài khá ổn. Nhưng cuộc đời trớ trêu, lúc dò đáp án mới cay đắng nhận ra mình vẫn dính những lỗi “sai ngu” ở phần trắc nghiệm nhiều lựa chọn. Cứ ngỡ là 9 nhưng điểm số chỉ dừng lại ở 8,25 – một con số không tệ, nhưng với đứa đặt cược nhiều như mình, nó vẫn là một nốt trầm tiếc nuối.
Thế nhưng, điều khiến mình sụp đổ hoàn toàn lại là Tiếng Anh. Môn học vốn là niềm tự hào, là nơi mình gửi gắm nhiều nỗ lực và tự tin nhất, aim tận 9 điểm nhưng... cuối cùng lại chỉ đổi lại bằng một con số 5 tròn trĩnh. Nhìn điểm số mà tim mình thắt lại. Bao nhiêu công sức, bao nhiêu hy vọng, bao nhiêu nổ lực giải đề bấy lâu nay toàn 8 9 điểm, giờ như sông đổ ra biển, hóa ra lại mong manh đến thế sao ?
Hiện tại, trong mình là một mớ hỗn độn. Một nửa trong mình muốn buông xuôi tất cả, mặc kệ mọi thứ ra sao thì ra, vì thực sự quá mệt mỏi rồi. Nhưng nửa còn lại vẫn đau đáu một nỗi lo: Với tổng điểm thấp như vậy, liệu mình còn cơ hội ở ngôi trường nào không?
Mình thất vọng về bản thân, thất vọng về những nỗ lực đã không được đền đáp xứng đáng. Và điều nặng nề nhất lúc này chính là cảm giác tội lỗi khi nghĩ rằng mình đã phụ sự tin tưởng, kỳ vọng của gia đình.Mình thực sự kiệt sức rồi.Hay là ta buông bỏ tất cả…
2026-06-12 12:51:28