thangneeee :
Thật ra thì barem chấm điểm không yêu cầu học sinh phải viết theo kiểu tổng phân hợp cho một đoạn văn 200 chữ, học sinh vẫn có thể viết diễn dịch được mà chị, nó chỉ là yêu cầu về mặt hình thức để đoạn văn trình bày được khoa học thôi. Còn nếu học sinh nói rằng là hãy bỏ học và ra gara khởi nghiệp thì PHẢI có lú lẽ sắc bén và bằng chứng thuyết phục cho việc này, chứ nói suông như thế thì ăn trứng ngỗng là đương nhiên bởi vì đây là văn nghị luận mà, nó cần lập luận chứ không cần claim. Còn em thấy đề văn nó cũng ảo ma thật, tóm tắt là: Các yếu tố về môi trường, giáo dục và tính cá nhân không được suy xét và đánh giá cao trong đề. Chẳng nói đâu xa, tại sao lại phải là Steve Jobs rồi thêm cái mác Việt Nam trong khi Việt Nam chẳng thiếu người tài, hà cớ gì phải mượn danh một người để gán lên một cá nhân khác. Để bàn về vấn đề này một cách toàn diện thì dung lượng 200 chữ là không đủ. Tính sơ sơ: 15 chữ mở đoạn, 15 chữ kết đoạn, còn lại nếu viết dôi ra (tầm 230 chữ) thì còn 200 chữ cho thân bài. 200 chữ này sẽ chia đều cho hai khía cạnh, một là cá nhân và hai là hệ thống. Lỗi hệ thống thù như đã nói ở trên: Môi trường phát triển, điều kiện,... nói gọn trong hai trăm chữ thì chỉ có thể bàn đến những điều rất nông, không đi sâu phân tích hay đưa dẫn chứng được, đấy là còn chưa kể đến cá nhân nhé. Chưa hết, cấu trúc của một văn bản nghị luận bao gồm phần giải thích, phân tích, dẫn chứng, liên hệ mở rộng,... mà nãy giờ mới xong phần phân tích. Nếu mọi người nói rằng tất cả những phần này thật rườm rà và bó buộc học sinh thì em xin trả lời, đây là những yếu tố cần có để một bài viết đảm bảo tính thuyết phục và chạm được với trái tim người đọc. Không giải thích thì bài viết sẽ trở nên mơ hồ, không phân tích thì luận điểm cũng chỉ là claim, không dẫn chứng thì thiếu tính thực tế, không mở rộng thì không bao quát được nhiều mặt của vấn đề, không liên hệ thì thiếu kết nối giữa bài viết và người đọc. Tất cả những yếu tố trên cho thấy viết văn nghị luận là một nghệ thuật thuyết phục.
2026-06-12 07:07:55