@khalidjavedwarrich: ضلعی صدر چوہدری خالد جاوید وڑائچ کی سانحہ مری ایکسپریس وے پہ ہونے والے جاں بحق افراد کے لواحقین سے اظہارِ تعزیت انکے لئے دعائے مغفرت کی۔۔اللہ پاک جاں بحق ہونے والے افراد کے لواحقین کو صبر عطا فرمائے

khalidjavedwarraich
khalidjavedwarraich
Open In TikTok:
Region: PK
Friday 12 June 2026 07:51:46 GMT
426242
24067
711
178

Music

Download

Comments

azpoetry7
A z poetry :
Jin pa guzri dard Wohi smjh skty,Allah pak saber day amin😢
2026-06-12 16:41:04
103
amjadarsal
AmjadArsal :
یہ رونا اب نہیں رکے گا جب تک سانس باقی پیاروں کی یاد تڑپاتی رہیگی ۔
2026-06-13 13:04:21
32
zindagiaikimtehanhai
Bintehawanoori07 :
ye kya kese hua h plz btayega
2026-06-14 04:46:43
0
jugnog3
🥀JUGNO G ♥️ :
::ایک شخص نے ایک ہی حادثے میں اپنی بیوی ماں اور پانچ معصوم بچوں کو کھو دیا… یہ دکھ الفاظ میں بیان نہیں ہو سکتا۔ اللہ اس باپ کو صبرِ جمیل عطا فرمائے اور تمام مرحومین کو جنت الفردوس میں اعلیٰ مقام دے 🥹
2026-06-13 07:03:33
17
jannat01634
️Jannat🫰 :
lafz sabr kitna chota h en dard k liye🥹
2026-06-13 06:58:52
13
hariskhanadozai
khan333 :
cannt fruit ki shop h inki
2026-06-12 13:50:08
11
sonisonisoniso603
soni doll :
yeh sare hamare rishte dar foot huwe ha
2026-06-12 13:10:25
8
nasir.khokhar40
Nasir Khokhar :
جب بھی اس بھائی کی ویڈیو دیکھتا دیکھتا ہوں آنسوں آ جاتے ہیں اللّه پاک بھائی کو صبر عطاء فرمائیں 😭😭😭😭😭😭😭😭😭😭😭😭😭😭😭😭
2026-06-13 10:30:36
1
shahid.ki_wife
pari pardesi 🥹🇦🇪 :
اللہ پاک جنت میں اعلی مقام دے🤲
2026-06-12 13:23:02
13
myfault365
💘😌🥴شاہ نی جی💔😞 :
Woh kis kis ko parh kar bakhshe gaa .....💔😭
2026-06-13 09:54:46
5
kashif_ali770
Kashif_Ali770 :
JB ES BHAI KO DEKHTA HON, ANKHON MEN ANSU AA JATY SOCHO US KY DRD K BARY ALLAH PAK SABAR DEN BHAI KO😓
2026-06-13 05:26:23
6
kinzahaider12
Zainulabdeenkinzahaidr :
😌😌😌😌😌😌😌😌😌 BHT Barra dukh hy ... sabar lafz km hy dard Barra hy 😌
2026-06-13 16:14:19
3
aaahashmi
:) :
boht aziyat naaq sadma hai, Allah sabr e azeem de amen
2026-06-13 11:27:38
3
fatimajind786
❤️ Fatima Jind ❤️ :
sbr dy Allah
2026-06-13 08:03:41
1
abdullah.mughal6000
🔥🫀MiRzA🔥❤️ :
Ameen sum Ameen 🤲
2026-06-13 17:14:19
0
ave.fnix.guerrera
Ave Fénix Guerrera de Dios :
mis hijos 😭😭😭😭😭😭😭😭😭😭😭😭😭😭😭😭😭😭😭😭😭😭😭🤲🤲🤲🤲🤲🤲🤲🤲🤲🤲🤲
2026-06-13 12:45:16
1
fatimajind786
❤️ Fatima Jind ❤️ :
bht ofsos 😢😢😢
2026-06-13 08:03:34
0
atishch88
prince jutt :
bht bra dukh
2026-06-14 05:23:18
0
awaishashmi04
owais hashmi 🌹🌹🌹🌹🌹🌹🌹🌹 :
uffffff kitna bhara صدمہ
2026-06-12 09:30:55
6
professor.den
Professor :
Qayamat ka manzar hai Allah pak sabar de aur jane walo ko janat ul firdos m jaga de aameen
2026-06-12 15:32:11
5
mrs.amaira
Amaira💅 :
Alfaz khatm Allah saber den inko ameen
2026-06-13 09:42:10
1
mairarano1
Anu iqbal :
Allah pk sbr in ko boht afsos howa Allah pk Khair kre
2026-06-13 20:19:01
2
astheticvibes836
Tassawar Hussain :
mera dil itna nazuk hy k vedio daikhty he ro rha hooon
2026-06-13 10:05:47
2
princehashmi51214
MR.PH1💫 :
molla sabr atta frmayey
2026-06-12 12:48:22
2
nabeelilyas55
Nabeel ILyass❤ :
photo khchwa akhbar me dall
2026-06-12 13:11:22
1
To see more videos from user @khalidjavedwarrich, please go to the Tikwm homepage.

Other Videos

Dưới đây là một caption buồn dài khoảng 950 chữ, mang phong cách trầm lắng, nội tâm, pha chút suy tư và cô đơn phù hợp để đăng kèm ảnh tâm trạng, hoàng hôn, hoặc một buổi đêm yên tĩnh: Có những ngày, ta chỉ muốn im lặng. Không nói, không cười, không cần giải thích bất cứ điều gì. Chỉ muốn trốn khỏi tất cả những ồn ào, những lời nói giả tạo, những ánh mắt như soi thấu cả tâm can. Có lẽ ai rồi cũng có lúc thấy lòng mình trống rỗng đến mức chẳng biết mình đang buồn vì điều gì, chỉ thấy tim nặng trĩu, như mang theo cả bầu trời u ám trong lồng ngực. Đôi khi, buồn không phải vì một chuyện gì quá lớn, mà vì những điều nhỏ nhặt cộng dồn. Một câu nói vô tình, một người từng thân giờ xa lạ, một kỷ niệm chợt ùa về giữa lúc chẳng ai nhắc đến. Buồn vì nhớ, buồn vì thương, buồn vì mất mát những điều chẳng thể gọi tên. Càng trưởng thành, ta càng giỏi giấu cảm xúc, nhưng cũng càng cô đơn trong chính thế giới của mình. Có những đêm nằm nghe gió thổi qua khe cửa, lòng như gợn sóng. Cảm giác trống trải ấy len lỏi vào từng hơi thở. Muốn khóc, mà nước mắt chẳng rơi. Muốn nói, mà chẳng biết nói cùng ai. Càng cố tỏ ra mạnh mẽ, càng thấy mình yếu đuối. Càng cười nhiều, càng thấy lòng trống rỗng. Người ta thường nói “rồi sẽ ổn thôi”, nhưng đôi khi, “ổn” chỉ là cách ta tự an ủi bản thân rằng mình vẫn còn đủ sức để bước tiếp, dù trong lòng chẳng còn chút bình yên nào. Ta bắt đầu học cách im lặng trước mọi tổn thương, học cách mỉm cười khi lòng đang rối bời. Học cách giấu nỗi buồn sau những dòng trạng thái vô nghĩa, học cách nói “không sao” ngay cả khi trái tim đang rỉ máu. Cuộc sống là vậy, không ai có thể luôn vui vẻ mãi, chỉ là ai che giấu giỏi hơn mà thôi. Có những người xuất hiện như ánh nắng, sưởi ấm ta giữa ngày đông lạnh, rồi rời đi cũng nhanh như một cơn gió, để lại phía sau là khoảng trống chẳng ai lấp nổi. Thời gian trôi, mọi thứ dần nhạt. Những lời hứa, những cảm xúc tưởng như sâu đậm cũng trở thành dĩ vãng. Ta tập quen với việc không còn ai nhắn tin hỏi thăm, quen với việc tự đi, tự ăn, tự an ủi mình. Dần dần, ta chẳng còn mong đợi điều gì từ ai nữa, cũng chẳng còn trách móc ai vì đã quên mình. Vì sau cùng, ai rồi cũng bận rộn với cuộc sống của riêng họ, chẳng ai có thể mãi ở lại chỉ để lắng nghe nỗi buồn của ta. Buồn là thứ cảm xúc khó nắm bắt nhất. Nó không ồn ào, không dữ dội, mà âm ỉ, nhẹ nhàng, nhưng dai dẳng. Như cơn mưa phùn rả rích ngày đông — không làm ta ướt đẫm, nhưng khiến lòng lạnh ngắt. Có đôi khi, ta chẳng cần ai hiểu, chỉ cần ai đó ở bên, im lặng cùng ta thôi cũng đủ. Nhưng thật hiếm hoi để tìm được một người như thế giữa cuộc đời này. Có lẽ, buồn cũng là một phần tất yếu của cuộc sống. Nhờ có buồn, ta mới biết trân trọng niềm vui. Nhờ có mất mát, ta mới học được cách giữ gìn. Và nhờ có cô đơn, ta mới học được cách yêu thương chính mình. Dù chẳng dễ dàng, nhưng ta vẫn phải học cách mỉm cười, dù lòng còn đau. Phải học cách đứng dậy, dù vết thương vẫn chưa lành. Cuộc đời không chờ ai, và nỗi buồn nào rồi cũng sẽ qua, chỉ là ta có đủ kiên nhẫn để chờ đến khi nó qua đi hay không mà thôi. Đêm vẫn dài, gió vẫn thổi, và ta vẫn ngồi đây – giữa những dòng suy nghĩ chẳng có điểm dừng. Có lẽ mai sẽ khác, có lẽ chẳng khác gì hôm nay. Nhưng ít nhất, ta vẫn còn có thể thở, có thể cảm nhận, có thể sống. Đó là điều duy nhất giúp ta tin rằng, dù hôm nay có buồn đến mấy, thì ngày mai vẫn có thể mỉm cười thêm một lần nữa#xh #buon
Dưới đây là một caption buồn dài khoảng 950 chữ, mang phong cách trầm lắng, nội tâm, pha chút suy tư và cô đơn phù hợp để đăng kèm ảnh tâm trạng, hoàng hôn, hoặc một buổi đêm yên tĩnh: Có những ngày, ta chỉ muốn im lặng. Không nói, không cười, không cần giải thích bất cứ điều gì. Chỉ muốn trốn khỏi tất cả những ồn ào, những lời nói giả tạo, những ánh mắt như soi thấu cả tâm can. Có lẽ ai rồi cũng có lúc thấy lòng mình trống rỗng đến mức chẳng biết mình đang buồn vì điều gì, chỉ thấy tim nặng trĩu, như mang theo cả bầu trời u ám trong lồng ngực. Đôi khi, buồn không phải vì một chuyện gì quá lớn, mà vì những điều nhỏ nhặt cộng dồn. Một câu nói vô tình, một người từng thân giờ xa lạ, một kỷ niệm chợt ùa về giữa lúc chẳng ai nhắc đến. Buồn vì nhớ, buồn vì thương, buồn vì mất mát những điều chẳng thể gọi tên. Càng trưởng thành, ta càng giỏi giấu cảm xúc, nhưng cũng càng cô đơn trong chính thế giới của mình. Có những đêm nằm nghe gió thổi qua khe cửa, lòng như gợn sóng. Cảm giác trống trải ấy len lỏi vào từng hơi thở. Muốn khóc, mà nước mắt chẳng rơi. Muốn nói, mà chẳng biết nói cùng ai. Càng cố tỏ ra mạnh mẽ, càng thấy mình yếu đuối. Càng cười nhiều, càng thấy lòng trống rỗng. Người ta thường nói “rồi sẽ ổn thôi”, nhưng đôi khi, “ổn” chỉ là cách ta tự an ủi bản thân rằng mình vẫn còn đủ sức để bước tiếp, dù trong lòng chẳng còn chút bình yên nào. Ta bắt đầu học cách im lặng trước mọi tổn thương, học cách mỉm cười khi lòng đang rối bời. Học cách giấu nỗi buồn sau những dòng trạng thái vô nghĩa, học cách nói “không sao” ngay cả khi trái tim đang rỉ máu. Cuộc sống là vậy, không ai có thể luôn vui vẻ mãi, chỉ là ai che giấu giỏi hơn mà thôi. Có những người xuất hiện như ánh nắng, sưởi ấm ta giữa ngày đông lạnh, rồi rời đi cũng nhanh như một cơn gió, để lại phía sau là khoảng trống chẳng ai lấp nổi. Thời gian trôi, mọi thứ dần nhạt. Những lời hứa, những cảm xúc tưởng như sâu đậm cũng trở thành dĩ vãng. Ta tập quen với việc không còn ai nhắn tin hỏi thăm, quen với việc tự đi, tự ăn, tự an ủi mình. Dần dần, ta chẳng còn mong đợi điều gì từ ai nữa, cũng chẳng còn trách móc ai vì đã quên mình. Vì sau cùng, ai rồi cũng bận rộn với cuộc sống của riêng họ, chẳng ai có thể mãi ở lại chỉ để lắng nghe nỗi buồn của ta. Buồn là thứ cảm xúc khó nắm bắt nhất. Nó không ồn ào, không dữ dội, mà âm ỉ, nhẹ nhàng, nhưng dai dẳng. Như cơn mưa phùn rả rích ngày đông — không làm ta ướt đẫm, nhưng khiến lòng lạnh ngắt. Có đôi khi, ta chẳng cần ai hiểu, chỉ cần ai đó ở bên, im lặng cùng ta thôi cũng đủ. Nhưng thật hiếm hoi để tìm được một người như thế giữa cuộc đời này. Có lẽ, buồn cũng là một phần tất yếu của cuộc sống. Nhờ có buồn, ta mới biết trân trọng niềm vui. Nhờ có mất mát, ta mới học được cách giữ gìn. Và nhờ có cô đơn, ta mới học được cách yêu thương chính mình. Dù chẳng dễ dàng, nhưng ta vẫn phải học cách mỉm cười, dù lòng còn đau. Phải học cách đứng dậy, dù vết thương vẫn chưa lành. Cuộc đời không chờ ai, và nỗi buồn nào rồi cũng sẽ qua, chỉ là ta có đủ kiên nhẫn để chờ đến khi nó qua đi hay không mà thôi. Đêm vẫn dài, gió vẫn thổi, và ta vẫn ngồi đây – giữa những dòng suy nghĩ chẳng có điểm dừng. Có lẽ mai sẽ khác, có lẽ chẳng khác gì hôm nay. Nhưng ít nhất, ta vẫn còn có thể thở, có thể cảm nhận, có thể sống. Đó là điều duy nhất giúp ta tin rằng, dù hôm nay có buồn đến mấy, thì ngày mai vẫn có thể mỉm cười thêm một lần nữa#xh #buon

About