@occamoqqjrf: Beachwear and beach shorts are ready for wholesale and B2B orders. Factory direct supply for fashion brands, beach stores, online shops, and distributors. Summer styles, bulk production, and custom options available. DM us for catalog and wholesale price. #factory #wholesale #b2b #beachwear #beachshorts

ShalaFushi
ShalaFushi
Open In TikTok:
Region: US
Friday 12 June 2026 10:10:14 GMT
100
0
0
0

Music

Download

Comments

There are no more comments for this video.
To see more videos from user @occamoqqjrf, please go to the Tikwm homepage.

Other Videos

Trong cuộc chiến mà đạn bom không ngừng xới tung từng tấc đất quê hương, giữa ranh giới mong manh của sống và ch*t, một con đường mà không phải người nào trong sự khốc liệt của chiến tranh cũng dám lựa chọn. Đó là con đường của lòng nhân ái mà nhân dân Việt Nam dưới sự lãnh đạo sáng suốt của Chủ tịch Hồ Chí Minh vĩ đại đã lựa chọn Giữa mùa đông khốc liệt năm 1946, khi tiếng súng kháng chiến toàn quốc vừa bùng lên, Bác đã làm một việc bất ngờ: gửi thư cho những tù binh Pháp. Không phải thư của kẻ chiến thắng gửi kẻ bại trận, mà là những dòng chữ nồng ấm tình người, vỗ về những người lính xa xứ nhân dịp Giáng sinh. Người viết, họ chẳng qua cũng chỉ là nạn nhân của guồng máy thực dân. Và rồi, từ trong khói lửa hận thù, Người thả vào đó một ước mơ: một ngày kia, 2 dân tộc Việt – Pháp sẽ nắm tay nhau trong hòa bình, hữu nghị. Chắc chắn đó không phải là những lời lẽ xã giao ngoài mặt trận. Đó là triết lý sống, là lẽ sống của Người. Những năm tháng ấy, bộ đội ta còn thiếu từng hạt cơm, manh áo, viên thuốc. Vậy mà, những người lính bên kia chiến tuyến vẫn được đối xử bằng tất thảy những gì nhân đạo nhất mà chúng ta có thể chật vật dành cho họ. Sau chiến dịch Biên giới 1950, chính Bác đã không quản ngại đường sá xa xôi, đến tận nơi giam giữ các sĩ quan Pháp. Người ta còn kể lại, trong một lần đến thăm, nhìn thấy một sĩ quan Pháp đang ốm nặng, run rẩy trong cái lạnh cắt da, Bác đã lặng lẽ cởi chiếc áo khoác trên người mình, nhẹ nhàng đắp lên người ông ta. Một cử chỉ lặng lẽ thôi, nhưng vĩ đại vô cùng. Người lính ấy nào có hay, hơi ấm vừa bao bọc lấy mình đến từ trái tim của chính lãnh tụ đối phương. Tháng 3/1953, một quyết định được ký, thả tự do cho 200 tù binh Bắc Phi. Đây hoàn toàn không chỉ là một hành động chính trị. Đấy là một lời khẳng định vang vọng khắp các thuộc địa: Người Việt Nam cầm súng để đập tan xiềng xích chủ nghĩa thực dân, chứ không bao giờ cầm súng để thù hận những người dân lao động khốn khổ trên thế giới. Với Người, nếu vì cơn giận nhất thời mà hạ sát tù binh, ta có thể thỏa lòng trong phút chốc, nhưng sẽ đánh mất thứ còn quý giá hơn cả chiến thắng: đó là đạo lý, là nhân nghĩa, là lương tri của một dân tộc. Đánh giặc phải giữ chính nghĩa, ngay cả khi căm hờn lên đến tột cùng. Lịch sử nhân loại sẽ mãi nhắc về Chủ tịch Hồ Chí Minh, không chỉ bởi Người đã dẫn dắt cả một dân tộc nhỏ bé làm nên kỳ tích độc lập. Lịch sử còn nghiêng mình, bởi ngay giữa tâm bão của cuộc chiến sinh tử, Người vẫn kiên định, dịu dàng gìn giữ phẩm giá cho một con người – dù họ từng là kẻ đứng ở bên kia đầu súng. Sức mạnh vĩ đại nhất của một dân tộc, suy cho cùng, không chỉ nằm ở khả năng chiến thắng kẻ thù. Sức mạnh ấy nằm ở trái tim biết rung lên nhịp đập nhân văn, khi đối diện với chính kẻ thù đã hạ vũ khí của mình. #theodonglichsu #lichsu #nguoikesu #vietnamhungcuong #camxuclichsu
Trong cuộc chiến mà đạn bom không ngừng xới tung từng tấc đất quê hương, giữa ranh giới mong manh của sống và ch*t, một con đường mà không phải người nào trong sự khốc liệt của chiến tranh cũng dám lựa chọn. Đó là con đường của lòng nhân ái mà nhân dân Việt Nam dưới sự lãnh đạo sáng suốt của Chủ tịch Hồ Chí Minh vĩ đại đã lựa chọn Giữa mùa đông khốc liệt năm 1946, khi tiếng súng kháng chiến toàn quốc vừa bùng lên, Bác đã làm một việc bất ngờ: gửi thư cho những tù binh Pháp. Không phải thư của kẻ chiến thắng gửi kẻ bại trận, mà là những dòng chữ nồng ấm tình người, vỗ về những người lính xa xứ nhân dịp Giáng sinh. Người viết, họ chẳng qua cũng chỉ là nạn nhân của guồng máy thực dân. Và rồi, từ trong khói lửa hận thù, Người thả vào đó một ước mơ: một ngày kia, 2 dân tộc Việt – Pháp sẽ nắm tay nhau trong hòa bình, hữu nghị. Chắc chắn đó không phải là những lời lẽ xã giao ngoài mặt trận. Đó là triết lý sống, là lẽ sống của Người. Những năm tháng ấy, bộ đội ta còn thiếu từng hạt cơm, manh áo, viên thuốc. Vậy mà, những người lính bên kia chiến tuyến vẫn được đối xử bằng tất thảy những gì nhân đạo nhất mà chúng ta có thể chật vật dành cho họ. Sau chiến dịch Biên giới 1950, chính Bác đã không quản ngại đường sá xa xôi, đến tận nơi giam giữ các sĩ quan Pháp. Người ta còn kể lại, trong một lần đến thăm, nhìn thấy một sĩ quan Pháp đang ốm nặng, run rẩy trong cái lạnh cắt da, Bác đã lặng lẽ cởi chiếc áo khoác trên người mình, nhẹ nhàng đắp lên người ông ta. Một cử chỉ lặng lẽ thôi, nhưng vĩ đại vô cùng. Người lính ấy nào có hay, hơi ấm vừa bao bọc lấy mình đến từ trái tim của chính lãnh tụ đối phương. Tháng 3/1953, một quyết định được ký, thả tự do cho 200 tù binh Bắc Phi. Đây hoàn toàn không chỉ là một hành động chính trị. Đấy là một lời khẳng định vang vọng khắp các thuộc địa: Người Việt Nam cầm súng để đập tan xiềng xích chủ nghĩa thực dân, chứ không bao giờ cầm súng để thù hận những người dân lao động khốn khổ trên thế giới. Với Người, nếu vì cơn giận nhất thời mà hạ sát tù binh, ta có thể thỏa lòng trong phút chốc, nhưng sẽ đánh mất thứ còn quý giá hơn cả chiến thắng: đó là đạo lý, là nhân nghĩa, là lương tri của một dân tộc. Đánh giặc phải giữ chính nghĩa, ngay cả khi căm hờn lên đến tột cùng. Lịch sử nhân loại sẽ mãi nhắc về Chủ tịch Hồ Chí Minh, không chỉ bởi Người đã dẫn dắt cả một dân tộc nhỏ bé làm nên kỳ tích độc lập. Lịch sử còn nghiêng mình, bởi ngay giữa tâm bão của cuộc chiến sinh tử, Người vẫn kiên định, dịu dàng gìn giữ phẩm giá cho một con người – dù họ từng là kẻ đứng ở bên kia đầu súng. Sức mạnh vĩ đại nhất của một dân tộc, suy cho cùng, không chỉ nằm ở khả năng chiến thắng kẻ thù. Sức mạnh ấy nằm ở trái tim biết rung lên nhịp đập nhân văn, khi đối diện với chính kẻ thù đã hạ vũ khí của mình. #theodonglichsu #lichsu #nguoikesu #vietnamhungcuong #camxuclichsu

About