@.khanhmy2: #CapCut @khánh linh ff#xhhhh

Mimi
Mimi
Open In TikTok:
Region: VN
Friday 12 June 2026 11:53:42 GMT
1332
98
11
8

Music

Download

Comments

nguyen_linh_dan01
linhdan :
nhiều tim v
2026-06-16 04:22:01
0
dydyuhuh
dydyuhu🦔 :
😁😂🥰😳😏😅hhhhhhh
2026-06-13 03:31:47
1
nvk_816
Nguyên Khánh :
🥰🥰🥰😁😁😁
2026-06-13 02:18:55
1
tinhlu1998
lu sen tinh :
🥰🥰🥰🥰🥰
2026-06-13 07:01:22
1
.khanhminh2
khánh minh🌊🔵 :
🥰😁
2026-06-14 09:15:54
1
xun.nh.u
💗Mimi💗 :
🥰
2026-06-13 05:36:09
2
y24051997
Minh Yến :
🥰🥰🥰
2026-06-15 11:36:49
1
To see more videos from user @.khanhmy2, please go to the Tikwm homepage.

Other Videos

سلسلة آفلام
سلسلة آفلام "سكريم" (Scream) هي أيقونة آفلام الرعب والتقطيع (Slasher) الأمريكية التي انطلقت عام 1996، وتدور حول قاتل مُلثم يُدعى "غوستفيس" (Ghostface) يطارد طلاب مدرسة ثانوية في بلدة "وودسبورو" الهادئة. يتميز الفيلم بمزيج ذكي بين الرعب الحقيقي والسخرية من كليشيهات أفلام الرعب، حيث يواجه الضحايا قاتلاً يعتمد قواعد أفلام الرعب في جرائمه. أبرز عناصر الفيلم: القصة: تركز على سيدني بريسكوت (نيف كامبل) التي تصبح مستهدفة من القاتل، ويستكشف الفيلم ماضي عائلتها. الأسلوب: يتميز بمشاهد افتتاحية صادمة، ومكالمات هاتفية مرعبة يسأل فيها القاتل عن فيلم الرعب المفضل لدى الضحية. الشخصيات: شخصيات أيقونية مثل "سيدني"، الصحفية "غيل ويذرز"، ونائب الشريف "ديوي رايلي". التأثير: أعاد الفيلم تعريف أفلام الرعب في التسعينيات، وهو معروف بكونه ذكياً وساخراً. خرج الجزء الآول ويس كريفن (Wes Craven)، وحققت لسلسلة نجاحاً كبيراً لتمتد إلى ستة أجزاء حتى عام 2023 #مقاطع #ضحك #ترند #fyp #مدرسة
Rooftop tầng 21 nằm im lặng giữa lòng Sài Gòn, nơi nhìn ra xa thấy đại lộ Võ Văn Kiệt trải dài như một dải lụa vàng dưới ánh đèn. Dòng xe nối nhau bất tận, ánh sáng phản chiếu trên mặt nước bờ kênh thành những mảng lung linh lay động, như ký ức vừa chạm đã tan. Đêm ấy, gió cuối mùa mưa lạnh hơn thường lệ. Cô ngồi sát bên anh, vai khẽ chạm vai, không biết là để né gió hay để xích lại gần hơn một chút. Anh nâng ly Macallan 12, màu hổ phách rung khẽ dưới ánh đèn vàng, hương gỗ sồi hòa lẫn mùi khói từ điếu Benson & Hedges cháy dở trên gạt tàn. Anh kể về những bão táp đã đi qua, những đêm dài chỉ có tiếng rượu rót và tiếng thở nặng nề làm bạn. Anh cố tránh ánh mắt cô, sợ rằng nếu nhìn lâu, cô sẽ thấy giọt nước đang dâng nơi khoé mắt. Cơn gió lùa qua mái tóc cô, mang theo một chút lạnh và mùi hương quen thuộc khiến anh càng muốn giữ câu chuyện ở khoảng cách an toàn. Nhưng rồi anh quay lại. Môi chạm môi. Nóng bỏng. Run rẩy. Một thoáng whisky, một thoáng vị son, và đâu đó vẫn còn hương khói thuốc mờ ảo. Trong giây phút ấy, Sài Gòn dường như lặng đi, chỉ còn tiếng tim đập hòa chung một nhịp. Sau đêm đó, họ không gặp lại. Không một lời chia tay, cũng chẳng có giận hờn. Chỉ là mỗi người quay về với thế giới riêng, để rồi nhận ra khoảng cách thực sự không phải từ ban công đến cửa quán, mà là từ trái tim này sang trái tim kia. Nhiều năm sau, mỗi lần ngang qua đại lộ Võ Văn Kiệt, anh vẫn ngẩng nhìn về phía tòa nhà ấy. Không phải để tìm lại cô, mà để nhắc mình rằng: Có những khoảnh khắc không kéo dài được cả đời, nhưng lại đủ để giữ một đời nguyên vẹn.
Rooftop tầng 21 nằm im lặng giữa lòng Sài Gòn, nơi nhìn ra xa thấy đại lộ Võ Văn Kiệt trải dài như một dải lụa vàng dưới ánh đèn. Dòng xe nối nhau bất tận, ánh sáng phản chiếu trên mặt nước bờ kênh thành những mảng lung linh lay động, như ký ức vừa chạm đã tan. Đêm ấy, gió cuối mùa mưa lạnh hơn thường lệ. Cô ngồi sát bên anh, vai khẽ chạm vai, không biết là để né gió hay để xích lại gần hơn một chút. Anh nâng ly Macallan 12, màu hổ phách rung khẽ dưới ánh đèn vàng, hương gỗ sồi hòa lẫn mùi khói từ điếu Benson & Hedges cháy dở trên gạt tàn. Anh kể về những bão táp đã đi qua, những đêm dài chỉ có tiếng rượu rót và tiếng thở nặng nề làm bạn. Anh cố tránh ánh mắt cô, sợ rằng nếu nhìn lâu, cô sẽ thấy giọt nước đang dâng nơi khoé mắt. Cơn gió lùa qua mái tóc cô, mang theo một chút lạnh và mùi hương quen thuộc khiến anh càng muốn giữ câu chuyện ở khoảng cách an toàn. Nhưng rồi anh quay lại. Môi chạm môi. Nóng bỏng. Run rẩy. Một thoáng whisky, một thoáng vị son, và đâu đó vẫn còn hương khói thuốc mờ ảo. Trong giây phút ấy, Sài Gòn dường như lặng đi, chỉ còn tiếng tim đập hòa chung một nhịp. Sau đêm đó, họ không gặp lại. Không một lời chia tay, cũng chẳng có giận hờn. Chỉ là mỗi người quay về với thế giới riêng, để rồi nhận ra khoảng cách thực sự không phải từ ban công đến cửa quán, mà là từ trái tim này sang trái tim kia. Nhiều năm sau, mỗi lần ngang qua đại lộ Võ Văn Kiệt, anh vẫn ngẩng nhìn về phía tòa nhà ấy. Không phải để tìm lại cô, mà để nhắc mình rằng: Có những khoảnh khắc không kéo dài được cả đời, nhưng lại đủ để giữ một đời nguyên vẹn.

About