Language
English
عربي
Tiếng Việt
русский
français
español
日本語
한글
Deutsch
हिन्दी
简体中文
繁體中文
API
Home
How To Use
Language
English
عربي
Tiếng Việt
русский
français
español
日本語
한글
Deutsch
हिन्दी
简体中文
繁體中文
Home
Detail
@babook_1: Farmanda♥️💐’#foryou #خورشيد_أغا_هه_ركي👑👑 #فرمانده_خورشيد_هركي👑 #خورشید_اغا_هەرکی🙏🙏 #فرماندە_خورشید_هرکی👑
Farmanda Xurshed Harki 🦁
Open In TikTok:
Region: IQ
Friday 12 June 2026 14:34:09 GMT
2709
185
8
119
Music
Download
No Watermark .mp4 (
0.86MB
)
No Watermark(HD) .mp4 (
0.73MB
)
Watermark .mp4 (
1.59MB
)
Music .mp3
Comments
#A14 :
2026-06-12 17:21:19
1
yaser.R.77 :
❤️❤️❤️
2026-06-13 09:50:01
1
Rezhwan_Harki :
❤️❤️❤️
2026-06-13 03:30:39
1
هه يهاد هه ركي :
🥰🥰🥰
2026-06-13 02:37:33
1
"Sipan" :
🔥🔥🔥
2026-06-12 15:33:58
1
𝐄 𝐬 𝐥 𝐚 𝐦。 :
🔥🔥🔥
2026-06-12 14:37:50
0
amr_harki :
😂😂😂
2026-06-17 12:32:01
1
To see more videos from user @babook_1, please go to the Tikwm homepage.
Other Videos
Mồm của Trào Tai có thể láo đến mức nào? Mời mọi người chiêm ngưỡng Nghe xong giận sôi m.áu,Nhỏ Giản nghe xong suýt khóc luôn, muốn đấm cho phát #TaKhongPhaiHiThan #我不是戏神 #TranLinh #陈伶 #Trao
#قاعة_جفين_الذهبية_اربيل
Puțini compozitori au reușit să creeze o melodie care să fie recunoscută instantaneu în întreaga lume. Unul dintre ei a fost Vangelis, geniul muzicii electronice care a compus celebra temă din Chariots of Fire. Născut în 1943 în Grecia, Vangelis a fost un muzician autodidact care a refuzat să urmeze regulile tradiționale ale conservatorului. Încă din copilărie era fascinat de sunete și experimente muzicale. De-a lungul carierei a devenit unul dintre pionierii muzicii electronice moderne, influențând generații întregi de compozitori. În 1981, regizorul Hugh Hudson i-a încredințat coloana sonoră pentru filmul „Chariots of Fire”, inspirat din povestea reală a doi atleți britanici care au concurat la Jocurile Olimpice din 1924. Nimeni nu se aștepta ca muzica filmului să devină un fenomen mondial. Tema principală, interpretată aproape exclusiv cu sintetizatoare, a fost revoluționară pentru acea perioadă. În locul unei orchestre clasice, Vangelis a ales un sunet electronic emoționant, solemn și triumfător. Rezultatul? Una dintre cele mai cunoscute melodii din toate timpurile. 🏆 Coloana sonoră a câștigat premiul Academy Awards pentru cea mai bună coloană sonoră originală. 🏆 Tema „Chariots of Fire” a ajuns pe locul 1 în topul Billboard Hot 100 din Statele Unite, o performanță extrem de rară pentru o piesă instrumentală. 🏆 Melodia a devenit sinonimă cu victoria, perseverența și depășirea limitelor umane. Celebrul început al filmului, cu alergătorii care aleargă pe plajă în slow-motion pe fundalul muzicii lui Vangelis, este considerat unul dintre cele mai iconice momente din istoria cinematografiei. Succesul uriaș al acestei coloane sonore l-a transformat pe Vangelis într-o legendă mondială. Mai târziu avea să compună și alte capodopere, inclusiv coloana sonoră pentru Blade Runner, considerată una dintre cele mai influente creații muzicale din cinematografia SF. Vangelis a demonstrat că muzica nu are nevoie de cuvinte pentru a transmite emoții. Cu „Chariots of Fire”, el a creat mai mult decât o simplă melodie: a compus un imn universal al speranței, curajului și ambiției. La dispariția sa, în 2022, lumea muzicii a pierdut un geniu. Dar de fiecare dată când auzim primele note din „Chariots of Fire”, moștenirea sa continuă să inspire milioane de oameni din întreaga lume. ✨ „Muzica este limbajul universului.” – Vangelis #Vangelis #ChariotsOfFire #viral #OscarWinner #fy
#NЮ #юрийниколаенко
Sài Gòn về đêm, trời không mưa mà đường vẫn ướt. Ánh đèn vàng loang trên mặt nhựa, từng vệt sáng như ký ức bị kéo dài ra mãi. Anh chạy xe chậm, qua những con đường từng thân thuộc đến mức chỉ cần liếc là biết sắp có khúc cua nào. Phan Đăng Lưu, hàng cây già vẫn còn đó. Hoàng Văn Thụ, quán Dimsum ngày trước vẫn mở, nơi mà anh chỉ ghé khi thấy vui, khi cuộc sống còn nhẹ như ly bia đầu tối, và lòng chưa biết thế nào là nặng. Đêm nay anh không vào, chỉ chạy chậm lại, nhìn ánh đèn bên trong hắt ra qua lớp kính, nghe tiếng chảo sắt va vào nhau, và nhớ rằng, hóa ra có những nơi chỉ nên giữ bằng trí nhớ, vì nếu quay lại, có khi chẳng còn đúng hương vị cũ. Xe quẹo vào Lê Văn Sỹ, rồi vòng về Nơ Trang Long. Con đường cũ, đoạn cuối có quán Lẩu Gà vẫn còn mở. Bảng hiệu nhòe, tiếng nói cười lẫn trong mùi khói bếp. Anh dừng lại, tắt máy. Bước vào quán, ngồi xuống cái bàn quen, góc ngoài cùng, nơi từng ngồi trong đêm cuối cùng của mình ở đây. Khi đó, anh đã đi bộ đến, uống vài ly rồi đi bộ về, đêm đó không ai nói chuyện, chỉ có tiếng lòng mình vang lên giữa phố. Còn hôm nay, anh cũng ngồi lại, chỉ khác là lòng đã yên hơn, và trong tay, không còn chai, chỉ một ly The Kaikatsu 18, thứ rượu dành cho người không cần say mới dám nghĩ. Anh rót rượu, màu hổ phách ánh lên trong ly, thơm mùi gỗ sồi và khói nhẹ. Uống chậm, để lửa rượu đi qua cổ họng, chạm vào trí nhớ, và dừng lại nơi ngực, chỗ từng có quá nhiều điều chưa nói. Từ chiếc loa cũ trong quán, nhạc vang lên: “Now what if I never kiss your lips again, or feel the touch of your sweet embrace…” Giọng hát của Laura Pausini tan ra giữa tiếng mưa mảnh ngoài hiên, vừa đủ để khiến anh dừng tay, nhìn ra ngoài, và thấy mình lặng đi một chút. Không phải vì nhớ ai. Mà vì nhớ chính mình, cái phiên bản cũ, đã từng đi qua những đêm giống thế này, với cùng một ly rượu, cùng một điếu thuốc, nhưng trong lòng còn đầy giông. “Until the day I let you go, Until we say our next hello, it’s not goodbye…” Anh rít một hơi Marlboro Gold, khói tan dần theo câu hát. Thành phố ngoài kia vẫn thở, vẫn sáng, và vẫn chẳng biết có người đang ngồi giữ lại vài mảnh nhỏ của một đời đã qua. Anh rót thêm ly nữa. Rượu không làm say, chỉ khiến thời gian chậm lại. Từng tiếng nói quanh anh nhòe đi như cảnh phim bị xóa nét. Anh không cố nhớ gì, cũng chẳng muốn quên. Chỉ để lòng mình trôi theo hơi rượu vừa đủ ấm để không cô đơn, vừa đủ tỉnh để biết, có những điều đi rồi là đúng. “Till I see you again, I’ll be right here remembering when…” Câu hát cuối dừng lại. Anh nhìn ly rượu cạn, khói thuốc tan. Không có kết thúc nào thật sự, chỉ là những khoảnh khắc ta tự chọn để khép lại. Anh đứng dậy, trả tiền, gật đầu chào người chủ quán. Trên đường về, Sài Gòn vẫn sáng, vẫn ồn, vẫn như mọi khi. Chỉ có lòng anh là khác bình thản, không vướng víu, không cần phải quên. ⸻ Sài Gòn không giữ ai. Thành phố này chỉ đứng đó, nhìn người ta đến, rồi đi, giữ lại vài đêm, vài quán nhỏ, vài bài hát, vài ánh nhìn. Có người tìm lại quá khứ trong men rượu. Có người để nó trôi đi trong khói thuốc. Còn anh, chỉ ngồi lại một đêm, để biết mình vẫn còn cảm được dù chỉ bằng một hơi rượu, một khúc nhạc, và một chút yên. Rượu & Khói. Không phải để quên. Chỉ để thấy rằng…. It’s not goodbye.
About
Robot
API
Legal
Privacy Policy