@mustafa.ozturk74: #zaliminoğlu #kesfet #tiktok #kesfet #efsaneyi̇m 💛🌼💛🌼💛🌼💛🌼💛🌼💛🌼💛

Mustafa.ozturk74
Mustafa.ozturk74
Open In TikTok:
Region: TR
Friday 12 June 2026 17:51:40 GMT
1626
60
0
84

Music

Download

Comments

There are no more comments for this video.
To see more videos from user @mustafa.ozturk74, please go to the Tikwm homepage.

Other Videos

THẾ GIỚI CỦA CON THAY ĐỔI RẤT NHIỀU, CHỈ LÀ KHÔNG CÒN VUI NHƯ TRƯỚC NỮA. Có những năm tháng, con từng nghĩ hạnh phúc là được đi thật xa. Xa khỏi những nơi quen thuộc. Xa khỏi những điều khiến mình ngột ngạt. Xa đến mức nhìn lại mới thấy thế giới rộng hơn rất nhiều so với những gì mình từng biết. Rồi con thật sự đi xa. Những chuyến bay nối tiếp nhau. Những thành phố mới hiện ra sau ô cửa kính. Những khung cảnh trước đây chỉ thấy qua màn hình, giờ đã trở thành ký ức của riêng mình. Con đã gặp nhiều người hơn. Biết nhiều điều hơn. Và trở thành một phiên bản khác của chính mình. Nhưng càng lớn, con lại càng nhận ra một điều. Có những thứ làm nên niềm vui không nằm ở nơi mình đến. Mà nằm ở những người từng xuất hiện trong hành trình ấy. Ngày đó, chỉ cần có họ, một buổi chiều bình thường cũng trở nên đáng nhớ. Chỉ cần ngồi cạnh nhau, chẳng cần nói gì nhiều, cuộc sống đã thấy nhẹ hơn một chút. Đến khi thời gian đưa mỗi người về một hướng khác nhau, con mới hiểu rằng có những sự hiện diện mình từng xem là điều hiển nhiên. Mãi đến lúc không còn nữa mới biết chúng quý giá đến nhường nào. Bây giờ cuộc sống không hẳn buồn. Con vẫn đi đây đó. Vẫn gặp những điều mới mẻ. Vẫn có những khoảnh khắc khiến mình mỉm cười. Chỉ là niềm vui không còn trọn vẹn như trước. Giống như một bức tranh vẫn đẹp, nhưng thiếu đi màu sắc từng làm nó trở nên đặc biệt. Giống như một thành phố vẫn sáng đèn, nhưng có vài ô cửa sổ đã không còn ánh sáng mình quen thuộc. Thế giới của con thay đổi rất nhiều. Chỉ là từ một ngày nào đó, mọi niềm vui về sau đều mang theo một chút khoảng trống. Không đủ để gọi là đau lòng. Nhưng cũng chẳng còn nguyên vẹn như trước nữa.
THẾ GIỚI CỦA CON THAY ĐỔI RẤT NHIỀU, CHỈ LÀ KHÔNG CÒN VUI NHƯ TRƯỚC NỮA. Có những năm tháng, con từng nghĩ hạnh phúc là được đi thật xa. Xa khỏi những nơi quen thuộc. Xa khỏi những điều khiến mình ngột ngạt. Xa đến mức nhìn lại mới thấy thế giới rộng hơn rất nhiều so với những gì mình từng biết. Rồi con thật sự đi xa. Những chuyến bay nối tiếp nhau. Những thành phố mới hiện ra sau ô cửa kính. Những khung cảnh trước đây chỉ thấy qua màn hình, giờ đã trở thành ký ức của riêng mình. Con đã gặp nhiều người hơn. Biết nhiều điều hơn. Và trở thành một phiên bản khác của chính mình. Nhưng càng lớn, con lại càng nhận ra một điều. Có những thứ làm nên niềm vui không nằm ở nơi mình đến. Mà nằm ở những người từng xuất hiện trong hành trình ấy. Ngày đó, chỉ cần có họ, một buổi chiều bình thường cũng trở nên đáng nhớ. Chỉ cần ngồi cạnh nhau, chẳng cần nói gì nhiều, cuộc sống đã thấy nhẹ hơn một chút. Đến khi thời gian đưa mỗi người về một hướng khác nhau, con mới hiểu rằng có những sự hiện diện mình từng xem là điều hiển nhiên. Mãi đến lúc không còn nữa mới biết chúng quý giá đến nhường nào. Bây giờ cuộc sống không hẳn buồn. Con vẫn đi đây đó. Vẫn gặp những điều mới mẻ. Vẫn có những khoảnh khắc khiến mình mỉm cười. Chỉ là niềm vui không còn trọn vẹn như trước. Giống như một bức tranh vẫn đẹp, nhưng thiếu đi màu sắc từng làm nó trở nên đặc biệt. Giống như một thành phố vẫn sáng đèn, nhưng có vài ô cửa sổ đã không còn ánh sáng mình quen thuộc. Thế giới của con thay đổi rất nhiều. Chỉ là từ một ngày nào đó, mọi niềm vui về sau đều mang theo một chút khoảng trống. Không đủ để gọi là đau lòng. Nhưng cũng chẳng còn nguyên vẹn như trước nữa.

About