@camap.bietbay_: Chương 2 (P4) Ngắn ngủi đến mức chẳng có gì đặc biệt. Nhưng cũng chính vì quá ngắn nên nó lại khiến trái tim Save rối loạn hơn bất cứ lời xin lỗi hay giải thích nào. Nếu Auau trách cậu, mọi chuyện sẽ dễ dàng hơn. Nếu Auau giải thích về năm đó, cậu cũng có thể bình tĩnh đối mặt. Nhưng Auau lại chỉ nói cảm ơn. Nhẹ nhàng. Cẩn thận. Giống như đang nâng niu một thứ gì đó rất dễ vỡ. Save kéo chăn lên che nửa khuôn mặt. Cậu không muốn thừa nhận rằng chỉ một câu nói như vậy thôi cũng đủ khiến hàng phòng ngự mình dựng lên suốt gần mười năm xuất hiện những vết nứt đầu tiên. Ngoài cửa sổ, Bangkok về đêm vẫn sáng rực. Ánh đèn xe nối thành những dòng sáng dài bất tận. Tiếng động cơ vọng lên từ con đường phía dưới. Tiếng nhạc từ quán ăn đầu ngõ. Tiếng cười nói của những nhóm sinh viên đang trở về ký túc xá. Tất cả đều rất sống động. Nhưng tâm trí Save lại đang trôi ngược về mùa hè năm 2018. ________ Cậu không thích người quá ồn ào, càng không thích kiểu người tự nhiên như đã quen thân từ lâu. Ngay từ ngày đầu tiên gặp mặt, Save đã nghĩ Auau là kiểu người mà mình sẽ không bao giờ thân nổi. Cậu thích yên tĩnh, thích ngồi ở một góc đọc sách, thích những người nói chuyện nhỏ nhẹ. Trong khi đó, Auau lại giống như một cơn gió lớn đột ngột xông vào cuộc sống của cậu. Ngày đầu tiên ngồi cạnh nhau, Auau đã hỏi tên cậu tới ba lần vì không nhớ nổi. Ngày thứ hai bắt đầu mượn bút, ngày thứ ba quên mang thước, còn ngày thứ tư thì tự nhiên quay sang hỏi một câu khiến Save suýt viết lệch cả dòng trong vở: "Save, cậu có thấy tớ đẹp trai không?" Khi ấy Save chỉ ngẩng đầu nhìn cậu ấy như nhìn một sinh vật lạ rồi đáp cụt lủn: "Không." Thế nhưng Auau chẳng hề bị đả kích, ngược lại còn cười hớn hở, kể rằng sáng nay có hai bạn nữ nhìn mình cười nên chắc chắn là mình đẹp trai thật. Save nhớ lúc đó mình đã trợn mắt nhìn cậu ấy gần mười giây, còn Auau thì cười đến mức gục cả xuống bàn. Ấy vậy mà chỉ chưa đầy một tuần sau, Auau đã thuộc tên toàn bộ bạn học trong lớp. Hai tuần sau, cậu ấy kết thân với gần nửa lớp, đi tới đâu cũng có người gọi tên. Đến tuần thứ ba, Auau được bầu làm lớp phó thể thao. Ngay cả các cô bán hàng trong căn tin cũng nhớ cậu ấy thích ăn món gì. Còn Save thì bất đắc dĩ trở thành người phải nghe tất cả những câu chuyện trên trời dưới biển của Auau mỗi ngày. Gần như sáng nào cũng vậy. Vừa đặt cặp xuống bàn là Auau đã quay sang. "Save, tớ đói." Save không buồn ngẩng đầu khỏi quyển sách đang đọc. "Liên quan gì tới tớ?" Auau chống cằm cười toe. "Có bánh không?" Sau khi nhận được một cái lắc đầu lạnh lùng, cậu ấy lại tiếp tục mặc cả: "Một miếng thôi?" Rồi "Nửa miếng?" rồi "Một góc?" Cuối cùng, dù Save từ chối thế nào đi nữa, Auau vẫn luôn tìm được cách ăn hết gần nửa phần đồ ăn của cậu. Chuyện ấy lặp đi lặp lại đến mức sau này mỗi lần ghé cửa hàng tiện lợi trước trường, Save đều vô thức mua dư một phần bánh hoặc một hộp sữa. Có lần Auau nghỉ học vì bị cảm, Save vẫn giữ nguyên thói quen ấy. Chỉ đến khi ngồi xuống bàn học và nhìn thấy chiếc ghế bên cạnh trống không, cậu mới chợt nhận ra mình đã mua thừa. Khi ấy Save chỉ bật cười rồi tự trách mình ngốc nghếch. Mãi rất lâu sau cậu mới hiểu, thói quen ấy không phải vì mình tốt bụng, mà vì người ngồi bên cạnh là Auau. Một lần khác vào học kỳ hai, trong tiết Toán mà Save yêu thích nhất, cậu đang chăm chú giải bài thì Auau lại buồn chán đến phát điên. Trong lúc giáo viên say sưa giảng bài trên bảng, cậu ấy hết xoay bút đến xoay thước, xoay cục tẩy, gấp giấy rồi lại nhìn ra cửa sổ. ____________ Đọc tiếp chương 2 ở cmt vì toi đã quá lười để đăng thêm vid nữaaaa🫩 #auausave #auautnp #savewrg #camapbietbayccn

Cáaa
Cáaa
Open In TikTok:
Region: VN
Saturday 13 June 2026 02:54:47 GMT
358
43
3
3

Music

Download

Comments

camap.bietbay_
Cáaa :
Tiếp chương 2 (1) Cuối cùng, khi chẳng còn gì để nghịch nữa, Auau bắt đầu quay sang nghịch Save. Ban đầu là chọc nhẹ vào cánh tay, sau đó kéo kéo tay áo, rồi đưa tay lên vuốt tóc cậu. Save bực bội quay sang hỏi: "Làm gì vậy?" Auau vẫn tỉnh bơ: "Tóc cậu mềm ghê." "Auau." "Hửm?" "Cậu có muốn bị đánh không?" Thay vì biết sợ, cậu ấy lại cười phá lên. Nụ cười lớn đến mức giáo viên phải dừng bài giảng, gọi thẳng tên lên bảng giải toán. Kết quả là vài phút sau, Auau nhận một con điểm không tròn trĩnh trước tiếng cười của cả lớp. Đó là lần đầu tiên Save thấy cậu ấy đỏ mặt vì xấu hổ. Cũng là lần đầu tiên cậu cười đến đau cả bụng. Những chuyện như thế ngày càng nhiều, nhiều đến mức Save không nhớ nổi mọi thứ bắt đầu thay đổi từ khi nào. Có thể là lần một nhóm học sinh lớp trên trêu chọc cặp kính cận dày cộp của cậu. Khi ấy Save chỉ định im lặng bỏ đi như mọi lần, nhưng Auau lại bước tới đứng chắn trước mặt. Cậu ấy không nói gì nhiều, chỉ lạnh giọng hỏi một câu: "Có gì vui lắm hả?" Đám học sinh kia thấy vậy cũng nhanh chóng bỏ đi. Sau khi mọi người đã đi hết, Auau quay lại nhìn Save rồi gãi đầu cười: "Đừng để ý lời họ. Tớ thấy đeo kính cũng dễ thương mà." Save lập tức quay mặt đi nơi khác, không phải vì giận mà vì không muốn Auau nhìn thấy đôi tai mình đang nóng lên.
2026-06-13 02:55:51
0
To see more videos from user @camap.bietbay_, please go to the Tikwm homepage.

Other Videos


About