@tocgiahai: Hồi lúc nhỏ nghe bài Dấu Chân Kỷ Niệm mà thuộc lòng, nhưng thật lòng chẳng hiểu buồn là gì. Chỉ thấy giai điệu bolero chậm chậm, buồn buồn, nghe cho vui tai rồi hát theo. Lớn lên mới hiểu... Cái buồn nhất không phải là chia tay. Mà là đang yêu thương đậm sâu thì người mình thương lại đi về một nơi không thể quay lại. Ngày xưa nghe câu: "Tình vừa nồng thì vừa được tin xót thương..." thấy bình thường. Giờ nghe lại mới thấy nhói lòng. Hóa ra có những cuộc chia ly không có lần gặp lại . Có những người chỉ còn sống trong ký ức và những bài hát cũ. 😄 Mà công nhận nhạc ngày xưa cũng "ác" thiệt. Người ta đang thất tình đã buồn rồi, lại còn cho xe tang lăn qua giữa bài hát nữa thì ai chịu nổi! Nhưng có lẽ vì vậy mà bolero sống mãi. Vì nó kể những nỗi buồn rất thật của đời người . Yêu thương, mất mát, nhớ nhung và tiếc nuối...