@flowerjimenez213: Taekwondo1234 #Jake #Sunno

Hee
Hee
Open In TikTok:
Region: PH
Saturday 13 June 2026 12:12:41 GMT
455
27
0
2

Music

Download

Comments

There are no more comments for this video.
To see more videos from user @flowerjimenez213, please go to the Tikwm homepage.

Other Videos

Ep34: Ngoại Lệ Cả Đời. |Người đã nghe thấy lời em cầu nguyện, nên chị đến là để bảo vệ em.  Nhưng cái giá phải trả, là mình không thể bên nhau, trọn vẹn.| —— “Chuẩn bị máy kích.” “Thực hiện ép tim.” “Xung điện 100J.” “Kích!” Dưới ánh đèn tròn chiếu thẳng xuống. Nằm trên bàn phẫu thuật. Người Orm nảy lên theo nhịp máy ép vẫn đều đặn dồn lực xuống lồng ngực. Cô dường như không còn nghe thấy thứ gì. Trước mắt chỉ là mảng trắng mờ, Cảm giác rơi xuống không điểm dừng.  Mi mắt nặng trĩu. Orm nằm im bất động tựa như chẳng còn muốn tỉnh giấc. “Tăng xung điện.” “Mức 200!” “Kiểm tra ý thức.” “Xung điện mức 200J.” “Kích!” —— Đèn phòng phẫu thuật vừa tắt. Bác sĩ bước ra sau 5 tiếng đằng đẵng. Chiếc khẩu trang kéo khẽ xuống cằm khi đối diện bà Koy. “Tình trạng xuất huyết não đã được giải quyết.” Nét nhẹ nhõm trên gương mặt người mẹ chưa kịp trọn vẹn.   “Nhưng.. cô ấy lại rơi vào hôn mê sâu.” Cánh tay bà buông lỏng xuống, Rồi đứng lặng nơi hành lang trắng. Chẳng có tí ấm áp nào dù ánh nắng đang rọi qua ô cửa. Orm rơi vào nguy kịch. Duy nhất một thứ nằm ngoài khả năng can thiệp của y khoa. Ý chí sinh tồn của một con người. Điều vô nghĩa nhất mà Luke biết, chính là sự hiện diện của anh lúc này. “Thật sự xin lỗi bác..” Anh cất giọng ngay khi bác sĩ vừa đi khỏi. Bà Koy lặng im. “Cháu biết mình chẳng giúp được gì..” “Về phần Lin..” Anh hướng mắt về dãy ghế chờ.   Nơi cô bé thỉnh thoảng ngoái nhìn về cuộc trò chuyện mình không được nghe. “Cháu sẽ đưa con bé đi.” Nắm tay Luke siết lại. “Không có người giám hộ.” .. “Trung tâm bảo trợ sẽ tiếp nhận con bé.” Cô bé bất giác ngoái xuống khi thấy Luke nhìn mình,  Đôi chân khẽ đung đưa nơi mép ghế. —— Orm nghe như ai đó gọi tên mình. “Orm!” Orm biết mình đang khóc. Cô sợ hãi khi mình cứ rơi tự do trong vô định. Khoảng trắng trước mắt bắt đầu mờ dần rồi tối đen. Thứ duy nhất còn níu Orm lại, Là sợi chỉ đỏ buộc nơi cổ tay như sắp đứt. Cô nghe giọng Ling. “Thật tốt khi được em giận.. ít ra chị còn được dỗ dành em.” .. “Nhưng bây giờ..” Bỗng, một lực mạnh kéo phăng Orm lại. Đứt đi sợi chỉ đỏ trên tay. Ý chí Orm vùng vẫy, nhưng lại không thể mở mắt.  “Vợ..” Orm nghe thấy Ling rõ hơn. Giọng sụt sùi như đang khóc, nhưng vẫn dịu dàng.  “Vợ ơi.. em ngủ nhiều rồi. Chúng ta về nhà thôi.” “Orm Kornnaphat..” Orm không ý thức được, cơn mơ êm dịu nhất đang cố đánh thức mình. Orm biết mình đang cười. Chưa mở hẳn mắt khi bàn tay Ling ấm áp vuốt ve lên mái tóc mềm. Cái hôn khẽ lên trán Orm như muốn gọi cô tỉnh lại. Orm khẽ mở đôi mắt,  Trước mặt cô là Ling. Đang nhìn cô mỉm cười. Orm nghe thấy tim mình đập. Cô ghì chặt lấy cổ Ling.  Nước mắt như chực chờ trào ra.  Nhưng đôi tay mềm, Ling khẽ vuốt ve khuôn mặt. “Đừng khóc..” Tim Orm chợt thắt mạnh khi họ nhìn vào mắt nhau. Giọng Ling như nghẹn. “Thật tốt khi được gặp em..” “Thật tốt.. vì chỉ gặp mỗi em.” “Orm Kornnaphat..” Hai tay Orm ghì lấy cổ Ling chợt vô thức đan chặt vào nhau khi Ling cúi xuống. Đôi môi khẽ chạm khiến mọi cơn đau trong Orm như tan ra. Orm vẫn nghe bên tai. “Em biết chị yêu em nhiều mà phải không?” “Bất cứ khi nào em gọi tên..” “Khi nào em nhớ đến..” “Khi nào em còn yêu chị..” “Và.. khi nào chúng ta vẫn còn nhau..” “Lin.. con bé vẫn đang chờ em.” … Tiếng Ling như xen lẫn, tan biến dần. Tiếng bíp bíp đều từ máy monitor. Ánh sáng từ trần nhoè trước mắt. Orm muốn gọi Ling, nhưng môi cô chỉ mấp máy. Giọng Lin. “Bà ơi..” Giọng bà Koy gấp gáp. “Con ở yên đây.. trông cô Orm. Bà đi rồi sẽ quay lại ngay.” Orm khẽ rướn người.  Cổ họng khô rát sau cơn hôn mê nhiều ngày. “Mami?” Tiếng gọi nhỏ cũng sợ Orm nghe thấy. Lin bịn rịn không dám bước tới, những ngón chân bé tí liên tục cử động không yên trong đôi giày nhỏ. Chỉ dám đứng bẽn lẽn cuối thành giường.  Đôi mắt dõi theo từng cử chỉ của Orm. Chờ đến khi cô gọi, cất giọng yếu ớt. “Nước..” “Cho tôi..” Lin cũng lặp lại. “Nước.” Cô bé liền bước tới. Tay Orm cố với ra, vướng đầy những sợi dây truyền dịch nối vào mạch. Đôi tay nhỏ, Lin loay hoay với cốc nước trong tay. Cô bé sợ mình không được phép.  Liên tục ngoái ra cửa. “Bà ơi..” .. /còn tiếp ở cmt/ #LO #lingling #ormkorn #lingorm #loveorbit
Ep34: Ngoại Lệ Cả Đời. |Người đã nghe thấy lời em cầu nguyện, nên chị đến là để bảo vệ em. Nhưng cái giá phải trả, là mình không thể bên nhau, trọn vẹn.| —— “Chuẩn bị máy kích.” “Thực hiện ép tim.” “Xung điện 100J.” “Kích!” Dưới ánh đèn tròn chiếu thẳng xuống. Nằm trên bàn phẫu thuật. Người Orm nảy lên theo nhịp máy ép vẫn đều đặn dồn lực xuống lồng ngực. Cô dường như không còn nghe thấy thứ gì. Trước mắt chỉ là mảng trắng mờ, Cảm giác rơi xuống không điểm dừng. Mi mắt nặng trĩu. Orm nằm im bất động tựa như chẳng còn muốn tỉnh giấc. “Tăng xung điện.” “Mức 200!” “Kiểm tra ý thức.” “Xung điện mức 200J.” “Kích!” —— Đèn phòng phẫu thuật vừa tắt. Bác sĩ bước ra sau 5 tiếng đằng đẵng. Chiếc khẩu trang kéo khẽ xuống cằm khi đối diện bà Koy. “Tình trạng xuất huyết não đã được giải quyết.” Nét nhẹ nhõm trên gương mặt người mẹ chưa kịp trọn vẹn. “Nhưng.. cô ấy lại rơi vào hôn mê sâu.” Cánh tay bà buông lỏng xuống, Rồi đứng lặng nơi hành lang trắng. Chẳng có tí ấm áp nào dù ánh nắng đang rọi qua ô cửa. Orm rơi vào nguy kịch. Duy nhất một thứ nằm ngoài khả năng can thiệp của y khoa. Ý chí sinh tồn của một con người. Điều vô nghĩa nhất mà Luke biết, chính là sự hiện diện của anh lúc này. “Thật sự xin lỗi bác..” Anh cất giọng ngay khi bác sĩ vừa đi khỏi. Bà Koy lặng im. “Cháu biết mình chẳng giúp được gì..” “Về phần Lin..” Anh hướng mắt về dãy ghế chờ. Nơi cô bé thỉnh thoảng ngoái nhìn về cuộc trò chuyện mình không được nghe. “Cháu sẽ đưa con bé đi.” Nắm tay Luke siết lại. “Không có người giám hộ.” .. “Trung tâm bảo trợ sẽ tiếp nhận con bé.” Cô bé bất giác ngoái xuống khi thấy Luke nhìn mình, Đôi chân khẽ đung đưa nơi mép ghế. —— Orm nghe như ai đó gọi tên mình. “Orm!” Orm biết mình đang khóc. Cô sợ hãi khi mình cứ rơi tự do trong vô định. Khoảng trắng trước mắt bắt đầu mờ dần rồi tối đen. Thứ duy nhất còn níu Orm lại, Là sợi chỉ đỏ buộc nơi cổ tay như sắp đứt. Cô nghe giọng Ling. “Thật tốt khi được em giận.. ít ra chị còn được dỗ dành em.” .. “Nhưng bây giờ..” Bỗng, một lực mạnh kéo phăng Orm lại. Đứt đi sợi chỉ đỏ trên tay. Ý chí Orm vùng vẫy, nhưng lại không thể mở mắt. “Vợ..” Orm nghe thấy Ling rõ hơn. Giọng sụt sùi như đang khóc, nhưng vẫn dịu dàng. “Vợ ơi.. em ngủ nhiều rồi. Chúng ta về nhà thôi.” “Orm Kornnaphat..” Orm không ý thức được, cơn mơ êm dịu nhất đang cố đánh thức mình. Orm biết mình đang cười. Chưa mở hẳn mắt khi bàn tay Ling ấm áp vuốt ve lên mái tóc mềm. Cái hôn khẽ lên trán Orm như muốn gọi cô tỉnh lại. Orm khẽ mở đôi mắt, Trước mặt cô là Ling. Đang nhìn cô mỉm cười. Orm nghe thấy tim mình đập. Cô ghì chặt lấy cổ Ling. Nước mắt như chực chờ trào ra. Nhưng đôi tay mềm, Ling khẽ vuốt ve khuôn mặt. “Đừng khóc..” Tim Orm chợt thắt mạnh khi họ nhìn vào mắt nhau. Giọng Ling như nghẹn. “Thật tốt khi được gặp em..” “Thật tốt.. vì chỉ gặp mỗi em.” “Orm Kornnaphat..” Hai tay Orm ghì lấy cổ Ling chợt vô thức đan chặt vào nhau khi Ling cúi xuống. Đôi môi khẽ chạm khiến mọi cơn đau trong Orm như tan ra. Orm vẫn nghe bên tai. “Em biết chị yêu em nhiều mà phải không?” “Bất cứ khi nào em gọi tên..” “Khi nào em nhớ đến..” “Khi nào em còn yêu chị..” “Và.. khi nào chúng ta vẫn còn nhau..” “Lin.. con bé vẫn đang chờ em.” … Tiếng Ling như xen lẫn, tan biến dần. Tiếng bíp bíp đều từ máy monitor. Ánh sáng từ trần nhoè trước mắt. Orm muốn gọi Ling, nhưng môi cô chỉ mấp máy. Giọng Lin. “Bà ơi..” Giọng bà Koy gấp gáp. “Con ở yên đây.. trông cô Orm. Bà đi rồi sẽ quay lại ngay.” Orm khẽ rướn người. Cổ họng khô rát sau cơn hôn mê nhiều ngày. “Mami?” Tiếng gọi nhỏ cũng sợ Orm nghe thấy. Lin bịn rịn không dám bước tới, những ngón chân bé tí liên tục cử động không yên trong đôi giày nhỏ. Chỉ dám đứng bẽn lẽn cuối thành giường. Đôi mắt dõi theo từng cử chỉ của Orm. Chờ đến khi cô gọi, cất giọng yếu ớt. “Nước..” “Cho tôi..” Lin cũng lặp lại. “Nước.” Cô bé liền bước tới. Tay Orm cố với ra, vướng đầy những sợi dây truyền dịch nối vào mạch. Đôi tay nhỏ, Lin loay hoay với cốc nước trong tay. Cô bé sợ mình không được phép. Liên tục ngoái ra cửa. “Bà ơi..” .. /còn tiếp ở cmt/ #LO #lingling #ormkorn #lingorm #loveorbit

About