@adamkhan8162: #AutoRepair #Thermostat #MechanicalWork #WorkshopLife #FYP

Adam Khan
Adam Khan
Open In TikTok:
Region: PK
Saturday 13 June 2026 15:01:54 GMT
31256
1903
170
110

Music

Download

Comments

user843853830
Haroon Khan :
2026-06-18 17:29:26
0
jawadonoo
. بچھو♦️ :
Staso wrkshop kmxede
2026-06-18 17:01:32
0
car_medic4
CaR_MeDiC🩺🧑‍🔧 :
follow me new account
2026-06-16 20:24:29
1
yanijaka6
yani :
2026-06-18 21:48:33
0
muhammadwahid911
muhammadwahid911 :
اس مصرے کو اس کو کوئی حقیقت اس چیز کا معلوم نہیں ہے ترمو سٹارٹ کا کام ہے انجن میں اندر پانی کا درجہ درجہ حرارت ایک جگہ پر رکھنا جب وہ ایک درجہ حرارت تک پہنچ جاتا ہے تو پھر وہ خود بخود کھل جاتا ہے پانی ریڈیٹر میں گرم اتا ہے جب لیٹر میں پانی ٹھنڈا ہو جاتا ہے تو پھر وہ اندر جاتا ہے اور انجن میں جب اندر جاتا ہے یہ وال خود بخود ٹھنڈا ہو جاتا ہے اور بند ہو جاتا ہے یہ اس کا طریقہ کار یہی ہے اس کا کام جیسا ہے اٹومیٹک اٹومیٹک کام کر رہا ہے جب اندر سے ٹھنڈا ہے تو یہ نہیں کھولتا جب اندر انجن میں پانی گرم ہوتا ہے تو کھل جاتا ہے جب کھلتا ہے انجن میں پانی اتا ہے ادھر ٹھنڈا ہو کر پھر واپس انجن میں چلا جاتا ہے اس میں دو وائل ہوتا ہے ایکٹر وال میں ایک انجن میں اندر پانی رکواتا ہے اور ایک بھائی پاس حیوان اس میں پانی اس تک گھومتا ہے جب تک اندر پانی ٹھنڈا نہیں ہوتا تو وہ گھماتا ہے اس بائی پاس وال کے تھرو جب بار پائیں ٹھنڈا ہو جاتا ہے اور اندر ٹمپریچر برابر ہے تو وہ باہر گھماتا ہے جب اندر ٹمپریچر بڑھ جاتا ہے وہ خود بخود کھل جاتا ہے اور باہر کا پانی جو ہے وہ انجن میں جاتا ہے اس کا یہی کام ہے اگر یہ خراب ہو تو یا تو پیپ پٹ جاتا ہے پائپ کا یا صحیح طریقے سے نئی کھولتا تو پھر گاڑی گرمی کرے گا ان کا یہی نقصانات بھی ہے اور پیدی بھی ہے اگر خراب ہوگا تو نقصانات بھی ہے اگر صحیح ہے تو پیدا بھی ہے گاڑی تیل کم پیتا ہے اور اپنے درجات پر صحیح چل رہا ہوتا ہے
2026-06-18 19:33:58
0
nomankhan3813
junaid khan :
Nahin Ham to janwar hamen to pata hi nahin na
2026-06-13 20:06:32
2
khushakhan711
💸SK💰 بادشاہ💸 :
2026-06-13 16:17:21
1
khankhalil7140
Khan Khalil :
2026-06-13 16:14:20
0
user329552793
Khan Khalil :
2026-06-13 16:12:54
0
jalal5007
💔Jﮩ٨ـﮩﮩ٨ـ𝐉ǟḽ𝒂ℓﮩ٨ـﮩﮩ٨ـA💔 :
good luck 🤞
2026-06-13 15:15:24
0
user8147634806949
lateef :
@Talha khan 555:mashallah very nice Ustad🥰🥰🥰
2026-06-13 16:20:23
0
yanijaka6
yani :
2026-06-18 21:48:29
0
yanijaka6
yani :
2026-06-18 21:48:26
0
user329552793
Khan Khalil :
2026-06-13 16:12:45
0
khushakhan711
💸SK💰 بادشاہ💸 :
pa bala video ka da wala santegarat ra ta ukha ya🥰🥰🥰🥰
2026-06-14 16:19:31
0
khushakhan711
💸SK💰 بادشاہ💸 :
[Sticker]
2026-06-13 16:17:15
0
adamkhan9324
adamkhan9324 :
2026-06-13 15:28:29
0
khankhalil804
khankhalil804 :
imran khan zandabad ❤️❤️🇧🇫🇧🇫🇧🇫
2026-06-13 15:17:43
0
yanijaka6
yani :
2026-06-18 21:48:36
0
bilal.khan05692
Bilal khan :
very nice Ustad🥰🥰
2026-06-13 15:34:07
0
user6574260884966
Talha khan 555 :
mashallah very nice Ustad🥰🥰🥰
2026-06-13 15:17:54
0
skbarind711
💸SK💸 :
2026-06-13 16:10:56
0
skbarind711
💸SK💸 :
2026-06-13 16:11:10
0
To see more videos from user @adamkhan8162, please go to the Tikwm homepage.

Other Videos

Quán rượu nhỏ nằm gọn trong con phố tối, ánh đèn vàng ấm áp hắt xuống bàn gỗ sẫm màu. Chai The Kaikatsu 12 nằm yên trên bàn, rượu hổ phách lấp lánh như giữ trong mình cả một mùa thu đã qua. Khi xoay nhẹ nắp, tiếng “cạch” vang khẽ, và mùi gỗ sồi già lập tức lan ra, quyện với vị mật ong rừng, trái cây khô, cùng một chút cay của tiêu đen. Rượu chảy xuống ly chậm rãi, từng giọt như níu thời gian lại. Em ngồi đối diện, đôi tay khẽ ôm lấy ly thủy tinh. Tiếng ly chạm nhau vang khẽ. Ngụm đầu tiên êm ấm nơi đầu lưỡi, rồi bùng lên trong lồng ngực, như một ký ức vừa được mở ra. Em khẽ nhăn mặt vì vị cay, nhưng ánh mắt lại long lanh như tìm thấy một điều gì quen thuộc. Anh bật lửa, Marlboro trắng cháy đỏ ở đầu. Làn khói bay mỏng, quấn quanh tóc em, rồi tan vào ánh đèn vàng. Mùi thuốc không hắc, mà dịu và lười biếng như một buổi chiều mùa thu. Em hơi nghiêng đầu né khói, nhưng nụ cười lại như muốn giữ nó ở lại thêm chút nữa. Khói thuốc và mùi rượu hòa vào nhau, trở thành một thứ hương vị riêng chỉ có ở hai người. Rời quán, chúng ta bước dọc bờ kênh. Mặt nước tối đen, loang loáng phản chiếu ánh đèn đường vàng nhạt. Gió đêm lạnh lẽo, nhưng khoảng cách giữa hai người đủ gần để hơi ấm len qua từng bước chân. Tiếng giày của em hòa vào tiếng bật lửa của anh. Khói Marlboro trắng bay ra, chậm rãi và thong thả, tan lẫn trong hơi sương. Em kéo sát áo khoác, anh đưa tay che gió cho em, cảm giác như đang cố giữ cả thế giới lại gần. Cuối con đường là tòa chung cư em sống. Ban công tầng em sáng đèn, ánh sáng vàng hắt xuống lối đi. Chúng ta dừng trước cổng. Anh rít một hơi cuối cùng, gạt tàn xuống nền gạch. Em cười, ánh mắt ấm như rượu và thoang thoảng mùi khói thuốc của anh. Anh quay đi, không dám ngoảnh lại, vì biết nếu nhìn thêm một lần, sẽ chẳng thể rời bước. Những đêm sau, vẫn là những tin nhắn dài xuyên đêm, vẫn là những dự định vẽ rực rỡ: sẽ đi xa cùng nhau, sẽ mở một quán nhỏ, sẽ để rượu và thuốc thành một phần của câu chuyện chung. Nhưng một ngày, mọi thứ tan như khói Marlboro trong gió, chỉ còn lại vị cay của The Kaikatsu 12 dai dẳng nơi cổ họng. Bây giờ, mỗi khi rót lại một ly The Kaikatsu 12 và châm một điếu Marlboro trắng, anh lại thấy mình đang đi dọc bờ kênh ấy, đưa em về dưới ánh đèn ban công vàng nhạt. Nhưng lần này, bên cạnh chỉ còn gió. Kỉ niệm nào cũng đáng nhớ nhưng cứ phải quên.
Quán rượu nhỏ nằm gọn trong con phố tối, ánh đèn vàng ấm áp hắt xuống bàn gỗ sẫm màu. Chai The Kaikatsu 12 nằm yên trên bàn, rượu hổ phách lấp lánh như giữ trong mình cả một mùa thu đã qua. Khi xoay nhẹ nắp, tiếng “cạch” vang khẽ, và mùi gỗ sồi già lập tức lan ra, quyện với vị mật ong rừng, trái cây khô, cùng một chút cay của tiêu đen. Rượu chảy xuống ly chậm rãi, từng giọt như níu thời gian lại. Em ngồi đối diện, đôi tay khẽ ôm lấy ly thủy tinh. Tiếng ly chạm nhau vang khẽ. Ngụm đầu tiên êm ấm nơi đầu lưỡi, rồi bùng lên trong lồng ngực, như một ký ức vừa được mở ra. Em khẽ nhăn mặt vì vị cay, nhưng ánh mắt lại long lanh như tìm thấy một điều gì quen thuộc. Anh bật lửa, Marlboro trắng cháy đỏ ở đầu. Làn khói bay mỏng, quấn quanh tóc em, rồi tan vào ánh đèn vàng. Mùi thuốc không hắc, mà dịu và lười biếng như một buổi chiều mùa thu. Em hơi nghiêng đầu né khói, nhưng nụ cười lại như muốn giữ nó ở lại thêm chút nữa. Khói thuốc và mùi rượu hòa vào nhau, trở thành một thứ hương vị riêng chỉ có ở hai người. Rời quán, chúng ta bước dọc bờ kênh. Mặt nước tối đen, loang loáng phản chiếu ánh đèn đường vàng nhạt. Gió đêm lạnh lẽo, nhưng khoảng cách giữa hai người đủ gần để hơi ấm len qua từng bước chân. Tiếng giày của em hòa vào tiếng bật lửa của anh. Khói Marlboro trắng bay ra, chậm rãi và thong thả, tan lẫn trong hơi sương. Em kéo sát áo khoác, anh đưa tay che gió cho em, cảm giác như đang cố giữ cả thế giới lại gần. Cuối con đường là tòa chung cư em sống. Ban công tầng em sáng đèn, ánh sáng vàng hắt xuống lối đi. Chúng ta dừng trước cổng. Anh rít một hơi cuối cùng, gạt tàn xuống nền gạch. Em cười, ánh mắt ấm như rượu và thoang thoảng mùi khói thuốc của anh. Anh quay đi, không dám ngoảnh lại, vì biết nếu nhìn thêm một lần, sẽ chẳng thể rời bước. Những đêm sau, vẫn là những tin nhắn dài xuyên đêm, vẫn là những dự định vẽ rực rỡ: sẽ đi xa cùng nhau, sẽ mở một quán nhỏ, sẽ để rượu và thuốc thành một phần của câu chuyện chung. Nhưng một ngày, mọi thứ tan như khói Marlboro trong gió, chỉ còn lại vị cay của The Kaikatsu 12 dai dẳng nơi cổ họng. Bây giờ, mỗi khi rót lại một ly The Kaikatsu 12 và châm một điếu Marlboro trắng, anh lại thấy mình đang đi dọc bờ kênh ấy, đưa em về dưới ánh đèn ban công vàng nhạt. Nhưng lần này, bên cạnh chỉ còn gió. Kỉ niệm nào cũng đáng nhớ nhưng cứ phải quên.

About