@eymen.piano: | Call of Silence - AoT | #piano #pianotok #callofsilence #fyy #cover

eymen.
eymen.
Open In TikTok:
Region: DE
Saturday 13 June 2026 17:13:26 GMT
974075
91675
1396
9486

Music

Download

Comments

khongtimthaytaikhoan1315
8b1☻️ :
Đêm đó mưa rơi rất khẽ, không đủ lớn để người ta phải chạy đi tìm chỗ trú nhưng lại đủ lạnh để len vào từng góc nhỏ trong lòng tôi, đủ để nhắc rằng có những nỗi buồn không cần ồn ào vẫn khiến tim đau rất rõ, tôi ngồi một mình trong căn phòng quen thuộc, nơi mọi thứ vẫn y nguyên như ngày người ấy còn ở đây, chỉ có cảm xúc là đã đổi khác, tôi bật lại một bài nhạc cũ, bài nhạc từng nghe chung, từng hứa sẽ nghe cùng nhau thật lâu, mà không ngờ lại trở thành thứ khiến tôi im lặng nhiều nhất mỗi khi đêm xuống, có những ký ức tưởng như đã ngủ yên nhưng chỉ cần một giai điệu vang lên là tất cả lại ùa về, rõ ràng đến mức không kịp né tránh, tôi từng nghĩ thời gian sẽ làm mọi thứ phai nhạt, sẽ dạy tôi cách quên đi một người từng rất quan trọng, nhưng hóa ra thời gian chỉ dạy tôi cách giả vờ ổn, cách cười nói như chưa từng có vết nứt nào trong tim, ban ngày tôi vẫn sinh hoạt như bao người, vẫn nói chuyện, vẫn cười, vẫn trả lời những câu hỏi “dạo này ổn không” bằng một câu quen thuộc là “ổn mà”, còn ban đêm thì khác, ký ức trở nên táo bạo hơn, nó tìm đến tôi mà không cần lời mời, mang theo những tin nhắn cũ chưa từng xóa, những cuộc gọi đã từng rất muốn bấm nhưng cuối cùng lại chọn im lặng, có một cái tên mà mỗi lần nghĩ tới tim tôi lại chậm đi một nhịp, không phải vì yếu đuối, mà vì đã từng thương rất thật, buồn nhất không phải là mất nhau, mà là vẫn còn thương, còn nhớ, còn quan tâm nhưng không còn tư cách xuất hiện trong cuộc sống của người ta nữa, mọi điều tốt đẹp giờ chỉ có thể đứng từ xa mà chúc, tôi học cách im lặng nhiều hơn, học cách không kể ra những điều trong lòng vì sợ làm phiền, sợ bản thân trở thành người níu kéo trong một câu chuyện đã kết thúc, có những đêm tôi tự hỏi nếu ngày đó mình bớt thương đi một chút, bớt đặt cả thế giới của mình vào một người thì liệu bây giờ tim có đỡ đau hơn không, ngoài kia mưa vẫn rơi đều đều, rơi như nhắc tôi rằng có những người đi qua đời ta không phải để ở lại, mà chỉ để dạy ta cách chịu đựng và trưởng thành trong im lặng, người ấy không quay lại, tôi cũng không còn là tôi của ngày xưa, chỉ còn lại một trái tim đã từng yêu rất sâu, rất thật, và bây giờ đang tập cách sống tiếp cùng những ký ức sẽ chẳng bao giờ
2026-06-22 15:48:25
138
user3167091317638
+ :
This animation?
2026-07-11 18:11:26
483
b.a.d.m.i.n.t.o.n.1.2.10
. :
Làm gì có tháng 13 Làm gì có ai thương ta thật lòng Đố ai nằm võng ko đưa Đố ai gặp lại người thương ko nhìn Đố ai quên đc chữ tình Đố ai quên đc bóng người mình thương”…🥀
2026-07-17 05:22:24
410
qscccsq
怎麼看像是會跑 :
2026-07-01 11:21:22
524
hoaianh36__
Hoai anh :
Khớp ko
2026-06-15 05:00:10
432
minhthuz122
minhthu :
Thanh xuân là quãng thời gian mà sau này khi ngoảnh lại, ta vừa mỉm cười vừa thấy sống mũi cay cay. Nó không dài như ta tưởng, cũng chẳng rực rỡ như trong phim ảnh, nhưng lại là đoạn đường chân thật và đáng nhớ nhất của một đời người. Thanh xuân bắt đầu bằng những buổi sáng còn ngái ngủ, vội vàng khoác áo đến trường, là tiếng trống vang lên giữa sân trường đầy nắng. Là những lần lén nhìn ai đó mà tim đập nhanh hơn bình thường. Là những buổi kiểm tra làm không tốt rồi tự hứa sẽ cố gắng hơn. Là những trận cười nghiêng ngả chỉ vì một câu nói vu vơ của đứa bạn thân. Mọi thứ khi ấy tưởng chừng rất nhỏ bé, nhưng lại trở thành những mảnh ghép không thể thay thế. Thanh xuân còn là những lần vấp ngã đầu đời. Ta buồn vì một tình cảm không trọn vẹn, thất vọng vì một ước mơ chưa chạm tới, giận dỗi vì những hiểu lầm ngốc nghếch. Nhưng chính những điều đó dạy ta cách trưởng thành. Dạy ta biết trân trọng người ở bên cạnh, biết xin lỗi khi sai, biết nỗ lực khi chưa đủ giỏi. Thanh xuân không phải là quãng thời gian hoàn hảo, mà là quãng thời gian ta học cách đối diện với sự không hoàn hảo của chính mình. Có những người bước vào thanh xuân của ta rất tự nhiên, như thể họ vốn dĩ thuộc về nơi đó. Ta cùng nhau lớn lên, cùng nhau mơ mộng về tương lai rộng lớn phía trước. Rồi một ngày, mỗi người một con đường. Có thể không còn gặp lại thường xuyên, nhưng ký ức về họ vẫn nằm nguyên vẹn trong tim – như một phần tuổi trẻ không thể tách rời. Điều khiến thanh xuân trở nên cảm động không phải vì nó quá đẹp, mà vì nó trôi qua quá nhanh. Khi ta kịp nhận ra mình đang sống trong những ngày tháng đáng quý ấy, thì cũng là lúc nó dần ở lại phía sau. Nhưng có lẽ, thanh xuân không thực sự mất đi. Nó chỉ chuyển hóa thành ký ức, thành động lực, thành nền tảng để ta bước tiếp. Sau này, giữa bộn bề cuộc sống, nếu một ngày ta chợt nhớ về những năm tháng ấy, hy vọng ta có thể mỉm cười và nói: “Mình đã từng sống hết mình.” Vì thanh xuân không cần phải huy hoàng, chỉ cần ta đã chân thành với cảm xúc, dũng cảm với ước mơ, và không hối tiếc với những gì đã qua. Thanh xuân là một lần duy nhất trong đời. Và chính vì chỉ có một lần, nên nó mãi mãi đẹp.
2026-07-02 01:31:59
26
duckno34
Ɗปςҡ ռ๑ 3🐥 :
Thanh xuân là quãng thời gian mà sau này khi ngoảnh lại, ta vừa mỉm cười vừa thấy sống mũi cay cay. Nó không dài như ta tưởng, cũng chẳng rực rỡ như trong phim ảnh, nhưng lại là đoạn đường chân thật và đáng nhớ nhất của một đời người. Thanh xuân bắt đầu bằng những buổi sáng còn ngái ngủ, vội vàng khoác áo đến trường, là tiếng trống vang lên giữa sân trường đầy nắng. Là những lần lén nhìn ai đó mà tim đập nhanh hơn bình thường. Là những buổi kiểm tra làm không tốt rồi tự hứa sẽ cố gắng hơn. Là những trận cười nghiêng ngả chỉ vì một câu nói vu vơ của đứa bạn thân. Mọi thứ khi ấy tưởng chừng rất nhỏ bé, nhưng lại trở thành những mảnh ghép không thể thay thế. Thanh xuân còn là những lần vấp ngã đầu đời. Ta buồn vì một tình cảm không trọn vẹn, thất vọng vì một ước mơ chưa chạm tới, giận dỗi vì những hiểu lầm ngốc nghếch. Nhưng chính những điều đó dạy ta cách trưởng thành. Dạy ta biết trân trọng người ở bên cạnh, biết xin lỗi khi sai, biết nỗ lực khi chưa đủ giỏi. Thanh xuân không phải là quãng thời gian hoàn hảo, mà là quãng thời gian ta học cách đối diện với sự không hoàn hảo của chính mình. Có những người bước vào thanh xuân của ta rất tự nhiên, như thể họ vốn dĩ thuộc về nơi đó. Ta cùng nhau lớn lên, cùng nhau mơ mộng về tương lai rộng lớn phía trước. Rồi một ngày, mỗi người một con đường. Có thể không còn gặp lại thường xuyên, nhưng ký ức về họ vẫn nằm nguyên vẹn trong tim – như một phần tuổi trẻ không thể tách rời. Điều khiến thanh xuân trở nên cảm động không phải vì nó quá đẹp, mà vì nó trôi qua quá nhanh. Khi ta kịp nhận ra mình đang sống trong những ngày tháng đáng quý ấy, thì cũng là lúc nó dần ở lại phía sau. Nhưng có lẽ, thanh xuân không thực sự mất đi. Nó chỉ chuyển hóa thành ký ức, thành động lực, thành nền tảng để ta bước tiếp. Sau này, giữa bộn bề cuộc sống, nếu một ngày ta chợt nhớ về những năm tháng ấy, hy vọng ta có thể mỉm cười và nói: “Mình đã từng sống hết mình.” Vì thanh xuân không cần phải huy hoàng, chỉ cần ta đã chân thành với cảm xúc, dũng cảm với ước mơ, và không hối tiếc với những gì đã qua. Thanh xuân là một lần duy nhất trong đời. Và chính vì chỉ có một lần, nên nó mãi mãi đẹp.
2026-07-03 15:58:06
14
thuwxinhgais_3010
Athư :
Năm đó, không một lời từ biệt, tôi quyết định từ bỏ lục tư hàn, một anh chàng đẹp trai, cao ráo, mang danh học bá trong trường của chúng tôi ,người mà tôi đã theo đuổi suốt 3 năm cấp 3 để đi tới một ngôi trường đại học mà tôi cho rằng đó là sự lựa chọn cuối cùng trước khi tôi rời khỏi xa chốn đầy thị phi này. trước ngày mà tôi chuẩn bị ra sân bay để đi tới trường đại học mà tôi đã thầm mơ ước, tôi viết một bức tâm thư để gọn vào ngăn bàn cuối lớp, tôi mong anh,lục tư hàn sẽ đọc được dù chỉ là hi vọng nhỏ nhoi trong cuộc đời rộng lớn. suốt ba năm cấp ba, tôi là người luôn theo anh từng bước chân, mua cho anh từng bữa ăn sáng, mỗi ngày một bức tỏ tình để trên mặt bàn anh, vậy mà hết lần này tới lần khác tôi bị anh từ chối một cách nhẹ nhàng nhưng mỗi lần như vậy đều làm cho trái tim tôi liên tục vụn vỡ, mọi người trong trường kêu tôi là con nhỏ cố chấp theo đuổi một mối tình không có hi vọng, đúng là vậy thật, tôi mỗi lần bị từ chối, dù là buồn nhưng trong lòng tôi vẫn dội lên từng cơn sóng ào ạt rằng nếu kiên trì thì sẽ được lục tư hàn hồi đáp lại, nhưng đời lại không như tôi mơ. đến giữa kì 2 của lớp 12 ,vào một hôm thứ hai đầy nắng đẹp, tôi mang một khát khao lớn, cầm hộp milo và bức thư tiến vào lớp, tưởng rằng sẽ như mọi bữa, anh vẫn sẽ ngồi đó chăm chú đọc bài, còn tôi thì đặc sữa và thư lên bàn anh, nhưng không, mọi thứ thay đổi trong ngoạn ngục, vừa bước vào lớp, tôi thấy anh và một cô gái khác là hoa khôi lớp bên, hà tử nhi,vừa công khai mph yêu đường vừa đang cười đùa cùng nhau, véo má nhau trong rất vui. hộp milo trong tay tôi chợt rơi xuống mặt sàn nghe một tiếng bốp, mọi người đồng loạt quay về phía tôi, bàn tán về tôi và lục tư hàn cùng cô gái hoa khôi đó.tôi chạy ra khỏi lớp với những dòng nước mắt ào ạt tuông ra thấm đẫm cả cổ áo, từ giây phút đó tôi đã quyết định sửa đổi nguyện vọng đại học hoàng hà thành đại học bắc kinh, một nơi xa, rất xa nơi này. nguyện vọng đại học của tôi lúc đó luôn theo anh, giờ thì đã khác rồi.tôi bắt đầu lao đầu vào học, học đến nỗi ngày nào cũng đi đến trường bằng quần mắt thâm đen, ai cũng bảo tôi là vì lụy lục tư hàn nên thức đêm không ngủ được, họ nào ngờ tới tôi đã chọn một con đường khác, rất x
2026-06-28 12:10:11
11
nbaorr_
GVibes :
tự do kìa Eren
2026-06-30 05:26:27
26
mitchaoban
✨ 𝒎𝙤𝙤𝙣 𝙡𝙞𝙜 𝙩𝙚𝙖𝙢 🔮 :
Năm đó, người bị bỏ lại là tôi Lạc An còn người quay lưng rời đi là cô ấy, Hứa Gia Hân, vào đúng lúc tôi tin rằng chúng tôi sẽ đi cùng nhau đến hết quãng đời này, cô ấy nói tôi không đủ tốt, không đủ xứng với tương lai mà cô ấy muốn, nói rằng tình cảm không thể nuôi sống một con người, rồi rời đi không một lần ngoảnh lại, để mặc tôi đứng giữa những năm tháng dang dở, lúc đó tôi đã từng nghĩ mình sẽ sụp đổ, nhưng rồi không, tôi chọn cách im lặng đứng dậy, không níu kéo, không giải thích, chỉ mang theo tất cả những tổn thương ấy mà bước tiếp, từng ngày một, tôi thay đổi, không còn là Lạc An luôn theo sau cô ấy năm nào, tôi học cách mạnh mẽ hơn, lạnh lùng hơn, học cách không đặt ai vào vị trí quan trọng hơn chính mình, và cũng chính từ lúc đó, tôi bắt đầu xây dựng lại mọi thứ từ con số không, từng chút một, chậm rãi nhưng chắc chắn, cho đến khi cái tên Lạc An không còn là một người vô danh nữa mà trở thành người mà bất cứ ai cũng phải dè chừng Ba năm sau, tôi gặp lại Hứa Gia Hân trong một buổi tiệc lớn, nơi mà cô ấy xuất hiện với vẻ ngoài xinh đẹp và tự tin như ngày nào, chỉ là lần này, người đứng ở vị trí cao hơn lại là tôi, ánh mắt cô ấy khi nhìn thấy tôi có chút sững lại, có lẽ cô ấy không ngờ rằng người từng bị mình xem thường lại có thể đứng ở đây, dưới ánh đèn rực rỡ, tôi bước đến gần, nụ cười vẫn nhẹ như cũ nhưng ánh mắt đã không còn chút dịu dàng nào, tôi không trách móc, cũng không nhắc lại chuyện cũ, chỉ nói những câu xã giao như hai người xa lạ, chính sự bình thản ấy lại khiến cô ấy bối rối hơn bất cứ lời oán trách nào Tôi không cần trả thù theo cách ồn ào, cũng không cần làm tổn thương cô ấy như những gì cô ấy đã từng làm với tôi, bởi vì sự trả thù lớn nhất chính là việc tôi đã trở thành phiên bản mà cô ấy không thể với tới, còn cô ấy, dù đứng trước mặt tôi, cũng chỉ có thể nhìn lại quá khứ mà không thể quay lại, khi cô ấy khẽ hỏi rằng liệu chúng tôi có thể bắt đầu lại hay không, tôi chỉ mỉm cười, một nụ cười rất nhẹ nhưng đủ để cô ấy hiểu rằng mọi thứ đã kết thúc từ rất lâu rồi, tôi quay lưng rời đi, không do dự, không tiếc nuối, bởi vì lần này, người bước đi là tôi, và tôi biết rõ mình sẽ không bao giờ quay đầu lại được nữa☺️
2026-06-25 02:18:44
7
lil.1109
... :
mới mất mẹ xong coi cái này đúng tâm trạng ghê🥰
2026-08-10 03:16:49
10
nhi.van11
Nhã Kỳ ✓ :
cùng tôi nhìn lại cuộc đời và thành trình cứu nước của CHỦ TỊCH HỒ CHÍN MINH" bác tên tht là "Nguyễn Sinh Cung" Sinh ngày 19/5/1890 tại làng Kim Liên, huyện Nam Đàn, tỉnh Nghệ An.Tên lúc nhỏ là Nguyễn Sinh Cung, khi đi học là Nguyễn Tất Thành.Sinh ra trong một gia đình nhà nho yêu nước, cụ thân sinh là Nguyễn Sinh Sắc và thân mẫu là Hoàng Thị Loan.Sớm có lòng yêu nước và nung nấu ý chí giải phóng dân tộc khi chứng kiến cảnh nước mất nhà tan Ngày 5/6/1911, từ bến cảng Nhà Rồng, Người rời Tổ quốc trên con tàu Amiran Latusơ Tơrêvin để đi sang phương Tây tìm con đường cứu nước mới.Trải qua nhiều năm bôn ba qua các châu lục (Á, Âu, Mỹ, Phi), làm nhiều nghề khác nhau và học hỏi nhiều nền văn hóa.Năm 1919, gửi Bản yêu nhân dân An Nam tới Hội nghị Versailles dưới tên Nguyễn Ái Quốc.Năm 1920, tham gia sáng lập Đảng Cộng sản Pháp và tìm thấy con đường cứu nước Năm 1941, Người trở về nước trực tiếp lãnh đạo phong trào cách mạng, lập ra Mặt trận Việt Minh và căn cứ địa Cao Bằng.Tháng 8/1945, lãnh đạo nhân dân tổng khởi nghĩa giành chính quyền thành công trong cả nước.Ngày 2/9/1945, tại Quảng trường Ba Đình, Người đọc Bản Tuyên ngôn Độc lập, khai sinh ra nước Việt Nam Dân chủ Cộng hòa.Lãnh đạo nhân dân vượt qua muôn vàn khó khăn, chiến thắng thực dân Pháp trong cuộc kháng chiến chống Pháp (đỉnh cao là Điện Biên Phủ) và tiếp tục lãnh đạo cuộc kháng chiến chống Mỹ.Qua đời ngày 2/9/1969 tại Hà Nội, để lại bản Di chúc lịch sử vô giá cho toàn Đảng, toàn dân tộc
2026-08-05 04:21:40
15
ilovetiktok261011
Dechquantam? :
Có những ngày thành phố đổ mưa, lòng người ta lại tự nhiên thắt lại bởi những khoảng trống không thể lấp đầy. Người ta thường bảo mưa mang theo nỗi buồn vô cớ, nhưng với tôi, mưa chưa bao giờ vô cớ cả. Mưa là một cuốn phim quay chậm, tàn nhẫn khơi lại những mảng ký ức mà tôi đã cố gắng chôn giấu suốt bao năm qua. Hôm nay, nhìn những giọt nước buốt lạnh bám chặt vào ô cửa kính, tôi lại nhớ em. Tôi ngồi đây, ôm chiếc ly cà phê đã nguội ngắt, nhìn dòng người vội vã lướt qua dưới làn mưa bong bóng, rồi bất giác nhìn sang chiếc ghế đối diện. Nó trống không. Chỉ có cái lạnh của thời gian và nỗi cô đơn bủa vây lấy tôi. Đã bao lâu rồi kể từ ngày em đi nhỉ? Ba năm, năm năm, hay là cả một thế kỷ trôi qua rồi? Tôi không còn nhớ rõ nữa, chỉ biết rằng kể từ ngày ấy, thời gian trong tôi như đã ngừng trôi. Tôi vẫn là đứa trẻ đi lạc trong cơn mưa năm đó, mãi mãi không tìm thấy lối ra cho cuộc đời mình. Tôi và em gặp nhau vào một ngày mưa cuối thu. Khi đó, cả hai chúng tôi đều là những người trẻ tuổi, mang trong mình bao khát vọng và cả sự cô đơn của một người viễn xứ giữa lòng thành phố xa lạ này. Em đứng trú mưa dưới mái hiên của một cửa hiệu sách cũ, đôi vai gầy run lên vì lạnh. Tôi bước đến, che cho em một nửa chiếc ô màu xanh thẫm. Ánh mắt em ngước lên nhìn tôi, trong veo, ngập ngừng nhưng đầy ấm áp. Khoảnh khắc hai ánh mắt chạm nhau, tôi biết tim mình đã lỗi nhịp và cuộc đời tôi từ đó đã gắn liền với tên em. Chúng tôi đã có những năm tháng thanh xuân đẹp như một bức tranh hạnh phúc. Tình yêu tuổi trẻ khi ấy chẳng có tiền bạc, chẳng có danh vọng, chỉ có sự chân thành đến khờ dại. Chúng tôi cùng nhau đi qua những con phố nghèo, chia nhau chiếc bánh mì bẻ đôi, cùng mơ về một mái nhà nhỏ ở một vùng quê yên bình. Em thích hoa thạch thảo màu tím lắm. Em bảo màu tím là màu của sự thủy chung, của những gì vĩnh cửu trên đời. Tôi đã cười, nắm chặt tay em và hứa rằng, chờ anh nhé, qua mùa đông này, khi anh tích lũy đủ, anh sẽ mang đến cho em một chiếc váy cưới trắng tinh khôi và một bó hoa thạch thảo đẹp nhất đời em. Lúc đó, em cười tươi lắm, nụ cười sưởi ấm cả mùa đông lạnh giá trong anh. Chúng tôi tin vào định mệnh, tin vào tình yêu
2026-07-18 14:40:42
6
doremon.45
tôi yêu bóng đá ⚽️➡️🥅 :
@eren mikasa armin 🇯🇵🇻🇳🥇🏆::1. Bạn xem video 2. Bạn cười (có thể) 3. Bạn mở phần bình luận 4. Bạn thấy bình luận của tôi 5. Bạn không cần phải like 6. Chúc bạn một ngày tốt lành
2026-06-29 06:16:42
6
gia.van25
kaito :
dân audio đâu
2026-06-30 14:16:29
6
To see more videos from user @eymen.piano, please go to the Tikwm homepage.

Other Videos


About