@gocoffee.content: Nông trại hoa tuylip và view cho các nàng thơ đây ạ 🌸🌹 📍Dốc đê Liễn Thượng - P.Nhân Hoà - T.Bắc Ninh #gocoffee #fyp #xuhuong

Gỗ Coffee - Quế Võ ☕️
Gỗ Coffee - Quế Võ ☕️
Open In TikTok:
Region: VN
Sunday 14 June 2026 06:46:56 GMT
75366
1840
32
925

Music

Download

Comments

hwng_dng
Hồng💋 :
Thơrrr
2026-06-15 11:39:03
1
quchlie.r
𝑳𝒚 🤍 :
nhà mình mở đến mấy giờ ạ
2026-06-15 10:33:15
1
buik.yen212
Kim Yến :
Đẹp quá mình ơi
2026-06-17 01:57:43
0
lothiloi2005
lò thị lợi :
hôm nay đã đii 😁
2026-06-14 16:13:27
1
mymai1998
My mai❤️🐷 :
đã check in rồi nhé
2026-06-15 11:23:49
1
mowmow_01
Mơ Mơ ❤️ :
cũm có ảnh
2026-06-15 04:39:43
1
bng20974
🦋 :
🥰
2026-06-15 11:33:18
1
lthang_0202
Bẹp :
🥰
2026-06-18 01:15:26
0
hi.l.th.hi0
🦥 :
10đ lun
2026-06-14 20:33:33
1
.150207_
Ngocc Trinh🦞 :
quá đã
2026-06-15 06:08:16
2
phuongiu019
phuongiu019 :
Hnay đã ghé😁
2026-06-14 16:26:59
1
hoangly143
Hoàng Ly :
Đi tối chụp đẹp k ạ
2026-06-16 16:03:53
0
hienn0902
Dương Thanh Hiền🐳 :
@Chúc Anh 2001
2026-06-14 11:02:12
1
quynhnhu_11
Quỳnh Như :
@trinh965 sau đi chỗ này đẹp này
2026-06-15 15:15:51
0
thamhoang769
Hoàng Thắm :
@Thu Cúc 96 C ơi nào đi
2026-06-15 10:10:26
2
trthuha17
th. :
@Panh di
2026-06-18 13:44:50
0
lythisau_0411
BaogiờcóchứngchỉTAB1thìđổitên :
@Páo páo muốn đi chụp quá đi
2026-06-16 13:56:33
0
xuando2505
Lê Xuân Đô :
@Lemon mộng mơ quá à
2026-06-16 16:33:42
0
enhiune
𝐞𝐧𝐡ᡣ𐭩 :
@m.
2026-06-16 02:53:24
0
aduhaha12
trang :
@Dĩmm🤎 đẹp vcl
2026-06-17 07:56:18
0
mai1910200
Mai - 范氏梅 :
@Quỳnh Thi
2026-06-15 12:06:34
0
trang.1213
🥰LTrang 1m40❤️ :
@Hà Thu Trang di thôi
2026-06-15 02:41:35
0
duc_dinhh_
Đức Đinh 📸☘️ :
🥰🥰🥰
2026-06-14 07:02:13
1
chudieulinh2608
đồ xinh :
@Phượng
2026-06-18 15:53:39
0
To see more videos from user @gocoffee.content, please go to the Tikwm homepage.

Other Videos

Cuối năm, Sài Gòn không cho ai quyền được yếu đuối. Thành phố này chỉ biết chạy. Xe chạy. Người chạy. Đèn xanh đèn đỏ thay nhau thúc giục, như thể chỉ cần chậm một nhịp thôi là sẽ bị bỏ lại phía sau vĩnh viễn. Tôi ngồi giữa dòng chảy đó, bất động. Một thân người thừa ra giữa hàng triệu chuyển động có mục đích. Không ai biết tôi đang đứng yên, và cũng chẳng ai cần biết. Một năm trôi qua, tôi thất bại theo cách rất lặng lẽ. Không có cú ngã nào đủ lớn để người khác nhận ra. Chỉ là mọi thứ… không thành. Những kế hoạch từng tin là sẽ cứu mình chết yểu. Những hy vọng từng bám víu rơi rớt dần, không tiếng động. Tôi cố nhớ lại xem mình bắt đầu sai từ đâu. Nhưng càng nghĩ, càng thấy trống. Như thể mọi con đường đều dẫn về cùng một chỗ: một phiên bản của tôi yếu hơn, mệt hơn, và hoài nghi chính mình nhiều hơn hôm qua. Những suy nghĩ tiêu cực không đến ào ạt. Chúng đến rất kiên nhẫn. Từng chút một, len vào những khoảng trống nhỏ nhất trong đầu lúc ngồi chờ đèn đỏ, lúc nhìn một gia đình bốn người trên xe máy, lúc lướt qua một bài khoe thành tựu của người khác. Tôi bắt đầu tự hỏi: “Có phải mình kém cỏi thật không?” “Hay chỉ là mình không hợp với thành phố này?” Hay tệ hơn là…. “Có khi nào, mình không hợp với cuộc sống này?” Cuối năm người ta tổng kết. Còn tôi thì kiểm kê những thứ đã mất. Niềm tin. Động lực. Và cả cái cảm giác rằng mình đang đi về đâu đó, dù chậm. Tết sắp đến. Ai cũng hỏi: Tết này làm gì? Về quê không? Những câu hỏi nghe tưởng nhẹ, nhưng đè lên ngực tôi như đá. Về đâu khi chẳng còn nơi nào thật sự là của mình? Ở lại thì thấy mình lạc lõng. Mà về thì thấy mình thất bại. Tôi sợ những ngày Tết yên tĩnh. Sợ những buổi tối không có tiếng xe ngoài kia để che lấp tiếng nói trong đầu. Sợ phải đối diện với chính mình một người đã cố rất nhiều, nhưng không có gì trong tay để chứng minh điều đó. Sài Gòn vẫn sáng rực, vẫn ồn ào, vẫn sống rất tốt mà không cần tôi. Còn tôi thì ngồi đó, giữa ánh đèn và khói bụi, cảm giác mình đang mờ dần đi như một người đã tồn tại, nhưng không để lại dấu vết.
Cuối năm, Sài Gòn không cho ai quyền được yếu đuối. Thành phố này chỉ biết chạy. Xe chạy. Người chạy. Đèn xanh đèn đỏ thay nhau thúc giục, như thể chỉ cần chậm một nhịp thôi là sẽ bị bỏ lại phía sau vĩnh viễn. Tôi ngồi giữa dòng chảy đó, bất động. Một thân người thừa ra giữa hàng triệu chuyển động có mục đích. Không ai biết tôi đang đứng yên, và cũng chẳng ai cần biết. Một năm trôi qua, tôi thất bại theo cách rất lặng lẽ. Không có cú ngã nào đủ lớn để người khác nhận ra. Chỉ là mọi thứ… không thành. Những kế hoạch từng tin là sẽ cứu mình chết yểu. Những hy vọng từng bám víu rơi rớt dần, không tiếng động. Tôi cố nhớ lại xem mình bắt đầu sai từ đâu. Nhưng càng nghĩ, càng thấy trống. Như thể mọi con đường đều dẫn về cùng một chỗ: một phiên bản của tôi yếu hơn, mệt hơn, và hoài nghi chính mình nhiều hơn hôm qua. Những suy nghĩ tiêu cực không đến ào ạt. Chúng đến rất kiên nhẫn. Từng chút một, len vào những khoảng trống nhỏ nhất trong đầu lúc ngồi chờ đèn đỏ, lúc nhìn một gia đình bốn người trên xe máy, lúc lướt qua một bài khoe thành tựu của người khác. Tôi bắt đầu tự hỏi: “Có phải mình kém cỏi thật không?” “Hay chỉ là mình không hợp với thành phố này?” Hay tệ hơn là…. “Có khi nào, mình không hợp với cuộc sống này?” Cuối năm người ta tổng kết. Còn tôi thì kiểm kê những thứ đã mất. Niềm tin. Động lực. Và cả cái cảm giác rằng mình đang đi về đâu đó, dù chậm. Tết sắp đến. Ai cũng hỏi: Tết này làm gì? Về quê không? Những câu hỏi nghe tưởng nhẹ, nhưng đè lên ngực tôi như đá. Về đâu khi chẳng còn nơi nào thật sự là của mình? Ở lại thì thấy mình lạc lõng. Mà về thì thấy mình thất bại. Tôi sợ những ngày Tết yên tĩnh. Sợ những buổi tối không có tiếng xe ngoài kia để che lấp tiếng nói trong đầu. Sợ phải đối diện với chính mình một người đã cố rất nhiều, nhưng không có gì trong tay để chứng minh điều đó. Sài Gòn vẫn sáng rực, vẫn ồn ào, vẫn sống rất tốt mà không cần tôi. Còn tôi thì ngồi đó, giữa ánh đèn và khói bụi, cảm giác mình đang mờ dần đi như một người đã tồn tại, nhưng không để lại dấu vết.

About