@relationshiprescuecenter: When Your Silence Makes an Avoidant Ex Break Their Own Rules #fyp #breakup #nocontact #avoidant #exback

Coach Jeff Campbell
Coach Jeff Campbell
Open In TikTok:
Region: US
Sunday 14 June 2026 19:11:40 GMT
8052
300
8
17

Music

Download

Comments

eireann.ellen
Eireann Ellen :
my ex told me he no longer loves me. but wants me to be part of his life. we had been together 16 years split 3 years ago. stayed in contact daily. we have 2 children together. last night after he told me he has hurt and healed I said okay, we won't cross paths again and blocked him because I'm still attached. I've left text open because of the contact for kids
2026-06-15 06:12:58
3
ianlamandarina
ian la mandarina🍊 :
Most guys still think no contact is just about healing or moving on. The Pullback Effect treats it completely differently as a strategic tool to shift the entire situation in your favor.
2026-06-15 22:07:16
1
mzwatkins4
MissJ🩷 :
This is on point. I did everything you said when he texted except the waiting for an hour to respond, but the conversation went well and I definitely matched his energy.
2026-06-15 14:14:33
1
dianajulietharroy
... :
Reading The Pullback Effect made me realize I wasn’t the ‘good guy’ in the relationship. I was just predictable, overly available, and emotionally weak. This book didn’t teach me how to win her back it showed me why I lost her in the first place and how to never be that guy again.
2026-06-15 22:07:17
2
jsjsjjsjsjsjsjsjsjdjdj
Ggggggh :
I read The Pullback Effect six months ago. I didn’t read it just to get my ex back (even though I did). I read it because I never wanted to be in a position where someone could leave and destroy me again. Today I apply these principles in every interaction. The game changed for me.
2026-06-15 22:07:16
1
user5947048388490
samuel :
Even if they are in a new relationship
2026-06-14 20:35:21
1
niqig123
Niq :
Let's call it what it is, which is emotional abuse.
2026-06-15 05:03:14
5
To see more videos from user @relationshiprescuecenter, please go to the Tikwm homepage.

Other Videos

Sài Gòn có những quán nhậu vỉa hè mà chỉ cần ngồi xuống là thấy đời mình hiện ra nguyên hình. Không đèn màu, không nhạc hay, chỉ có vài bóng tuýp trắng treo lủng lẳng, soi rõ từng khuôn mặt đã mệt. Ghế nhựa thấp đến mức ngồi lâu là đau lưng, bàn lúc nào cũng dính mùi bia cũ, mùi mỡ cháy, mùi khói thuốc ám vào áo quần như một lời nhắc: đã bước vô đây thì khó mà sạch sẽ bước ra. Ngày trước, tôi từng ngồi ở những quán như vậy trong tư thế của người còn đường lui. Lúc đó, đời vẫn còn chỗ dựa, tiền không nhiều nhưng niềm tin thì chưa cạn. Bạn bè vây quanh, nói chuyện lớn tiếng, kể những dự định nghe như thể ngày mai ai cũng sẽ khá hơn hôm nay. Rượu khi đó uống để vui, để kéo dài cuộc gặp, để quên tạm những mệt mỏi còn gọi được tên. Thấy ai ngồi uống một mình, lòng còn dư dả để phán xét: chắc người này buồn lắm, hoặc đời có vấn đề gì đó. Không ai nghĩ có ngày mình ngồi vào đúng cái vị trí đó. Rồi đời nó không sụp cái rầm cho xong. Nó rã từ từ. Công việc trục trặc, mối quan hệ nhạt dần, những lời hứa không ai nhắc lại nữa. Bạn bè vẫn còn đó, nhưng mỗi người bận một nỗi riêng, mà nỗi riêng nào cũng đủ lớn để không còn chỗ cho mình. Có những tối mở điện thoại, lướt danh bạ, rồi tắt. Không phải vì không có ai, mà vì không biết gọi ai để nói điều gì. Một tối khác, Sài Gòn nóng và ẩm, mưa không rơi nhưng không khí nặng như đè lên ngực. Tôi đi bộ đến trước một quán nhậu vỉa hè nằm sát con đường bụi. Quán quen, mà cũng chẳng còn quen. Ngồi xuống một góc, quay mặt ra đường cho khỏi phải nhìn ai. Gọi một lon bia. Không cần mồi cầu kỳ, chỉ đĩa đậu phộng rang khô khốc như chính tâm trạng mình lúc đó. Ngụm đầu tiên trôi xuống, không thấy ngon, cũng chẳng thấy dở. Chỉ là một chất lỏng lạnh đi qua cổ họng, nhắc rằng mình vẫn đang sống. Ngụm thứ hai bắt đầu kéo theo suy nghĩ. Những câu hỏi không ai trả lời thay mình được. Tại sao mọi thứ lại tới đây? Tại sao lúc đông vui nhất lại không giữ lại được ai cho những ngày này? Câu hỏi xong rồi bỏ đó, không cần đáp án, vì biết có trả lời cũng chẳng thay đổi được gì. Ngồi một mình mới thấy quán nhậu vỉa hè Sài Gòn buồn theo kiểu rất đời. Người ta vẫn cười nói xung quanh, vẫn cụng ly, vẫn chửi đời như một thói quen. Nhưng giữa tất cả những âm thanh đó, mình vẫn thấy mình lạc lõng. Không phải vì không ai bên cạnh, mà vì trong đầu đã quá ồn. Ồn bởi tiếc nuối, bởi thất vọng, bởi cái cảm giác mình đã từng có nhiều hơn thế. Rượu bia lúc này không còn để vui nữa. Nó để chịu. Chịu thêm một chút, cho đêm qua nhanh hơn. Có lúc muốn đứng dậy đi về, nhưng lại ngồi thêm, vì biết về nhà cũng chỉ có bốn bức tường và một khoảng im lặng khác, thậm chí còn khó nuốt hơn ly bia đang uống dở. Đến khi lon bia cạn, nội tâm cũng mệt. Không còn khóc, không còn giận. Chỉ còn lại một cảm giác trống rỗng rất thật. Tôi chợt nhớ tới những người từng ngồi uống một mình ngày xưa, và thấy xấu hổ cho cái nhìn nông cạn của mình khi đó. Hóa ra, không phải ai ngồi một mình cũng yếu. Có người chỉ đang ở đoạn không còn gì để khoe, cũng chẳng còn sức để diễn. Trả tiền, đứng dậy, bước ra đường. Sài Gòn vẫn chạy, xe vẫn đông, quán nhậu vẫn sáng đèn. Thành phố này không quan tâm ai vừa mất gì. Nhưng ít nhất, nó đã chứng kiến mình ngồi đó, uống hết lon bia đó, và không gục. Có thể ngày mai vẫn khó. Có thể mọi thứ chưa khá lên. Nhưng đêm nay, trong một quán nhậu vỉa hè của Sài Gòn, tôi đã học được cách ngồi yên với nỗi buồn của mình, không né tránh, không gọi tên, chỉ để nó ở đó, cùng Rượu & Khói.
Sài Gòn có những quán nhậu vỉa hè mà chỉ cần ngồi xuống là thấy đời mình hiện ra nguyên hình. Không đèn màu, không nhạc hay, chỉ có vài bóng tuýp trắng treo lủng lẳng, soi rõ từng khuôn mặt đã mệt. Ghế nhựa thấp đến mức ngồi lâu là đau lưng, bàn lúc nào cũng dính mùi bia cũ, mùi mỡ cháy, mùi khói thuốc ám vào áo quần như một lời nhắc: đã bước vô đây thì khó mà sạch sẽ bước ra. Ngày trước, tôi từng ngồi ở những quán như vậy trong tư thế của người còn đường lui. Lúc đó, đời vẫn còn chỗ dựa, tiền không nhiều nhưng niềm tin thì chưa cạn. Bạn bè vây quanh, nói chuyện lớn tiếng, kể những dự định nghe như thể ngày mai ai cũng sẽ khá hơn hôm nay. Rượu khi đó uống để vui, để kéo dài cuộc gặp, để quên tạm những mệt mỏi còn gọi được tên. Thấy ai ngồi uống một mình, lòng còn dư dả để phán xét: chắc người này buồn lắm, hoặc đời có vấn đề gì đó. Không ai nghĩ có ngày mình ngồi vào đúng cái vị trí đó. Rồi đời nó không sụp cái rầm cho xong. Nó rã từ từ. Công việc trục trặc, mối quan hệ nhạt dần, những lời hứa không ai nhắc lại nữa. Bạn bè vẫn còn đó, nhưng mỗi người bận một nỗi riêng, mà nỗi riêng nào cũng đủ lớn để không còn chỗ cho mình. Có những tối mở điện thoại, lướt danh bạ, rồi tắt. Không phải vì không có ai, mà vì không biết gọi ai để nói điều gì. Một tối khác, Sài Gòn nóng và ẩm, mưa không rơi nhưng không khí nặng như đè lên ngực. Tôi đi bộ đến trước một quán nhậu vỉa hè nằm sát con đường bụi. Quán quen, mà cũng chẳng còn quen. Ngồi xuống một góc, quay mặt ra đường cho khỏi phải nhìn ai. Gọi một lon bia. Không cần mồi cầu kỳ, chỉ đĩa đậu phộng rang khô khốc như chính tâm trạng mình lúc đó. Ngụm đầu tiên trôi xuống, không thấy ngon, cũng chẳng thấy dở. Chỉ là một chất lỏng lạnh đi qua cổ họng, nhắc rằng mình vẫn đang sống. Ngụm thứ hai bắt đầu kéo theo suy nghĩ. Những câu hỏi không ai trả lời thay mình được. Tại sao mọi thứ lại tới đây? Tại sao lúc đông vui nhất lại không giữ lại được ai cho những ngày này? Câu hỏi xong rồi bỏ đó, không cần đáp án, vì biết có trả lời cũng chẳng thay đổi được gì. Ngồi một mình mới thấy quán nhậu vỉa hè Sài Gòn buồn theo kiểu rất đời. Người ta vẫn cười nói xung quanh, vẫn cụng ly, vẫn chửi đời như một thói quen. Nhưng giữa tất cả những âm thanh đó, mình vẫn thấy mình lạc lõng. Không phải vì không ai bên cạnh, mà vì trong đầu đã quá ồn. Ồn bởi tiếc nuối, bởi thất vọng, bởi cái cảm giác mình đã từng có nhiều hơn thế. Rượu bia lúc này không còn để vui nữa. Nó để chịu. Chịu thêm một chút, cho đêm qua nhanh hơn. Có lúc muốn đứng dậy đi về, nhưng lại ngồi thêm, vì biết về nhà cũng chỉ có bốn bức tường và một khoảng im lặng khác, thậm chí còn khó nuốt hơn ly bia đang uống dở. Đến khi lon bia cạn, nội tâm cũng mệt. Không còn khóc, không còn giận. Chỉ còn lại một cảm giác trống rỗng rất thật. Tôi chợt nhớ tới những người từng ngồi uống một mình ngày xưa, và thấy xấu hổ cho cái nhìn nông cạn của mình khi đó. Hóa ra, không phải ai ngồi một mình cũng yếu. Có người chỉ đang ở đoạn không còn gì để khoe, cũng chẳng còn sức để diễn. Trả tiền, đứng dậy, bước ra đường. Sài Gòn vẫn chạy, xe vẫn đông, quán nhậu vẫn sáng đèn. Thành phố này không quan tâm ai vừa mất gì. Nhưng ít nhất, nó đã chứng kiến mình ngồi đó, uống hết lon bia đó, và không gục. Có thể ngày mai vẫn khó. Có thể mọi thứ chưa khá lên. Nhưng đêm nay, trong một quán nhậu vỉa hè của Sài Gòn, tôi đã học được cách ngồi yên với nỗi buồn của mình, không né tránh, không gọi tên, chỉ để nó ở đó, cùng Rượu & Khói.

About