em người Việt Nam 🇻🇳 :
Mùa hè năm đó, ánh nắng mặt trời thiêu đốt hành lang trường học, nhưng trái tim tôi lại đổ xuống như một trận mưa như trút nước cay đắng của tình yêu đơn phương. Tôi thường chọn chỗ ngồi bên cửa sổ, không phải để ngắm nhìn những đám mây, mà là để tìm kiếm một bóng người quen thuộc trên sân chơi mỗi buổi chiều. Anh ấy - cậu bé với nụ cười rạng rỡ và đồng phục học sinh luôn tỏa ra mùi xà phòng nhạt - là bí mật lớn nhất trong ba năm trung học của tôi.
Tình yêu đơn phương thời trung học là một cảm giác kỳ lạ. Tôi có thể viết tên anh ấy vào trang cuối cùng của cuốn sổ tay, nhưng khi tôi đối mặt với anh ấy, tôi không thể mở miệng chào hỏi. Vào buổi sáng, tôi sẽ bí mật nhét một hộp sữa dâu tây vào ngăn kéo của anh ấy, sau đó vội vã bỏ đi, sợ trái tim tôi sẽ tiết lộ mọi thứ. Thời gian đẹp nhất của tôi là lặng lẽ nhìn lưng anh ấy từ xa; khi anh ấy ghi bàn, tôi vui mừng; nhìn thấy anh ấy nhẹ nhàng che chắn cho một cô gái khác trong cơn mưa đầu tiên, trái tim tôi như một con dao. Cánh hoa phượng hoàng cuối cùng cuối cùng cũng rơi xuống, lấy đi tất cả những lời chưa nói. Tại lễ tốt nghiệp đó, chúng tôi nói lời tạm biệt với nhau và viết những lời chúc tốt đẹp cho tương lai. Tôi nắm chặt tờ giấy nhỏ trong túi, định tâm sự, nhưng lại dừng lại. Bởi vì tôi nhận ra, có một số cảm xúc, không cần phải nói, mới là đẹp nhất. Ngày mai, cái bàn đó sẽ thuộc về người khác, hộp sữa dâu tây cũng sẽ không còn tồn tại nữa, nhưng dư vị của thời gian yêu thầm kia sẽ mãi mãi ở lại năm 17 tuổi. Tôi yêu anh ấy hơn yêu bản thân mình.
2026-06-15 07:58:43