vngtah. :
Không hiểu sao dạo này mình cứ cảm giác mình giống như Sawako-chan vậy á. Thích để tóc mái bằng che bớt khuôn mặt, thích mỉm cười thật tươi để chào mọi người (dù đôi khi làm các bạn... hơi giật mình chút xíu), và lúc nào cũng lóng ngóng muốn làm điều tốt cho người khác.Mỗi khi buồn hay bị hiểu lầm, mình lại tưởng tượng xung quanh mình như có một bầu không khí u ám, tóc xõa dài, mắt thì rơm rớm nước nhưng trong lòng vẫn tự nhủ: "Phải cố gắng lên! Ngày mai mình sẽ chủ động chào hỏi mọi người lại một lần nữa!".
Có những lúc ngắm hoa anh đào rơi (hoặc chỉ là mấy bông hoa dại ven đường thôi), mình lại ôm chiếc túi xách trước ngực, đứng lặng người nhìn những cánh hoa bay mà tim đập thình thịch, y như cảnh phim lúc nữ chính chuẩn bị có bước ngoặt thay đổi cuộc đời vậy. Cảm giác vừa ngượng ngùng, vừa lóng ngóng, nhưng lại thấy trân trọng từng khoảnh khắc nhỏ bé xung quanh. Chắc có lẽ mình đang lạc vào thế giới của một bộ anime thanh xuân vườn trường nhẹ nhàng và thuần khiết rồi.
Nên là... mình cũng muốn tìm một "Kazehaya" của đời mình nữa. Một chàng trai tỏa sáng như ánh mặt trời, ấm áp, tốt bụng, biết cách thấu hiểu sự rụt rè của mình và biết nói mấy câu làm tim thiếu nữ rung rinh như trong anime á!
(〃 ̄ω ̄〃ゞ (@_@;) ヾ(。>﹏<。)ノ゙✧*。
2026-06-17 00:18:21