@clipsdojr7: Coringa ficou sem reação com a derrota do Poatan😱 @Coringa . . . #loudcoringa #loudnacopa #poatan #UFC #fyp

Clips Do JR7
Clips Do JR7
Open In TikTok:
Region: BR
Monday 15 June 2026 04:22:39 GMT
131837
23492
124
213

Music

Download

Comments

glaxedits_7
Gbxz'💯 :
Topuria perdeu tbm, péssimo dia.
2026-06-15 05:09:06
219
alvarofaria77
Faria013 :
O MAIOR PÉ FRIO DA HISTÓRIA, LOUD CORINGA
2026-06-15 08:38:29
649
victor_abreuuu
𝙶𝙰𝚄́𝙲𝙷𝙾 ☘︎ :
mano ele apostou 10 mil e ele tava todo confiante nem sei como o Poatan perdeu
2026-06-15 09:42:43
107
caslu_luther
Lucas Luther :
Alex perde, Topuria perde e eu ainda tenho que acordar cedo. Pessimo dia
2026-06-15 10:01:05
48
jn.da.16
Jn16 :
A dor do dinheiro indo embora kkk
2026-06-15 05:13:14
65
diel_barbosa
Diel Barbosa431 :
Domingo à noite + derrota do Poatan
2026-06-15 08:45:28
28
ath_.my
I myself :
Foi só o pesado do Yuri apostar que deu red até pro topuria
2026-06-15 05:24:29
23
rb.meneses021
🥷🏼 :
único que recentemente representou o Brasil foi o ramon Dino
2026-06-15 18:52:06
0
leila.santos2486
. :
chega dá uma dó do coringa por ser tão pé frio
2026-06-15 13:37:29
9
raelznsx
RaelzNX👑 :
eu nunca assisti uma luta de UFC e a do Poatan eu vi e tava torcendo pra ele o negócio não durou nem dois rounds nunca mais assisto.
2026-06-15 17:18:31
1
joshua_staviacz7
joshua_staviacz7🦁💫🥊🏹 :
10k reais foi embora...
2026-06-15 15:09:09
1
god_king_dre
GOD SEP 💚 :
coringa e o azar em pessoa não é possível
2026-06-15 11:54:11
2
m.clips079
M.clips :
pe frio 🥶 coringa
2026-06-15 15:42:23
1
ghouldrem
ghouldrem' :
loude zika
2026-06-15 11:28:55
1
highxd_
HigHXD :
TA ATÉ CHOVENDO AQUI
2026-06-15 08:38:34
4
9santtsz
₿ :
Brasil ontem, oliver tree, topuria e poatan, gaspi. Que dia foi esse?
2026-06-15 07:43:55
3
diego_silva_083
Diego_Silva :
Ele vai voltar mais forte 🇧🇷🔥🏹
2026-06-15 23:06:04
0
rehh.alm
reh :
poatan chegou nem trocar com o cara
2026-06-15 09:40:51
0
To see more videos from user @clipsdojr7, please go to the Tikwm homepage.

Other Videos

Thiên đường hay địa ngục, nhiều khi không nằm ở hoàn cảnh… mà nằm ở chỗ tâm ta đang so sánh với ai. Người ta thường nghe câu “vạn pháp duy tâm tạo”, nhưng nếu diễn giải bình dân nhất thì có lẽ chỉ cần hiểu thế này: Cùng một sự việc, tâm thấy nhẹ thì nó nhẹ. Tâm thấy nặng thì nó nặng. Giả sử có hai đứa trẻ sinh đôi, đều bẩm sinh chỉ còn một mắt sáng. Nếu tách chúng ra từ nhỏ, một đứa sống trong ngôi làng mà ai cũng mù, lớn lên nó sẽ xem con mắt còn lại là một món quà. Mỗi ngày được nhìn thấy ánh mặt trời, cây cỏ, khuôn mặt người thân đã là điều đáng biết ơn. Nó nhìn lên trời và nói: “May quá, mình vẫn còn thấy được.” Nhưng đứa còn lại sống trong một ngôi làng mà ai cũng đủ hai mắt. Lớn lên, nó sẽ thấy mình bất hạnh. Cũng một con mắt ấy, cũng một cuộc đời ấy, nhưng nó nhìn lên trời và hỏi: “Tại sao ông bất công với con?” Thực tại không đổi. Chỉ có hệ quy chiếu thay đổi. Cho nên nhiều khi thứ làm chúng ta đau khổ không phải là những gì đang xảy ra, mà là những gì chúng ta đem ra so sánh. So với người hơn mình, tự nhiên thấy thiếu. So với người kém may mắn hơn, tự nhiên thấy mình vẫn còn rất nhiều thứ đáng trân trọng. Một anh nông dân quanh năm cày ruộng, mỗi tháng kiếm vài triệu bạc, nếu sang một đất nước khác làm công việc phổ thông với thu nhập cao gấp nhiều lần, rất có thể anh sẽ thấy cuộc đời như được mở ra. Công việc vẫn cực, nhưng vì anh đang so với những tháng ngày trước đó nên mọi thứ đều trở thành ân huệ. Ngược lại, một người từng quen sống trong điều kiện tốt hơn, nếu rơi vào hoàn cảnh ấy lại có thể thấy mình bất hạnh. Công việc không đổi, mức lương không đổi, nhưng cảm nhận hoàn toàn khác nhau. Điều này cho thấy hạnh phúc hay khổ đau không nằm hoàn toàn ở hoàn cảnh, mà nằm ở cách tâm thức diễn giải hoàn cảnh. Trong Phật học, đây chính là một phần của tưởng uẩn và ái thủ. Tâm không nhìn sự vật như nó là, mà luôn đặt nó lên bàn cân để đo hơn thua, được mất, cao thấp. Từ đó sinh ra tham muốn, bất mãn, ganh tỵ, tự ti hoặc kiêu mạn. Cho nên nguồn gốc của rất nhiều khổ đau không nằm ở việc ta có ít hay nhiều, mà nằm ở việc ta luôn nhìn sang phần của người khác. Người có một tỷ đồng có thể khổ vì nhìn người có mười tỷ. Người có mười tỷ lại khổ vì nhìn người có một trăm tỷ. Cuộc đua ấy không có điểm kết thúc, bởi đối tượng để so sánh luôn tồn tại. Ngay cả trên con đường tu tập cũng vậy. Người ta so trí tuệ, so công đức, so đạo hạnh, so chùa to chùa nhỏ, so ai hiểu pháp sâu hơn ai. Tâm so sánh tinh vi đến mức nó có thể đội lốt cả lòng từ bi và sự tu hành. Vì thế, nếu nói phải diệt sạch tâm so sánh thì e rằng rất khó với người bình thường. Thay vì cố tiêu diệt nó, có lẽ nên học cách nhận diện và chuyển hóa nó. Khi thấy mình đang bất mãn, hãy tự hỏi: “Mình đang so với ai?” Rất nhiều nỗi khổ sẽ lộ nguyên hình ngay lập tức. Đó cũng là lý do vì sao những chuyến thiện nguyện có giá trị đặc biệt. Không phải để thấy mình tốt hơn ai, mà để thấy rằng ngoài kia có rất nhiều mảnh đời đang gánh những điều nặng nề hơn mình rất nhiều. Khi lòng trắc ẩn xuất hiện, tâm so sánh tự nhiên dịu xuống. Thay vì nhìn lên để thấy thiếu, ta bắt đầu nhìn ngang và nhìn xuống để thấy mình còn có thể cho đi. Kỳ lạ thay, nhiều lúc cách nhanh nhất để thoát khỏi nỗi buồn của chính mình lại là giúp người khác vơi bớt nỗi buồn của họ. Khi ta trở thành ánh sáng cho một người nào đó, bóng tối trong lòng mình cũng tự động nhạt đi. Kinh Hoa Nghiêm có câu: “Nhất niệm tâm khởi, tam thiên thế giới hiện.” Một niệm khởi lên, cả một thế giới hình thành. Nếu tâm đầy bất mãn, thế giới sẽ trở thành địa ngục. Nếu tâm biết đủ và biết ơn, cùng một hoàn cảnh ấy lại hóa thành thiên đường. Cho nên, vạn pháp duy tâm tạo không có nghĩa là tâm tạo ra mặt trời, mặt trăng hay núi sông. Mà là tâm đang tạo ra cách ta cảm nhận về tất cả những điều đó. Thế giới bên ngoài có thể giống nhau. Nhưng mỗi người đang sống trong một thế giới khác nhau do chính tâm mình kiến tạo. Và thiên đường hay địa ngục, đôi khi chỉ cách nhau… một niệm so sánh.#phatphap #nangluongtichcuc #chualanh #xuhuong #fyp
Thiên đường hay địa ngục, nhiều khi không nằm ở hoàn cảnh… mà nằm ở chỗ tâm ta đang so sánh với ai. Người ta thường nghe câu “vạn pháp duy tâm tạo”, nhưng nếu diễn giải bình dân nhất thì có lẽ chỉ cần hiểu thế này: Cùng một sự việc, tâm thấy nhẹ thì nó nhẹ. Tâm thấy nặng thì nó nặng. Giả sử có hai đứa trẻ sinh đôi, đều bẩm sinh chỉ còn một mắt sáng. Nếu tách chúng ra từ nhỏ, một đứa sống trong ngôi làng mà ai cũng mù, lớn lên nó sẽ xem con mắt còn lại là một món quà. Mỗi ngày được nhìn thấy ánh mặt trời, cây cỏ, khuôn mặt người thân đã là điều đáng biết ơn. Nó nhìn lên trời và nói: “May quá, mình vẫn còn thấy được.” Nhưng đứa còn lại sống trong một ngôi làng mà ai cũng đủ hai mắt. Lớn lên, nó sẽ thấy mình bất hạnh. Cũng một con mắt ấy, cũng một cuộc đời ấy, nhưng nó nhìn lên trời và hỏi: “Tại sao ông bất công với con?” Thực tại không đổi. Chỉ có hệ quy chiếu thay đổi. Cho nên nhiều khi thứ làm chúng ta đau khổ không phải là những gì đang xảy ra, mà là những gì chúng ta đem ra so sánh. So với người hơn mình, tự nhiên thấy thiếu. So với người kém may mắn hơn, tự nhiên thấy mình vẫn còn rất nhiều thứ đáng trân trọng. Một anh nông dân quanh năm cày ruộng, mỗi tháng kiếm vài triệu bạc, nếu sang một đất nước khác làm công việc phổ thông với thu nhập cao gấp nhiều lần, rất có thể anh sẽ thấy cuộc đời như được mở ra. Công việc vẫn cực, nhưng vì anh đang so với những tháng ngày trước đó nên mọi thứ đều trở thành ân huệ. Ngược lại, một người từng quen sống trong điều kiện tốt hơn, nếu rơi vào hoàn cảnh ấy lại có thể thấy mình bất hạnh. Công việc không đổi, mức lương không đổi, nhưng cảm nhận hoàn toàn khác nhau. Điều này cho thấy hạnh phúc hay khổ đau không nằm hoàn toàn ở hoàn cảnh, mà nằm ở cách tâm thức diễn giải hoàn cảnh. Trong Phật học, đây chính là một phần của tưởng uẩn và ái thủ. Tâm không nhìn sự vật như nó là, mà luôn đặt nó lên bàn cân để đo hơn thua, được mất, cao thấp. Từ đó sinh ra tham muốn, bất mãn, ganh tỵ, tự ti hoặc kiêu mạn. Cho nên nguồn gốc của rất nhiều khổ đau không nằm ở việc ta có ít hay nhiều, mà nằm ở việc ta luôn nhìn sang phần của người khác. Người có một tỷ đồng có thể khổ vì nhìn người có mười tỷ. Người có mười tỷ lại khổ vì nhìn người có một trăm tỷ. Cuộc đua ấy không có điểm kết thúc, bởi đối tượng để so sánh luôn tồn tại. Ngay cả trên con đường tu tập cũng vậy. Người ta so trí tuệ, so công đức, so đạo hạnh, so chùa to chùa nhỏ, so ai hiểu pháp sâu hơn ai. Tâm so sánh tinh vi đến mức nó có thể đội lốt cả lòng từ bi và sự tu hành. Vì thế, nếu nói phải diệt sạch tâm so sánh thì e rằng rất khó với người bình thường. Thay vì cố tiêu diệt nó, có lẽ nên học cách nhận diện và chuyển hóa nó. Khi thấy mình đang bất mãn, hãy tự hỏi: “Mình đang so với ai?” Rất nhiều nỗi khổ sẽ lộ nguyên hình ngay lập tức. Đó cũng là lý do vì sao những chuyến thiện nguyện có giá trị đặc biệt. Không phải để thấy mình tốt hơn ai, mà để thấy rằng ngoài kia có rất nhiều mảnh đời đang gánh những điều nặng nề hơn mình rất nhiều. Khi lòng trắc ẩn xuất hiện, tâm so sánh tự nhiên dịu xuống. Thay vì nhìn lên để thấy thiếu, ta bắt đầu nhìn ngang và nhìn xuống để thấy mình còn có thể cho đi. Kỳ lạ thay, nhiều lúc cách nhanh nhất để thoát khỏi nỗi buồn của chính mình lại là giúp người khác vơi bớt nỗi buồn của họ. Khi ta trở thành ánh sáng cho một người nào đó, bóng tối trong lòng mình cũng tự động nhạt đi. Kinh Hoa Nghiêm có câu: “Nhất niệm tâm khởi, tam thiên thế giới hiện.” Một niệm khởi lên, cả một thế giới hình thành. Nếu tâm đầy bất mãn, thế giới sẽ trở thành địa ngục. Nếu tâm biết đủ và biết ơn, cùng một hoàn cảnh ấy lại hóa thành thiên đường. Cho nên, vạn pháp duy tâm tạo không có nghĩa là tâm tạo ra mặt trời, mặt trăng hay núi sông. Mà là tâm đang tạo ra cách ta cảm nhận về tất cả những điều đó. Thế giới bên ngoài có thể giống nhau. Nhưng mỗi người đang sống trong một thế giới khác nhau do chính tâm mình kiến tạo. Và thiên đường hay địa ngục, đôi khi chỉ cách nhau… một niệm so sánh.#phatphap #nangluongtichcuc #chualanh #xuhuong #fyp

About