@user6178253985028: Inflatable Pool Float Chair with Cup Holder – Oversized Tropical Print Sofa Seat with Mesh Cooling Bottom & Full Armrest Support.#InflatablePoolFloat #PoolChair #SummerPoolToys #PoolFloaties #BeachEssentials

zugsy shop
zugsy shop
Open In TikTok:
Region: US
Monday 15 June 2026 14:03:09 GMT
42
0
0
0

Music

Download

Comments

There are no more comments for this video.
To see more videos from user @user6178253985028, please go to the Tikwm homepage.

Other Videos

Đó là vào một buổi đêm đông se lạnh, tại nơi nghi ngút mùi khói và thịt nướng thơm phức cùng chút tàn vị của men say, khiến cái giá rét của tháng 12 cũng vơi đi đôi phần.
Đó là vào một buổi đêm đông se lạnh, tại nơi nghi ngút mùi khói và thịt nướng thơm phức cùng chút tàn vị của men say, khiến cái giá rét của tháng 12 cũng vơi đi đôi phần. "Em muốn uống nữa, em ổn mà." Em nhất quyết cầm chặt ly bia đầy ắp, mặc kệ sự ngăn cản của Jiwoong. Sắc hồng dần lan nhẹ trên gò má - trông lúc này em chẳng khác gì một trái cà chua nhỏ. Đôi mắt cũng đã ướt lệ từ bao giờ chẳng hay. "Nào nào, cô gái mạnh mẽ không được khóc nữa, về nhà thôi!" Baek Yijin giật lấy ly bia trên tay em, nhưng em vẫn nắm chặt. Hai bên giằng co qua lại mấy hồi, rồi em cũng chịu thua trước sự kiên định - thứ mà Baek Yijin luôn dùng để hạ gục em dễ dàng như bao lần trước đó. "Em về đây!" Em đứng dậy với vẻ đầy mạnh mẽ - ít nhất là ở dáng vẻ bên ngoài. Nhưng đôi chân lại phản chủ, run lẩy bẩy như muốn khuỵu xuống bất cứ lúc nào. Baek Yijin theo phản xạ bước nhanh tới, đỡ lấy em, vòng tay ôm chặt vai để em tựa vào người mình. Hơi ấm từ bàn tay Yijin khiến em chỉ muốn tham lam giữ lấy mãi. Có lẽ, trong một giây phút trẻ con nào đó, em đã ước mình có viên Time Stone của Doctor Strange, để thời gian ngừng trôi, để khoảnh khắc mỏng manh này được kéo dài mãi mãi. "Về thôi, anh đưa em về." "Nhà em gần, em tự về được." “Em muốn người ta chỉ trỏ nói rằng anh là một thằng đàn ông vô tâm à?" Nói xong, Baek Yijin khụy gối xuống, vỗ nhẹ lên vai ra hiệu cho em tựa lên lưng mình. Dư vị của men say cùng cơn đau đầu dữ dội khiến em chẳng còn nhớ rõ điều gì, chỉ loáng thoáng trong những mảnh nhớ vụn vặt một bóng hình vững chắc - nơi em tham lam bám víu suốt chặng đường về nhà. Ánh trăng tàn chiếu rọi nơi góc phố thân quen - chỉ còn anh và em, chỉ còn hơi thở của hai ta và nhịp tim dường như đang hòa làm một. “Anh biết không, có những cánh cửa vốn dĩ không muốn mở ra cho mình. Nếu cứ gõ mãi, người ta chỉ thấy mình phiền phức mà thôi." Baek Yijin thường đáp lại những câu nói vu vơ của em một cách nhẹ nhàng nhất. “Vậy thì... anh sẽ không gõ nữa. Nhưng nếu đằng sau cánh cửa đó là điều anh luôn mong muốn, anh sẽ đứng chờ." "Anh không sợ người ta thấy phiền à?" "Anh tin là họ sẽ thấy sự chân thành của anh." Em im lặng một lúc lâu, đầu vẫn tựa nhẹ vào vai Yijin. Môi mấp máy, ngập ngừng một chút rồi mới dám cất lời hỏi: "Thế anh có đang chờ ai không?" "Anh có." Baek Yijin đáp lại không chút do dự. Chưa bao giờ em thấy anh trả lời chắc nịch và nghiêm túc đến thế, như thể câu trả lời ấy đã được chuẩn bị từ rất lâu. "Ai thế?" Cuối cùng em cũng chịu ngẩng đầu lên sau hơn 15 phút vùi mặt nơi bờ vai anh. Dù đã chuẩn bị sẵn tinh thần cho ngày hôm ấy, dù đã tự nhủ với mình hàng trăm lần phải giữ bình tĩnh, vậy mà tim em vẫn thắt chặt, như có thứ gì đó mắc kẹt nơi lồng ngực. Nhưng có lẽ... Ở một nơi nào đó rất sâu trong em, vẫn còn một chút hi vọng len lỏi, lặng lẽ đấu tranh với sự thật mà em không muốn chấp nhận. Baek Yijin im lặng không trả lời, chỉ khẽ siết tay giữ em vững trên lưng, tiếp tục bước đi trong màn đêm yên tĩnh. Về đến nhà, anh cúi người chậm rãi đặt em xuống giường. Động tác cẩn thận đến mức người dễ thức giấc như em vẫn ngủ say như không có chuyện gì. Baek Yijin kéo lại góc chăn, ánh mắt dừng trên gương mặt em lâu hơn một chút. Rồi rất khẽ, như thể sợ em nghe thấy, anh thì thầm: “Là em đó, ngốc à.” — #namjoohyuk #baekyijin #2521 #pov #fyp

About