@lv40.4: Edit | Kira / light yagami | death note 🍎 test #deathnote #edit #foryoupagе #ping

￴ ￴ ￴ ￴ ￴ ￴ ￴ ￴
￴ ￴ ￴ ￴ ￴ ￴ ￴ ￴
Open In TikTok:
Region: FR
Monday 15 June 2026 22:01:38 GMT
6855
461
8
26

Music

Download

Comments

zayon.me
ɀꪖꪗꪮ᭢ :
because I'm kira
2026-06-16 07:51:27
2
To see more videos from user @lv40.4, please go to the Tikwm homepage.

Other Videos

TỪ VUN ĐẮP CÁI TÔI ĐẾN TỰ DO SỐNG THẬT Từ nhỏ đến lớn, hầu như mọi việc chúng ta làm đều xoay quanh việc vun đắp cho cái tôi. Khi còn bé, ta học giỏi để được khen, ngoan ngoãn để cha mẹ tự hào.  Lớn hơn một chút, ta so sánh với bạn bè, muốn hơn người khác để thấy mình có giá trị.  Vào đời, ta gây dựng sự nghiệp, mua nhà, mua xe, dựng hình ảnh trên mạng xã hội…. tất cả cũng chỉ để cái “tôi” mong manh kia được thỏa mãn. Thế nhưng cái tôi chưa bao giờ thật sự vững. Nó giống như một ngôi nhà dựng bằng hơi thở: mỗi lời khen, mỗi thành tựu là một viên gạch; nhưng chỉ cần một lời chê, một thất bại hay một sự thờ ơ, cả công trình trong ta lại chao đảo. Càng vun bồi nó, ta càng lo sợ nó sẽ sụp đổ bởi đó là “ngã chấp” gốc rễ của mọi khổ đau. Rồi có lúc ta tỉnh. Ta nhận ra cái tôi chỉ là một bóng dáng hư ảo, như bong bóng xà phòng, chạm nhẹ là vỡ.  Kinh Vô Ngã Tướng: “Tất cả hành đều vô thường, tất cả pháp đều vô ngã.” Thấy được như vậy, ta không còn phải bám vào nó như một thực thể thật. Từ đây, phần đời còn lại không phải để tô đắp nó nữa, mà là hành trình nhận diện nó. Cái tôi không biến mất ngay. Nó vẫn len lỏi trong từng phản ứng thường ngày: được khen thì hả hê, bị chê thì tổn thương; thấy người khác thành công thì ghen tỵ, có chút thành tựu thì vội kiêu hãnh.  Nhưng nếu kịp thấy, chỉ một hơi thở tỉnh táo thôi, ta nhận ra: cơn nhói ấy cũng chỉ như gió thoảng. Và trong giây phút ấy, ta đã tự do. Tự do ấy mở ra một cách yêu thương khác. Bởi tình thương của cái tôi lúc nào cũng có điều kiện: “Tôi yêu bạn nếu bạn làm tôi vui.” “Tôi thương bạn khi bạn khiến tôi tự hào.” Nó giống như một cuộc mặc cả ngọt ngào.  Nhưng khi cái tôi được soi sáng, tình thương trở nên vô điều kiện. Đó là tình thương vượt khỏi biên giới của “cái tôi” và “của tôi”. Khi ấy, ta cho phép người khác được là chính họ, và cũng cho phép mình là chính mình. Không còn cần đeo mặt nạ để được công nhận, không còn phải ép ai trở thành phiên bản lý tưởng trong đầu mình. Ta buông lớp vai, để bản thân được thở tự nhiên. Và chính trong không gian rộng mở ấy, tình thương thật sự mới nảy nở một tình thương không giới hạn, không điều kiện. Cái tôi muốn ta sống trong kịch bản. Còn tỉnh thức cho ta sống trong sự thật.  Và chỉ trong sự thật, mới có tự do. #tutap #chualanh #damthinhuquynh #phatphapnhiemmau #giatribanthan
TỪ VUN ĐẮP CÁI TÔI ĐẾN TỰ DO SỐNG THẬT Từ nhỏ đến lớn, hầu như mọi việc chúng ta làm đều xoay quanh việc vun đắp cho cái tôi. Khi còn bé, ta học giỏi để được khen, ngoan ngoãn để cha mẹ tự hào. Lớn hơn một chút, ta so sánh với bạn bè, muốn hơn người khác để thấy mình có giá trị. Vào đời, ta gây dựng sự nghiệp, mua nhà, mua xe, dựng hình ảnh trên mạng xã hội…. tất cả cũng chỉ để cái “tôi” mong manh kia được thỏa mãn. Thế nhưng cái tôi chưa bao giờ thật sự vững. Nó giống như một ngôi nhà dựng bằng hơi thở: mỗi lời khen, mỗi thành tựu là một viên gạch; nhưng chỉ cần một lời chê, một thất bại hay một sự thờ ơ, cả công trình trong ta lại chao đảo. Càng vun bồi nó, ta càng lo sợ nó sẽ sụp đổ bởi đó là “ngã chấp” gốc rễ của mọi khổ đau. Rồi có lúc ta tỉnh. Ta nhận ra cái tôi chỉ là một bóng dáng hư ảo, như bong bóng xà phòng, chạm nhẹ là vỡ. Kinh Vô Ngã Tướng: “Tất cả hành đều vô thường, tất cả pháp đều vô ngã.” Thấy được như vậy, ta không còn phải bám vào nó như một thực thể thật. Từ đây, phần đời còn lại không phải để tô đắp nó nữa, mà là hành trình nhận diện nó. Cái tôi không biến mất ngay. Nó vẫn len lỏi trong từng phản ứng thường ngày: được khen thì hả hê, bị chê thì tổn thương; thấy người khác thành công thì ghen tỵ, có chút thành tựu thì vội kiêu hãnh. Nhưng nếu kịp thấy, chỉ một hơi thở tỉnh táo thôi, ta nhận ra: cơn nhói ấy cũng chỉ như gió thoảng. Và trong giây phút ấy, ta đã tự do. Tự do ấy mở ra một cách yêu thương khác. Bởi tình thương của cái tôi lúc nào cũng có điều kiện: “Tôi yêu bạn nếu bạn làm tôi vui.” “Tôi thương bạn khi bạn khiến tôi tự hào.” Nó giống như một cuộc mặc cả ngọt ngào. Nhưng khi cái tôi được soi sáng, tình thương trở nên vô điều kiện. Đó là tình thương vượt khỏi biên giới của “cái tôi” và “của tôi”. Khi ấy, ta cho phép người khác được là chính họ, và cũng cho phép mình là chính mình. Không còn cần đeo mặt nạ để được công nhận, không còn phải ép ai trở thành phiên bản lý tưởng trong đầu mình. Ta buông lớp vai, để bản thân được thở tự nhiên. Và chính trong không gian rộng mở ấy, tình thương thật sự mới nảy nở một tình thương không giới hạn, không điều kiện. Cái tôi muốn ta sống trong kịch bản. Còn tỉnh thức cho ta sống trong sự thật. Và chỉ trong sự thật, mới có tự do. #tutap #chualanh #damthinhuquynh #phatphapnhiemmau #giatribanthan

About