Tam Le :
NAM TRỌC LÀNG VŨ ĐẠI
Ngày xưa, ở làng Vũ Đại có một ông nổi tiếng khắp vùng vì tính nết chẳng giống ai. Ông tên Chí, nhưng dân làng gọi là Chí Rượu. Sáng rượu, trưa rượu, chiều rượu, tối lại rượu. Hễ có hơi men vào là ông đi khắp làng, gặp ai cũng càu nhàu, gặp chuyện gì cũng chửi.
Ông chửi trời vì nắng quá gắt.
Ông chửi mưa vì làm đường lầy lội.
Ông chửi chó vì sủa.
Ông chửi gà vì gáy.
Đến mức dân làng nghe tiếng ông từ xa là đóng cửa, kéo rèm, coi như không có chuyện gì xảy ra.
Một đêm mưa gió, sấm chớp đùng đoàng, ông Chí Rượu loạng choạng bước về. Đi mãi chẳng biết đi đâu, ông lạc vào một lò gạch bỏ hoang ngoài bãi sông.
Trong ánh chớp lập lòe, ông gặp một người phụ nữ nghèo khổ, cuộc đời nhiều bất hạnh. Hai con người bị cả làng xa lánh ấy ngồi trú mưa bên nhau suốt đêm.
Rồi thời gian trôi qua.
Ít lâu sau, người phụ nữ ấy sinh ra một đứa bé trai.
Đứa bé đầu tròn như hòn bi, tóc thưa như ruộng hạn, nên dân làng gọi nó là Nam Trọc.
Khác với cha mình, Nam Trọc từ nhỏ rất ham học.
Nhà nghèo nhưng nó học ngày học đêm.
Sách cũ đọc hết.
Sách mới đọc hết.
Sách trong làng đọc hết.
Sách ngoài huyện đọc hết.
Người ta bảo học một biết mười.
Nam Trọc học một biết trăm.
Lên cấp ba, nó đứng đầu tỉnh.
Lên đại học, nó đứng đầu trường.
Ra nước ngoài học tiếp.
Rồi lấy bằng thạc sĩ.
Rồi tiến sĩ.
Rồi nghiên cứu sinh.
Rồi lại học thêm nữa.
Học đến mức dân làng không còn nhớ nó học gì nữa.
Một ông lão trong làng nói:
• Thằng này học nhiều quá rồi.
Người khác hỏi:
• Học nhiều thì tốt chứ sao?
Ông lão lắc đầu:
• Cơm ăn nhiều quá còn đau bụng, huống chi sách.
Quả nhiên, một ngày nọ, Nam Trọc trở về làng.
Dân làng nghĩ phen này chắc nó giúp quê hương đổi đời.
Ai ngờ vừa bước xuống xe, Nam Trọc đã bắt đầu thuyết giảng.
Nó bảo dân làng lạc hậu.
Nó bảo người già không hiểu biết.
Nó bảo thanh niên chẳng có tư duy.
Nó bảo trẻ con chưa đủ trình độ để nói chuyện với nó.
Ban đầu mọi người còn nhịn.
Nhưng càng ngày Nam Trọc càng quá đáng.
Nó chê cái giếng làng.
Nó chê cây đa.
Nó chê đình làng.
Nó chê cả con đường mà ngày bé nó từng đi học.
Một hôm, đứng giữa sân đình, Nam Trọc hùng hồn tuyên bố:
• Cả làng này chẳng ai hiểu gì cả!
Dân làng nhìn n
2026-06-18 02:33:17