@belcygrey: #fyp

𝓑𝓮𝓵𝓬𝔂 𝓖𝓻𝓮𝔂🩸
𝓑𝓮𝓵𝓬𝔂 𝓖𝓻𝓮𝔂🩸
Open In TikTok:
Region: MX
Monday 15 June 2026 22:51:56 GMT
22607
3680
26
361

Music

Download

Comments

klover.die
Klover🦇 :
Siempre estás así de bonita ?
2026-06-16 23:28:17
7
gustavosanchez75
gustavosanchez :
11:11 beso en mis muñecas
2026-06-15 23:03:37
0
aleexxa07
🥷🏼𝐀𝐋𝐄𝐄♛ :
2026-06-21 04:35:47
0
thenikeboy00yt
 ᴛ ʜ ᴇ ɴ ɪ ᴋ ᴇ ʙ ᴏ ʏ 👹 :
Uff
2026-06-16 03:46:06
0
edgarchavez565
Rocky😎🤘🏼 :
2026-06-22 04:05:59
0
celerino.morales18
Juan MS :
😳❤️
2026-07-27 01:49:42
0
sebastian.juan3
@SEBASTIAN. JUAN 3 :
está guapísima mi amor 😍😍😘😘😘
2026-06-29 19:06:50
0
user9229275340179
Noemi :
que te viera mi nana tremenda regañisa te uvieda dado
2026-06-26 20:59:14
0
jos.a2268
José A :
😳😳😍😍😏
2026-06-23 19:05:29
0
medina24.777
🍀🔥🥷🏻Rojo👹🧿🧙🏼‍♂️ :
😍😍😍
2026-06-16 02:00:16
0
eliasvilchis367
eliasvilchis367 :
😍😍😍
2026-06-16 05:42:27
0
dominguez34567
dominquez,7376 :
😍😍😍
2026-06-16 13:09:29
0
salvador.66674
Salvador 000666 👹💯 :
😍😍😍😍
2026-06-16 04:40:43
0
luis_rdz07
Enrique :
😍😍😍
2026-06-17 21:48:43
0
iban.ibarra51
👋✌️🇲🇽❤️ :
♥️♥️♥️
2026-06-30 22:10:18
0
yeiri.berganza72
Yeiri Berganza :
😍😍
2026-06-15 22:56:07
0
To see more videos from user @belcygrey, please go to the Tikwm homepage.

Other Videos

KỲ 15 — KINH NGHIỆM NẰM TRONG ĐẦU THÌ VẪN CHỈ LÀ KINH NGHIỆM Tôi có một thứ mà AI không có. Đó là những năm tháng đã làm việc thật. Từng quản lý người. Từng tuyển người, giao việc, xử lý những người làm tốt lẫn những người làm không tốt. Từng làm kế hoạch. Từng có những quyết định đúng. Và tất nhiên, cũng từng có những quyết định sai. Những thứ đó tạo thành kinh nghiệm. Trước đây tôi nghĩ như vậy là khá ổn. Nhưng khi bắt đầu xây AGTCN, tôi gặp một vấn đề: Rất nhiều thứ tôi biết chỉ nằm trong đầu mình. --- Ví dụ khá đơn giản. Tôi nhìn cách một nhân viên làm việc một thời gian, thường có thể cảm nhận được người đó đang làm tốt hay chưa tốt. Nhưng nếu hỏi: “Tốt cụ thể là thế nào?” Tôi phải bắt đầu suy nghĩ. Do kết quả? Do thái độ? Do tốc độ? Do chất lượng công việc? Hay vì người đó ít phải nhắc? Nếu có hai nhân viên khác nhau, tôi dùng cùng một cách đánh giá hay không? Và nếu ngày mai có một người quản lý khác thay tôi đánh giá, liệu họ có đưa ra kết quả tương tự? Lúc này tôi mới nhận ra: Biết làm và giải thích được cách mình làm là hai chuyện khác nhau. --- Điều tương tự xảy ra khi giao việc. Có những việc trước đây tôi chỉ cần nói: “Cái này em xử lý giúp anh.” Người làm lâu với mình có thể hiểu. Nhưng người mới thì chưa chắc. Họ cần biết mình phải làm gì. Dùng thông tin nào. Kết quả cần đạt là gì. Khi nào phải hoàn thành. Có vấn đề thì báo cho ai. Và điều gì họ được tự quyết định. Tức là một câu giao việc rất ngắn trong đầu tôi, khi bóc ra, lại chứa khá nhiều thứ. --- Tôi bắt đầu nhìn lại nhiều kinh nghiệm quản lý của mình theo cách đó. Một phần thực sự có giá trị. Một phần chỉ đúng trong một hoàn cảnh nhất định. Một phần đã trở thành thói quen nhưng chưa chắc còn hợp lý. Và cũng có những thứ tôi từng tin là đúng, nhưng khi mang ra phân tích lại thì thấy... chưa chắc. Đây là chỗ AI giúp tôi khá nhiều. Không phải để AI thay tôi quyết định. Mà để ép những thứ đang nằm trong đầu phải được nói ra rõ ràng hơn. Tại sao anh làm như vậy? Tiêu chí là gì? Nếu trường hợp khác xảy ra thì sao? Ai chịu trách nhiệm? Đầu vào ở đâu? Kết quả cuối cùng phải là gì? Cứ hỏi tiếp như vậy, một kinh nghiệm khá mơ hồ bắt đầu có hình dạng. --- Nhưng tôi cũng nhận ra một nguy cơ khác. Không phải kinh nghiệm nào cũng nên biến thành quy trình. Nếu cái gì cũng viết thành quy định, checklist, biểu mẫu và các bước bắt buộc thì doanh nghiệp rất dễ trở nên nặng nề. Vì vậy, thứ tôi đang học không chỉ là hệ thống hóa. Mà còn là: Cái gì cần chuẩn hóa và cái gì nên để con người tự quyết định. Có lẽ đây mới là phần khó. AGTCN hiện tại cũng đang trải qua đúng quá trình đó. Tôi lấy những vấn đề thực tế, kinh nghiệm đã có và kiến thức mới học được, rồi thử biến chúng thành những thứ rõ ràng hơn. Có cái trở thành nguyên tắc. Có cái thành quy trình. Có cái thành tiêu chí đánh giá. Có cái chỉ cần một hướng dẫn ngắn. Và có cái sau khi xem lại, tôi quyết định... bỏ đi. --- Trước đây, tôi thường nghĩ: Có kinh nghiệm là biết phải làm gì. Bây giờ tôi thêm một câu nữa: Nếu muốn xây một tổ chức, kinh nghiệm quan trọng không chỉ vì mình biết làm gì — mà còn vì mình có thể biến phần thực sự có giá trị của nó thành thứ người khác hiểu, sử dụng và tiếp tục cải tiến. Có lẽ đó là lúc kinh nghiệm cá nhân bắt đầu trở thành tài sản của tổ chức. (bài viết tạo ra bởi AI dựa trên ý chí chủ kênh ) #AI #AGTCN #QuanTriDoanhNghiep #QuanTriConNguoi #HocCungAI
KỲ 15 — KINH NGHIỆM NẰM TRONG ĐẦU THÌ VẪN CHỈ LÀ KINH NGHIỆM Tôi có một thứ mà AI không có. Đó là những năm tháng đã làm việc thật. Từng quản lý người. Từng tuyển người, giao việc, xử lý những người làm tốt lẫn những người làm không tốt. Từng làm kế hoạch. Từng có những quyết định đúng. Và tất nhiên, cũng từng có những quyết định sai. Những thứ đó tạo thành kinh nghiệm. Trước đây tôi nghĩ như vậy là khá ổn. Nhưng khi bắt đầu xây AGTCN, tôi gặp một vấn đề: Rất nhiều thứ tôi biết chỉ nằm trong đầu mình. --- Ví dụ khá đơn giản. Tôi nhìn cách một nhân viên làm việc một thời gian, thường có thể cảm nhận được người đó đang làm tốt hay chưa tốt. Nhưng nếu hỏi: “Tốt cụ thể là thế nào?” Tôi phải bắt đầu suy nghĩ. Do kết quả? Do thái độ? Do tốc độ? Do chất lượng công việc? Hay vì người đó ít phải nhắc? Nếu có hai nhân viên khác nhau, tôi dùng cùng một cách đánh giá hay không? Và nếu ngày mai có một người quản lý khác thay tôi đánh giá, liệu họ có đưa ra kết quả tương tự? Lúc này tôi mới nhận ra: Biết làm và giải thích được cách mình làm là hai chuyện khác nhau. --- Điều tương tự xảy ra khi giao việc. Có những việc trước đây tôi chỉ cần nói: “Cái này em xử lý giúp anh.” Người làm lâu với mình có thể hiểu. Nhưng người mới thì chưa chắc. Họ cần biết mình phải làm gì. Dùng thông tin nào. Kết quả cần đạt là gì. Khi nào phải hoàn thành. Có vấn đề thì báo cho ai. Và điều gì họ được tự quyết định. Tức là một câu giao việc rất ngắn trong đầu tôi, khi bóc ra, lại chứa khá nhiều thứ. --- Tôi bắt đầu nhìn lại nhiều kinh nghiệm quản lý của mình theo cách đó. Một phần thực sự có giá trị. Một phần chỉ đúng trong một hoàn cảnh nhất định. Một phần đã trở thành thói quen nhưng chưa chắc còn hợp lý. Và cũng có những thứ tôi từng tin là đúng, nhưng khi mang ra phân tích lại thì thấy... chưa chắc. Đây là chỗ AI giúp tôi khá nhiều. Không phải để AI thay tôi quyết định. Mà để ép những thứ đang nằm trong đầu phải được nói ra rõ ràng hơn. Tại sao anh làm như vậy? Tiêu chí là gì? Nếu trường hợp khác xảy ra thì sao? Ai chịu trách nhiệm? Đầu vào ở đâu? Kết quả cuối cùng phải là gì? Cứ hỏi tiếp như vậy, một kinh nghiệm khá mơ hồ bắt đầu có hình dạng. --- Nhưng tôi cũng nhận ra một nguy cơ khác. Không phải kinh nghiệm nào cũng nên biến thành quy trình. Nếu cái gì cũng viết thành quy định, checklist, biểu mẫu và các bước bắt buộc thì doanh nghiệp rất dễ trở nên nặng nề. Vì vậy, thứ tôi đang học không chỉ là hệ thống hóa. Mà còn là: Cái gì cần chuẩn hóa và cái gì nên để con người tự quyết định. Có lẽ đây mới là phần khó. AGTCN hiện tại cũng đang trải qua đúng quá trình đó. Tôi lấy những vấn đề thực tế, kinh nghiệm đã có và kiến thức mới học được, rồi thử biến chúng thành những thứ rõ ràng hơn. Có cái trở thành nguyên tắc. Có cái thành quy trình. Có cái thành tiêu chí đánh giá. Có cái chỉ cần một hướng dẫn ngắn. Và có cái sau khi xem lại, tôi quyết định... bỏ đi. --- Trước đây, tôi thường nghĩ: Có kinh nghiệm là biết phải làm gì. Bây giờ tôi thêm một câu nữa: Nếu muốn xây một tổ chức, kinh nghiệm quan trọng không chỉ vì mình biết làm gì — mà còn vì mình có thể biến phần thực sự có giá trị của nó thành thứ người khác hiểu, sử dụng và tiếp tục cải tiến. Có lẽ đó là lúc kinh nghiệm cá nhân bắt đầu trở thành tài sản của tổ chức. (bài viết tạo ra bởi AI dựa trên ý chí chủ kênh ) #AI #AGTCN #QuanTriDoanhNghiep #QuanTriConNguoi #HocCungAI

About