@komtua: Walau doa kamu belum dikabulkan, bukan berarti Tuhan nggak mendengar. Mungkin... Tuhan belum selesai menulis akhir yang paling indah buat hidupmu. 🤍 Dengerin lagunya sampai habis ya. #TuhanBelumSelesai #KomTua #LaguGalau #LaguRelate #PuisiHati #LaguIndonesia #FYP #TikTokMusik #UntukKamu #PercayaTuhan

komtua
komtua
Open In TikTok:
Region: ID
Tuesday 16 June 2026 03:21:27 GMT
64974
3099
209
1020

Music

Download

Comments

bahybahy4u
Uphik76 :
Cinta adalah ruang refleksi, Sebelum menuntut semesta mendatangkan seseorang yang hebat mendampingi langkahmu, luangkanlah waktu untuk mematangkan diri. Berhentilah sejenak dari perburuan "yang tepat", dan belajarlah menjadi manusia yang utuh, yang tau cara mengasihi diri sendiri,sebelum mengasihi orang lain. sebab, seseorang yang tepat biasanya tidak akan menetap pada hati yang belum belajar memanusiakan manusia dengan cinta, Dan semesta telah memberi kode tentang pelangi setelah hujan. nice song my brother komtua 🥰👌
2026-06-16 09:56:36
17
daobaten
froggy84🐸 :
love all Ur song😍
2026-06-16 13:00:04
1
nita.afriskanitag
Nita [email protected] :
good job 👍🥺🥺🥺
2026-06-18 07:22:27
0
toby25296
𝔸𝕣𝕟𝕚𝕖 𝔾𝕦𝕟𝕒𝕨𝕒𝕟 :
Ga pernah gagal..... selalu berhasil membawa seolah kita ada dalam lagu itu
2026-06-16 06:53:30
10
amalia.bakri
Amalia Bakri :
yaa Allah maknanya dalam bgt 😭😭😭😭😭😭🥰🥰🥰🥰🥰
2026-06-16 17:54:42
1
dewysa_____
Dewysa___ ❥ᥫꗃ :
Tuhan belum selesai dgnku ....
2026-06-16 13:31:39
2
khaila_labitha
khaila_barristama :
Ya Allah....posisi aq bgt skrg...Bismillah kuat
2026-06-17 00:24:06
2
nuna_zh
Nuna :
lagu komtua bagus2 bgt
2026-06-16 14:04:42
2
berliann058
Hoo :
Malam bang makasih udah lewat diberandaku
2026-06-16 14:05:13
1
naurairin183103
MinusCule :
Semua Lagu2 Komtua adalah OST hidup saya.. 😅
2026-06-17 00:24:20
1
mairano.budhysant
Mairano budhysanto :
dalem banget...seperti mewakili perasaanku sekarang
2026-06-16 13:37:26
1
nani.yunaningsih70
nani yunaningsih :
lagu2nya gak pernah gagal...selalu menyentuh hati
2026-06-16 12:49:06
2
riana_astuti277
Riana_Alim :
lagi saya banget 😭😭😭 di tinggal kan suami tercinta 25 Maret 2026 😭😭
2026-06-16 08:10:05
6
aniyudi73
Laili_Yani73 :
Hadir... selamat siang, makasih lagunya🙏👍😢
2026-06-16 03:44:36
1
paullina233
paullina233 :
Masya Allah....bener bgt ...bahwa kita memang hrs selalu berserah pada yg Maha kuasa,tentang apapun itu👍
2026-06-16 13:27:21
1
liunsandatom_25_
Pele2 Angin🌸💕 :
syair demi syair lagu penuh makna yg mendalam untuk sebuah arti perjalanan hidup..Trimakasih untuk semua karya yg bgtu menyentuh hati🥰🙏
2026-06-16 13:12:14
2
hn.handayani.kania
🌹Hn handayani kania🌹 :
keren Lg nya Om 👍👍🥰🥰♥️♥️
2026-06-16 12:53:24
2
lhia.satria
Lhia Satria :
selalu bikin baper...🙏👍
2026-06-16 13:30:33
0
diyank14
Molly :
Tuhaaan .. Aku sangat lelah .. 😭
2026-06-16 22:46:19
1
fitriimut074
vthree🌷 :
captionnya deep banget bang 🥲
2026-06-16 12:26:31
2
user8361182141921
cimot :
terimakasih sudah menciptakan karya2 yang mewakili persaan semua orang... lagunya enak banget bikin aku nangis 😭maknanya dalam banget🙏
2026-06-16 20:06:32
2
fanuel.gd
Fanuel GD :
long time no see your vt my Komtua
2026-06-16 03:30:12
2
karyawantuhan690
🇯🇵ᴳᴼSEIBA :
dalem2 lagunya
2026-06-16 03:30:11
2
tie.noerlaela
tie_ :
biarkan yg pergi.....beri kesempatan pada yg baru utk masuk🥰 biarkan Tuhan gantikan yg baik utkku🤲🤲🤲
2026-06-16 06:47:26
4
rintamuntasiroh1
rintamuntasiroh1 :
suka sama semua lagu y....🥰🥰
2026-06-16 07:36:20
2
To see more videos from user @komtua, please go to the Tikwm homepage.

Other Videos

Noel đến vào cái thời điểm con người ta không còn đủ ngây thơ để mong ước, nhưng cũng chưa đủ chai sạn để coi nó như một ngày bình thường, nên ai cũng buộc phải dừng lại một chút, dù không muốn, để nhìn xem mình đã trôi đi bao xa khỏi những gì từng tin là đúng. Tôi ngồi trong quán quen, ly Tequila đặt trước mặt, uống không vì thích mà vì nó đủ mạnh để nhắc rằng mình vẫn còn phản xạ với cay đắng, và ở một xã hội mà người ta được dạy phải nuốt vào nhiều hơn nói ra, cảm giác được đau rõ ràng đôi khi lại là thứ duy nhất giúp ta không lẫn vào đám đông vô cảm. Ngụm đầu tiên gắt, giống như lần đầu bước ra đời và nhận ra rằng bằng cấp không mua được sự tôn trọng, cố gắng không bảo đảm cơ hội, và tử tế nhiều khi chỉ khiến người ta nghĩ mình dễ bị chèn ép, còn những kẻ nói ít làm nhiều lại thường là những người phải làm nhiều nhất nhưng nhận ít nhất. Khói thuốc bay thấp và dày, không thanh thoát như trong mấy bức ảnh được dàn dựng, mà nặng và lẩn quẩn, giống cách những vấn đề xã hội bám lấy con người ta mỗi ngày, từ tiền bạc, địa vị, áp lực phải thành công đúng thời điểm, cho đến nỗi sợ bị bỏ lại phía sau khi nhìn thấy người khác tiến lên bằng những con đường mà mình không có quyền lựa chọn. Hai mùa Noel vang lên đâu đó trong quán, và dù bài hát nói về tình yêu, tôi chỉ nghe thấy thời gian, nghe thấy những mùa đã trôi qua mang theo những con người từng ngồi cùng bàn, từng nói chuyện tương lai rất lớn, để rồi sau đó mỗi người tan ra theo một kiểu, không ai phản bội ai, chỉ là đời sống bóp dần những lựa chọn cho đến khi không còn chỗ để ở lại. Ngụm rượu tiếp theo bớt cay không phải vì rượu nhẹ đi mà vì cơ thể đã quen, cũng giống như con người ta quen dần với việc phải cúi đầu trước những điều mình không phục, quen với việc im lặng trong những cuộc họp nơi sự thật không quan trọng bằng việc ai nói ra nó, và quen với cảm giác phải tự chịu trách nhiệm cho mọi thứ, kể cả những thứ vốn không phải lỗi của mình. Có những câu hát thoáng qua nhắc về sự đổi thay, và tôi nghĩ về cách xã hội này buộc con người phải thay đổi nhanh hơn khả năng thích nghi của họ, khiến nhiều người trông như đã ổn, nói năng chững chạc, làm việc đều đặn, nhưng bên trong thì kiệt quệ vì không còn chỗ nào để trút bỏ, vì mệt mỏi cũng phải có điều kiện mới được bộc lộ. Ngụm rượu bắt đầu đắng, cái đắng không nằm ở đầu lưỡi mà ở sau cổ họng, giống cảm giác khi hiểu ra rằng không phải ai chăm chỉ cũng được đền đáp, không phải ai đúng cũng được đứng về phía ánh sáng, và xã hội vận hành tốt nhất khi con người học được cách chấp nhận những điều sai mà không còn muốn sửa. Khói lúc này hắc và lưu lại rất lâu, giống như những vấn đề ai cũng biết nhưng không ai đủ sức giải quyết, từ sự cô đơn của người sống giữa thành phố đông đúc, đến áp lực phải chứng minh giá trị bản thân bằng thu nhập, bằng chức danh, bằng việc mình có đang đi nhanh hơn người khác hay không, trong khi chẳng ai hỏi liệu mình có còn muốn đi tiếp theo hướng đó nữa không. Bài hát đi đến đoạn cuối, hai mùa Noel trôi qua như một cái chớp mắt, và tôi nhận ra thứ mất nhiều nhất không phải là một mối quan hệ hay một ảo tưởng tình yêu, mà là niềm tin rằng cuộc sống này vận hành theo một logic công bằng nào đó, nơi người tốt sẽ có chỗ đứng và kẻ xấu sẽ phải trả giá. Ngụm rượu cuối cùng trôi xuống không còn vị, giống hệt cảm xúc của người trưởng thành sau nhiều va đập, không còn buồn dữ dội, không còn vui trọn vẹn, chỉ còn một trạng thái lưng chừng giữa việc tiếp tục chịu đựng và việc chưa đủ can đảm để buông bỏ tất cả. Tôi đứng dậy, không mang theo hy vọng lớn, cũng không mang theo tuyệt vọng, chỉ mang theo một sự thật khá trần trụi là xã hội này không cần mình phải hạnh phúc, nó chỉ cần mình đủ bền để không gãy, và nếu còn đủ sức để uống hết ly rượu của mình, thì sáng mai vẫn phải dậy, vẫn phải bước ra ngoài, và vẫn phải đóng đúng vai một con người đang sống bình thường.
Noel đến vào cái thời điểm con người ta không còn đủ ngây thơ để mong ước, nhưng cũng chưa đủ chai sạn để coi nó như một ngày bình thường, nên ai cũng buộc phải dừng lại một chút, dù không muốn, để nhìn xem mình đã trôi đi bao xa khỏi những gì từng tin là đúng. Tôi ngồi trong quán quen, ly Tequila đặt trước mặt, uống không vì thích mà vì nó đủ mạnh để nhắc rằng mình vẫn còn phản xạ với cay đắng, và ở một xã hội mà người ta được dạy phải nuốt vào nhiều hơn nói ra, cảm giác được đau rõ ràng đôi khi lại là thứ duy nhất giúp ta không lẫn vào đám đông vô cảm. Ngụm đầu tiên gắt, giống như lần đầu bước ra đời và nhận ra rằng bằng cấp không mua được sự tôn trọng, cố gắng không bảo đảm cơ hội, và tử tế nhiều khi chỉ khiến người ta nghĩ mình dễ bị chèn ép, còn những kẻ nói ít làm nhiều lại thường là những người phải làm nhiều nhất nhưng nhận ít nhất. Khói thuốc bay thấp và dày, không thanh thoát như trong mấy bức ảnh được dàn dựng, mà nặng và lẩn quẩn, giống cách những vấn đề xã hội bám lấy con người ta mỗi ngày, từ tiền bạc, địa vị, áp lực phải thành công đúng thời điểm, cho đến nỗi sợ bị bỏ lại phía sau khi nhìn thấy người khác tiến lên bằng những con đường mà mình không có quyền lựa chọn. Hai mùa Noel vang lên đâu đó trong quán, và dù bài hát nói về tình yêu, tôi chỉ nghe thấy thời gian, nghe thấy những mùa đã trôi qua mang theo những con người từng ngồi cùng bàn, từng nói chuyện tương lai rất lớn, để rồi sau đó mỗi người tan ra theo một kiểu, không ai phản bội ai, chỉ là đời sống bóp dần những lựa chọn cho đến khi không còn chỗ để ở lại. Ngụm rượu tiếp theo bớt cay không phải vì rượu nhẹ đi mà vì cơ thể đã quen, cũng giống như con người ta quen dần với việc phải cúi đầu trước những điều mình không phục, quen với việc im lặng trong những cuộc họp nơi sự thật không quan trọng bằng việc ai nói ra nó, và quen với cảm giác phải tự chịu trách nhiệm cho mọi thứ, kể cả những thứ vốn không phải lỗi của mình. Có những câu hát thoáng qua nhắc về sự đổi thay, và tôi nghĩ về cách xã hội này buộc con người phải thay đổi nhanh hơn khả năng thích nghi của họ, khiến nhiều người trông như đã ổn, nói năng chững chạc, làm việc đều đặn, nhưng bên trong thì kiệt quệ vì không còn chỗ nào để trút bỏ, vì mệt mỏi cũng phải có điều kiện mới được bộc lộ. Ngụm rượu bắt đầu đắng, cái đắng không nằm ở đầu lưỡi mà ở sau cổ họng, giống cảm giác khi hiểu ra rằng không phải ai chăm chỉ cũng được đền đáp, không phải ai đúng cũng được đứng về phía ánh sáng, và xã hội vận hành tốt nhất khi con người học được cách chấp nhận những điều sai mà không còn muốn sửa. Khói lúc này hắc và lưu lại rất lâu, giống như những vấn đề ai cũng biết nhưng không ai đủ sức giải quyết, từ sự cô đơn của người sống giữa thành phố đông đúc, đến áp lực phải chứng minh giá trị bản thân bằng thu nhập, bằng chức danh, bằng việc mình có đang đi nhanh hơn người khác hay không, trong khi chẳng ai hỏi liệu mình có còn muốn đi tiếp theo hướng đó nữa không. Bài hát đi đến đoạn cuối, hai mùa Noel trôi qua như một cái chớp mắt, và tôi nhận ra thứ mất nhiều nhất không phải là một mối quan hệ hay một ảo tưởng tình yêu, mà là niềm tin rằng cuộc sống này vận hành theo một logic công bằng nào đó, nơi người tốt sẽ có chỗ đứng và kẻ xấu sẽ phải trả giá. Ngụm rượu cuối cùng trôi xuống không còn vị, giống hệt cảm xúc của người trưởng thành sau nhiều va đập, không còn buồn dữ dội, không còn vui trọn vẹn, chỉ còn một trạng thái lưng chừng giữa việc tiếp tục chịu đựng và việc chưa đủ can đảm để buông bỏ tất cả. Tôi đứng dậy, không mang theo hy vọng lớn, cũng không mang theo tuyệt vọng, chỉ mang theo một sự thật khá trần trụi là xã hội này không cần mình phải hạnh phúc, nó chỉ cần mình đủ bền để không gãy, và nếu còn đủ sức để uống hết ly rượu của mình, thì sáng mai vẫn phải dậy, vẫn phải bước ra ngoài, và vẫn phải đóng đúng vai một con người đang sống bình thường.

About