@__.ishaa: My Life saver🥹 #ultralightpdrnpinkpeptideserum #medicube #medicubeserum #fyp #foryoupage

D E V E I I S H A A
D E V E I I S H A A
Open In TikTok:
Region: MY
Tuesday 16 June 2026 05:14:40 GMT
161
5
0
0

Music

Download

Comments

There are no more comments for this video.
To see more videos from user @__.ishaa, please go to the Tikwm homepage.

Other Videos

Người ta nói rằng mình đã bao dung rất nhiều. Bao dung trong tình yêu. Bao dung trong hôn nhân. Bao dung với cha mẹ. Bao dung với anh chị em. Bao dung với bạn bè. Bao dung đến mức mệt mỏi. Bao dung đến mức trong lòng đầy vết xước. Nhưng lạ lắm, càng bao dung kiểu đó, người ta càng mệt mỏi và khổ đau vì đó không phải là bao dung mà là chịu đựng có ghi nhớ. Bao dung kiểu ấy luôn có một cuốn sổ vô hình nằm sâu trong lòng. Trong đó ghi rất rõ ai đã làm mình tổn thương bao nhiêu lần, ai đã làm mình thất vọng thế nào, ai đã từng được mình bỏ qua ra sao. Và cuốn sổ ấy không bao giờ bị quên. Nó chỉ được cất kỹ, đợi đến lúc mệt quá, đau quá, hoặc cảm thấy không còn được trân trọng nữa, thì được mang ra, lật từng trang, tính sổ cho đủ. Trong tình yêu, nó là câu “anh đã nhịn em bao nhiêu lần rồi”. Trong gia đình, nó là “tôi vì nhà này mà hy sinh thế nào”. Trong tình thân, nó là “tôi đã vì anh chị em mà chịu đựng ra sao”. Trong tình bạn, nó là “nếu không có tôi, chắc cậu chẳng được như hôm nay”…. Bao dung thật sự không vận hành bằng trí nhớ. Nó vận hành bằng cái thấy. Khi một người thật sự thấy ra, họ không còn đứng ở vị trí người bị hại và người gây hại. Họ thấy rằng mỗi người chỉ đang hành xử đúng với mức hiểu biết, mức tổn thương và mức trưởng thành của mình tại thời điểm đó. Không ai cố tình ác. Chỉ có những con người còn chưa đủ tỉnh. Khi cái thấy ấy xảy ra, khái niệm “có lỗi” bắt đầu tan. Không phải là phủ nhận nỗi đau. Không phải là biện minh cho hành vi sai. Mà là không còn cá nhân hoá mọi thứ. Người ta không còn nhìn cha mẹ mình như những người “đã làm mình khổ”, mà thấy họ cũng là những đứa trẻ lớn lên trong thiếu thốn yêu thương. Không còn nhìn bạn đời như người “không hiểu mình”, mà thấy họ cũng đang loay hoay với những vết thương chưa lành. Không còn nhìn anh chị em như kẻ “ích kỷ”, mà thấy mỗi người đều đang sống sót theo cách họ học được. Bao dung thật sự không khiến người ta cao thượng hơn. Nó khiến người ta khiêm xuống. Khiêm vì nhận ra rằng nếu đổi vai, đổi hoàn cảnh, đổi tuổi thơ, rất có thể mình cũng đã làm y như vậy. Bao dung thật không có bệ cao đạo đức. Không có vị trí “tôi đúng bạn sai”. Chỉ có một sự bình đẳng : tất cả đều đang học, chỉ là học những bài khác nhau. Một dấu hiệu rất rõ của bao dung thật là người ta không còn nhu cầu nhắc lại quá khứ, kể cả khi đang đau. Không phải vì quên, mà vì nó không còn giá trị để dùng làm vũ khí. Quá khứ khi ấy chỉ còn là dữ kiện trung tính, không còn là con dao giấu sau lưng để phòng thân. Bao dung thật sự không làm cho mối quan hệ lúc nào cũng đẹp. Nhưng nó làm cho lòng người nhẹ. Nhẹ vì không còn phải mang theo cuốn sổ nợ cảm xúc. Nhẹ vì không còn phải đóng vai người tốt. Nhẹ vì hiểu rằng mỗi người đang ở đúng tầng nhận thức của họ, đúng nhịp nghiệp của họ, đúng bài học họ cần đi qua. Và khi bao dung đã xảy ra thật, người ta không nói mình bao dung. Người ta chỉ sống bình thường hơn, nói ít đi, phán xét ít lại, yêu thương không gồng, và rời đi nếu cần mà không mang theo cay đắng. Bao dung thật sự, đến cuối cùng, không phải là cho người khác cơ hội. Mà là trả tự do cho chính mình. #tamlinh #tutap #chualanh #tinhyeu
Người ta nói rằng mình đã bao dung rất nhiều. Bao dung trong tình yêu. Bao dung trong hôn nhân. Bao dung với cha mẹ. Bao dung với anh chị em. Bao dung với bạn bè. Bao dung đến mức mệt mỏi. Bao dung đến mức trong lòng đầy vết xước. Nhưng lạ lắm, càng bao dung kiểu đó, người ta càng mệt mỏi và khổ đau vì đó không phải là bao dung mà là chịu đựng có ghi nhớ. Bao dung kiểu ấy luôn có một cuốn sổ vô hình nằm sâu trong lòng. Trong đó ghi rất rõ ai đã làm mình tổn thương bao nhiêu lần, ai đã làm mình thất vọng thế nào, ai đã từng được mình bỏ qua ra sao. Và cuốn sổ ấy không bao giờ bị quên. Nó chỉ được cất kỹ, đợi đến lúc mệt quá, đau quá, hoặc cảm thấy không còn được trân trọng nữa, thì được mang ra, lật từng trang, tính sổ cho đủ. Trong tình yêu, nó là câu “anh đã nhịn em bao nhiêu lần rồi”. Trong gia đình, nó là “tôi vì nhà này mà hy sinh thế nào”. Trong tình thân, nó là “tôi đã vì anh chị em mà chịu đựng ra sao”. Trong tình bạn, nó là “nếu không có tôi, chắc cậu chẳng được như hôm nay”…. Bao dung thật sự không vận hành bằng trí nhớ. Nó vận hành bằng cái thấy. Khi một người thật sự thấy ra, họ không còn đứng ở vị trí người bị hại và người gây hại. Họ thấy rằng mỗi người chỉ đang hành xử đúng với mức hiểu biết, mức tổn thương và mức trưởng thành của mình tại thời điểm đó. Không ai cố tình ác. Chỉ có những con người còn chưa đủ tỉnh. Khi cái thấy ấy xảy ra, khái niệm “có lỗi” bắt đầu tan. Không phải là phủ nhận nỗi đau. Không phải là biện minh cho hành vi sai. Mà là không còn cá nhân hoá mọi thứ. Người ta không còn nhìn cha mẹ mình như những người “đã làm mình khổ”, mà thấy họ cũng là những đứa trẻ lớn lên trong thiếu thốn yêu thương. Không còn nhìn bạn đời như người “không hiểu mình”, mà thấy họ cũng đang loay hoay với những vết thương chưa lành. Không còn nhìn anh chị em như kẻ “ích kỷ”, mà thấy mỗi người đều đang sống sót theo cách họ học được. Bao dung thật sự không khiến người ta cao thượng hơn. Nó khiến người ta khiêm xuống. Khiêm vì nhận ra rằng nếu đổi vai, đổi hoàn cảnh, đổi tuổi thơ, rất có thể mình cũng đã làm y như vậy. Bao dung thật không có bệ cao đạo đức. Không có vị trí “tôi đúng bạn sai”. Chỉ có một sự bình đẳng : tất cả đều đang học, chỉ là học những bài khác nhau. Một dấu hiệu rất rõ của bao dung thật là người ta không còn nhu cầu nhắc lại quá khứ, kể cả khi đang đau. Không phải vì quên, mà vì nó không còn giá trị để dùng làm vũ khí. Quá khứ khi ấy chỉ còn là dữ kiện trung tính, không còn là con dao giấu sau lưng để phòng thân. Bao dung thật sự không làm cho mối quan hệ lúc nào cũng đẹp. Nhưng nó làm cho lòng người nhẹ. Nhẹ vì không còn phải mang theo cuốn sổ nợ cảm xúc. Nhẹ vì không còn phải đóng vai người tốt. Nhẹ vì hiểu rằng mỗi người đang ở đúng tầng nhận thức của họ, đúng nhịp nghiệp của họ, đúng bài học họ cần đi qua. Và khi bao dung đã xảy ra thật, người ta không nói mình bao dung. Người ta chỉ sống bình thường hơn, nói ít đi, phán xét ít lại, yêu thương không gồng, và rời đi nếu cần mà không mang theo cay đắng. Bao dung thật sự, đến cuối cùng, không phải là cho người khác cơ hội. Mà là trả tự do cho chính mình. #tamlinh #tutap #chualanh #tinhyeu

About