@nikhatov: #ислам #напоминание

𝐧𝐢𝐤𝐡𝐚𝐭
𝐧𝐢𝐤𝐡𝐚𝐭
Open In TikTok:
Region: KZ
Tuesday 16 June 2026 07:51:54 GMT
26752
4456
13
247

Music

Download

Comments

mqkoow
mark :
но ведь я любил ее сильно
2026-06-19 03:35:22
2
539388347u
𝓐𝓶𝓲𝓷🇦🇿 :
2026-06-16 11:20:23
11
umar_m44
umar_m44 :
уже поздно ..
2026-06-18 14:45:59
3
nurlyum
nurlyum :
мы же собираемся жениться
2026-06-18 17:28:07
2
2kgnaswaya
2kgnaswaya :
2026-06-18 19:59:22
0
22.05_4ever
هدى :
🥺
2026-06-16 09:22:04
4
ayaukam_ea
ayashh. :
нелегко отпустить человеку)
2026-06-18 19:17:22
1
user3559528485443
довлет :
❤️❤️
2026-06-16 07:57:07
2
smireniye_01
Alʍᴀz ᴀt-Tᴀᴛᴀrsᴛᴀni🗡 :
❤️❤️❤️
2026-06-16 09:43:12
1
To see more videos from user @nikhatov, please go to the Tikwm homepage.

Other Videos

Đôi khi tôi thấy như mình sinh ra với một trái tim quá mong manh cho thế giới này và một tâm trí quá ồn ào cho sự tĩnh lặng. Càng lớn tuổi, tôi càng nhận ra rằng cô đơn không phải lúc nào cũng đến trong những căn phòng trống, đôi khi nó ẩn mình trong những cuộc trò chuyện đông người, đằng sau những nụ cười dịu dàng, đưới ánh đèn phố lấp lánh phản chiếu trên những con đường ướt mưa. Người ta nhìn tôi và thấy sự điềm tĩnh, nhưng họ không nghe được bản giao hưởng vô tận của những ý nghĩ sụp đổ bên trong đầu tôi mỗi đêm khi vầng trăng lặng lẽ treo trên khung cửa sổ và giấc ngủ nhất quyết không chịu tìm đến tôi. Có những buổi tối, ký ức lại trôi về với tôi như những bóng ma được quấn trong mùi nước hoa và khói thuốc lá, đu bám mãi sau khi lẽ ra chúng đã phai tàn. Tôi nghĩ về từng phiên bản của chính mình mà tôi buộc phải bỏ lại chỉ để sống sót qua vài chương đời mình. Tôi nghĩ về việc mang cả đại dương cảm xúc trong một cơ thể đã được dạy phải luôn bình tĩnh và thanh lịch, bất kể cơn bão bên trong đang gào thét dữ dội thế nào. Có lẽ đó là lý do tôi lại gắn bó với bầu trời đêm, không khí lạnh, âm nhạc dần tắt, và những con đường vắng — vì chúng giống như một kiểu buồn mà chẳng bao giờ nhờ ai phải hiểu, chỉ để được cảm nhận. Và có lẽ đó là phần tàn nhẫn nhất của việc trưởng thành: chịu học cách trở thành chỗ trốn cho chính mình. Chịu học cách nuốt trọn mọi rung động run rẩy ngay trước khi nó thoát khỏi môi. Chịu học cách ngồi yên lặng khi trái tim bạn vỡ vụn bằng những ngôn ngữ mà không ai xung quanh bạn có thể nhận ra. Có những đêm tôi tự hỏi liệu người ta có còn gọi tôi là “mạnh mẽ” không nếu họ nghe được cách những ý nghĩ của tôi van xin bình yên khi cả thế giới cuối cùng cũng trở nên tĩnh lặng.
Đôi khi tôi thấy như mình sinh ra với một trái tim quá mong manh cho thế giới này và một tâm trí quá ồn ào cho sự tĩnh lặng. Càng lớn tuổi, tôi càng nhận ra rằng cô đơn không phải lúc nào cũng đến trong những căn phòng trống, đôi khi nó ẩn mình trong những cuộc trò chuyện đông người, đằng sau những nụ cười dịu dàng, đưới ánh đèn phố lấp lánh phản chiếu trên những con đường ướt mưa. Người ta nhìn tôi và thấy sự điềm tĩnh, nhưng họ không nghe được bản giao hưởng vô tận của những ý nghĩ sụp đổ bên trong đầu tôi mỗi đêm khi vầng trăng lặng lẽ treo trên khung cửa sổ và giấc ngủ nhất quyết không chịu tìm đến tôi. Có những buổi tối, ký ức lại trôi về với tôi như những bóng ma được quấn trong mùi nước hoa và khói thuốc lá, đu bám mãi sau khi lẽ ra chúng đã phai tàn. Tôi nghĩ về từng phiên bản của chính mình mà tôi buộc phải bỏ lại chỉ để sống sót qua vài chương đời mình. Tôi nghĩ về việc mang cả đại dương cảm xúc trong một cơ thể đã được dạy phải luôn bình tĩnh và thanh lịch, bất kể cơn bão bên trong đang gào thét dữ dội thế nào. Có lẽ đó là lý do tôi lại gắn bó với bầu trời đêm, không khí lạnh, âm nhạc dần tắt, và những con đường vắng — vì chúng giống như một kiểu buồn mà chẳng bao giờ nhờ ai phải hiểu, chỉ để được cảm nhận. Và có lẽ đó là phần tàn nhẫn nhất của việc trưởng thành: chịu học cách trở thành chỗ trốn cho chính mình. Chịu học cách nuốt trọn mọi rung động run rẩy ngay trước khi nó thoát khỏi môi. Chịu học cách ngồi yên lặng khi trái tim bạn vỡ vụn bằng những ngôn ngữ mà không ai xung quanh bạn có thể nhận ra. Có những đêm tôi tự hỏi liệu người ta có còn gọi tôi là “mạnh mẽ” không nếu họ nghe được cách những ý nghĩ của tôi van xin bình yên khi cả thế giới cuối cùng cũng trở nên tĩnh lặng.

About