@jason.yew: Sebenarnya, gambar ini dari ceramah di Muar semalam adalah satu 'amaran' besar. Kalau anda seorang yang selesa dengan politik maki-hamun, politik yang memisahkan kita mengikut warna kulit, atau politik yang menjanjikan bulan dan bintang tanpa asas ekonomi yang kukuh, tolong, jangan tengok gambar ini. Gambar ini akan membuatkan anda rasa tidak selesa. Lihatlah barisan kerusi merah itu. Di atasnya tidak ada jentera yang dibayar upah, tidak ada bas-bas sewa yang mengangkut orang dari luar negeri semata-mata untuk memenuhkan ruang. Di situ ada Pak Cik berbaju merah, ada Aunty bertudung, ada anak muda berseluar pendek, dan ada warga emas yang sanggup berdiri di celah-celah pokok malam-malam buta. Mereka datang bukan sebab dipaksa, tetapi sebab mereka mahu mendengar arah tuju negara yang sebenar. Kadang-kadang kita terfikir, betapa mudahnya segelintir pihak menuduh Kerajaan MADANI dan Perdana Menteri, Dato' Seri Anwar Ibrahim sudah kehilangan sokongan rakyat. Saban hari di TikTok dan Facebook, naratif kebencian ditiupkan kononnya rakyat sedang menolak formula perpaduan ini. Memang betul, Kerajaan hari ini tidak sempurna. Reformasi struktur ekonomi, penyasaran subsidi, dan usaha membersihkan negara daripada rasuah sistemik bukannya perkara popular yang seronok didengar. Ia pahit. Ia memerlukan masa. Tetapi Bangsa Johor di Muar semalam memberikan kita satu pengajaran penting yang sangat halus: "Semakin kuat anda menghentam dan memfitnah usaha penyatuan ini, semakin rapat rakyat pelbagai kaum akan duduk bersama." Mereka yang hadir secara senyap dan tenang ini sedar bahawa membina sebuah negara yang stabil tidak semudah menaip komen di media sosial. Mereka memilih untuk berdiri di belakang kepimpinan Anwar Ibrahim bukan kerana mahukan keajaiban dalam masa satu malam, tetapi kerana mereka tahu, alternatif yang ada di luar sana hanyalah retorik yang boleh memecahbelahkan masa depan anak cucu mereka. Kehadiran berbilang kaum di Muar ini adalah bukti bertulis, bahawa dalam diam, pengundi atas pagar dan rakyat marhaen sedang memilih kestabilan berbanding kekacauan. #PRNJohor #PakatanHarapan #anwaribrahim #MalaysiaMADANI #keadilanuntuksemua

JASON Update
JASON Update
Open In TikTok:
Region: MY
Tuesday 16 June 2026 08:28:54 GMT
2228
163
6
17

Music

Download

Comments

junainamohsin
junainamohsin :
Semoga Allah swt pelihara PMX🌹
2026-06-19 00:16:47
0
ganesan.arumugam8
Ganesan Arumugam :
TERBAIK PMX ANWAR TERBAIK
2026-06-16 08:45:08
2
ocs_special
Yufizal :
penuh weh
2026-06-16 10:17:13
1
adudu646
Amed_Muhammed :
pH la yg janji bukan bintang.nk aku senaraikan ke janji dia??
2026-06-16 16:18:16
0
jalil_2nd
Jalil 2ndAcc :
🤲🤲🤲
2026-06-16 12:40:21
1
To see more videos from user @jason.yew, please go to the Tikwm homepage.

Other Videos

Quán rượu nhỏ nằm gọn trong con phố tối, ánh đèn vàng ấm áp hắt xuống bàn gỗ sẫm màu. Chai The Kaikatsu 12 nằm yên trên bàn, rượu hổ phách lấp lánh như giữ trong mình cả một mùa thu đã qua. Khi xoay nhẹ nắp, tiếng “cạch” vang khẽ, và mùi gỗ sồi già lập tức lan ra, quyện với vị mật ong rừng, trái cây khô, cùng một chút cay của tiêu đen. Rượu chảy xuống ly chậm rãi, từng giọt như níu thời gian lại. Em ngồi đối diện, đôi tay khẽ ôm lấy ly thủy tinh. Tiếng ly chạm nhau vang khẽ. Ngụm đầu tiên êm ấm nơi đầu lưỡi, rồi bùng lên trong lồng ngực, như một ký ức vừa được mở ra. Em khẽ nhăn mặt vì vị cay, nhưng ánh mắt lại long lanh như tìm thấy một điều gì quen thuộc. Anh bật lửa, Marlboro trắng cháy đỏ ở đầu. Làn khói bay mỏng, quấn quanh tóc em, rồi tan vào ánh đèn vàng. Mùi thuốc không hắc, mà dịu và lười biếng như một buổi chiều mùa thu. Em hơi nghiêng đầu né khói, nhưng nụ cười lại như muốn giữ nó ở lại thêm chút nữa. Khói thuốc và mùi rượu hòa vào nhau, trở thành một thứ hương vị riêng chỉ có ở hai người. Rời quán, chúng ta bước dọc bờ kênh. Mặt nước tối đen, loang loáng phản chiếu ánh đèn đường vàng nhạt. Gió đêm lạnh lẽo, nhưng khoảng cách giữa hai người đủ gần để hơi ấm len qua từng bước chân. Tiếng giày của em hòa vào tiếng bật lửa của anh. Khói Marlboro trắng bay ra, chậm rãi và thong thả, tan lẫn trong hơi sương. Em kéo sát áo khoác, anh đưa tay che gió cho em, cảm giác như đang cố giữ cả thế giới lại gần. Cuối con đường là tòa chung cư em sống. Ban công tầng em sáng đèn, ánh sáng vàng hắt xuống lối đi. Chúng ta dừng trước cổng. Anh rít một hơi cuối cùng, gạt tàn xuống nền gạch. Em cười, ánh mắt ấm như rượu và thoang thoảng mùi khói thuốc của anh. Anh quay đi, không dám ngoảnh lại, vì biết nếu nhìn thêm một lần, sẽ chẳng thể rời bước. Những đêm sau, vẫn là những tin nhắn dài xuyên đêm, vẫn là những dự định vẽ rực rỡ: sẽ đi xa cùng nhau, sẽ mở một quán nhỏ, sẽ để rượu và thuốc thành một phần của câu chuyện chung. Nhưng một ngày, mọi thứ tan như khói Marlboro trong gió, chỉ còn lại vị cay của The Kaikatsu 12 dai dẳng nơi cổ họng. Bây giờ, mỗi khi rót lại một ly The Kaikatsu 12 và châm một điếu Marlboro trắng, anh lại thấy mình đang đi dọc bờ kênh ấy, đưa em về dưới ánh đèn ban công vàng nhạt. Nhưng lần này, bên cạnh chỉ còn gió. Kỉ niệm nào cũng đáng nhớ nhưng cứ phải quên.
Quán rượu nhỏ nằm gọn trong con phố tối, ánh đèn vàng ấm áp hắt xuống bàn gỗ sẫm màu. Chai The Kaikatsu 12 nằm yên trên bàn, rượu hổ phách lấp lánh như giữ trong mình cả một mùa thu đã qua. Khi xoay nhẹ nắp, tiếng “cạch” vang khẽ, và mùi gỗ sồi già lập tức lan ra, quyện với vị mật ong rừng, trái cây khô, cùng một chút cay của tiêu đen. Rượu chảy xuống ly chậm rãi, từng giọt như níu thời gian lại. Em ngồi đối diện, đôi tay khẽ ôm lấy ly thủy tinh. Tiếng ly chạm nhau vang khẽ. Ngụm đầu tiên êm ấm nơi đầu lưỡi, rồi bùng lên trong lồng ngực, như một ký ức vừa được mở ra. Em khẽ nhăn mặt vì vị cay, nhưng ánh mắt lại long lanh như tìm thấy một điều gì quen thuộc. Anh bật lửa, Marlboro trắng cháy đỏ ở đầu. Làn khói bay mỏng, quấn quanh tóc em, rồi tan vào ánh đèn vàng. Mùi thuốc không hắc, mà dịu và lười biếng như một buổi chiều mùa thu. Em hơi nghiêng đầu né khói, nhưng nụ cười lại như muốn giữ nó ở lại thêm chút nữa. Khói thuốc và mùi rượu hòa vào nhau, trở thành một thứ hương vị riêng chỉ có ở hai người. Rời quán, chúng ta bước dọc bờ kênh. Mặt nước tối đen, loang loáng phản chiếu ánh đèn đường vàng nhạt. Gió đêm lạnh lẽo, nhưng khoảng cách giữa hai người đủ gần để hơi ấm len qua từng bước chân. Tiếng giày của em hòa vào tiếng bật lửa của anh. Khói Marlboro trắng bay ra, chậm rãi và thong thả, tan lẫn trong hơi sương. Em kéo sát áo khoác, anh đưa tay che gió cho em, cảm giác như đang cố giữ cả thế giới lại gần. Cuối con đường là tòa chung cư em sống. Ban công tầng em sáng đèn, ánh sáng vàng hắt xuống lối đi. Chúng ta dừng trước cổng. Anh rít một hơi cuối cùng, gạt tàn xuống nền gạch. Em cười, ánh mắt ấm như rượu và thoang thoảng mùi khói thuốc của anh. Anh quay đi, không dám ngoảnh lại, vì biết nếu nhìn thêm một lần, sẽ chẳng thể rời bước. Những đêm sau, vẫn là những tin nhắn dài xuyên đêm, vẫn là những dự định vẽ rực rỡ: sẽ đi xa cùng nhau, sẽ mở một quán nhỏ, sẽ để rượu và thuốc thành một phần của câu chuyện chung. Nhưng một ngày, mọi thứ tan như khói Marlboro trong gió, chỉ còn lại vị cay của The Kaikatsu 12 dai dẳng nơi cổ họng. Bây giờ, mỗi khi rót lại một ly The Kaikatsu 12 và châm một điếu Marlboro trắng, anh lại thấy mình đang đi dọc bờ kênh ấy, đưa em về dưới ánh đèn ban công vàng nhạt. Nhưng lần này, bên cạnh chỉ còn gió. Kỉ niệm nào cũng đáng nhớ nhưng cứ phải quên.

About