@pot_tradition: I know you guys missed me 🙈! Well, the good thing is I missed you guys more 😅. I have been working on an exciting project that l can’t wait to share with you guys 😁🙏🏽. Visited my rural village in Honde and l was craving fresh fish and fried bananas. The real luxury was finding fresh turmeric and whole annatto (can be used as food colouring and spice) in our rural home backyard. Also decided to do a little experiment by soaking millet for 48 hours and then pan frying them with lemon 🍋 and salt and wow 🤩. Very tasty and a nice pair with the fish! Spending the day in this mountainous paradise is both a workout and an adventure every single time. Making a nice lunch while my cousins are swimming is a defo core memory. Also you can call me a donkey sorcerer from now on 😂😂😂. Always up to some foolery! 😬

Pot Tradition
Pot Tradition
Open In TikTok:
Region: ZW
Tuesday 16 June 2026 10:04:48 GMT
47485
4335
104
44

Music

Download

Comments

kathumba5
Yours Takue :
ndaiti zvimwe wakayenda naSpeed
2026-06-16 12:34:32
87
user8354207340059
mbalie :
Saka ukudya cameraman akatarisa😂
2026-06-16 19:24:33
62
mirriamsamare211
myrie :
Team Murara gather here
2026-06-17 15:17:15
5
mrschamz0
mrsChamz🎀 :
honde valley is breath taking
2026-06-16 20:09:40
24
tattygirl28
tattygirl28 :
Hezvo uri mushona 😌
2026-06-16 21:48:54
27
promise.taona.mad
Taona :
First time kuona hove dzakafira zviripo
2026-06-18 06:49:25
15
islfaybvunzawabay
islfaybvunzawabay :
im from Honde Valley..i jus followed u🥰🥰
2026-06-17 07:56:40
4
vikela50
vikela :
type yemhepo yaunofena areas iro + temperature 💯
2026-06-16 19:21:46
11
gans_tayt
Tatenda Nyagano :
thats Honde Valley, Murara area
2026-06-16 21:33:44
5
_that_guy_brando
_that_other_guy :
Is this honde valley
2026-06-16 21:09:39
0
user1138455666718
militant e :
imi Zim hre never seen nzvimbo yakanaka iyi
2026-06-17 08:47:59
0
takudzwapardiechi
Fox :
dhongi rinopinda mumvura it's new
2026-06-18 08:36:56
1
i_plizzi
SUR PLIZZI :
"He entered Jerusalem on what....."😁
2026-06-16 10:15:36
0
mamaraaaa3
mama Raaaa :
Pungwe river pamudhebhu dhebhu
2026-06-17 14:39:25
1
class20075
class 20075 :
beautiful
2026-06-18 07:01:42
0
promise.taona.mad
Taona :
Location?
2026-06-18 06:47:45
0
staniejnr
Stanie Jnr Bulisani :
do we have plantain in Zimbabwe?
2026-06-18 11:52:50
0
user7069842208044
@yolandandumo044 :
ini ndatobaya follow ini but ndatanga kukuona nhasi something for me pliz
2026-06-17 16:52:28
0
jays813
jays2277 :
hezvo .koizimbabwe.good job
2026-06-17 16:15:36
3
munashe_jay1
munashe_jason :
kumusha kwedu kwakanaka xem🥰
2026-06-16 18:49:23
4
zuvarashe3
user1616328018463 :
Zve red zviiko izvo
2026-06-17 13:01:09
2
trinitysahumani
ayesha :
that's pungwe river from honde valley right
2026-06-17 08:40:37
2
mgtmusic1
Gideon Tembo :
Waal, i want to be there one day 😢
2026-06-16 19:01:30
3
daisy.gumbo.dgtyl
Daisy gumbo DG@@tylor :
tirikwajapi zvedu pamudhebhudhebhu apoo
2026-06-18 11:33:01
1
To see more videos from user @pot_tradition, please go to the Tikwm homepage.

Other Videos

Cuối năm, thành phố trầm xuống theo một cách rất riêng. Không ồn ào hơn, chỉ là lòng người chật chội hơn. Tôi ngồi đó, trong căn phòng đủ rộng cho một người cô độc, rót rượu chậm rãi như sợ làm vỡ một điều gì mong manh trong mình. Khói thuốc bốc lên, mỏng và lặng, treo lơ lửng giữa tôi và những suy nghĩ chưa kịp gọi tên. Năm nay khép lại bằng những khoảng trống. Công việc dở dang, ước mơ chưa kịp chạm, những ngày miệt mài trôi qua mà không để lại một kết quả đủ rõ ràng để nắm vào. Lịch sắp hết, Tết cũng sắp đến, còn tôi thì đứng lưng chừng giữa đi và ở. Không biết năm nay mình có về nhà hay không. Không biết có đủ can đảm nhìn vào ánh mắt mong chờ của gia đình, hay lại chọn ở lại thành phố này, lặng lẽ để Tết trôi qua như một ngày bình thường được gọi tên khác đi. Có những đêm tôi thức trắng. Không vì nhớ nhung, mà vì lo. Lo cho bữa ăn ngày mai, cho tiền thuê nhà đến hạn, cho những món nợ vẫn nằm đó, im lặng mà nặng nề. Những người đã từng giúp tôi khi khó khăn, chưa một lần đòi hỏi, nhưng chính sự tử tế ấy khiến tôi không cho phép mình quên. Ân tình không thúc giục, nhưng nó âm thầm gõ cửa mỗi khi đêm xuống. Tôi tìm đến rượu như tìm một khoảng lặng. Mỗi ngụm trôi xuống cổ họng mang theo chút ấm áp ngắn ngủi, rồi tan biến. Tôi châm thuốc, không để khói che đi thực tại, mà để có một thứ gì đó cùng mình thức. Khói mỏng, đời cũng mỏng. Chỉ cần một cơn gió là tan, như những dự định từng rất chắc chắn trong đầu tôi hồi đầu năm. Ngoài kia, người ta nói nhiều về đoàn viên. Còn tôi thì học cách chấp nhận cô đơn. Không phải vì quen, mà vì chưa đủ đầy để bước về. Tôi sợ cái khoảnh khắc ngồi trước mâm cơm ngày Tết, khi ai đó hỏi một câu rất nhẹ: “Năm nay con sao rồi?” và tôi không biết phải trả lời thế nào cho trọn vẹn. Rượu vơi dần, khói tan dần, chỉ còn lại tôi với những suy nghĩ chậm rãi. Tôi hiểu mình đang thất bại, ít nhất là trong năm nay. Nhưng sâu trong nỗi mệt mỏi ấy, vẫn còn một mong ước rất nhỏ: rằng tất cả những đêm không ngủ này, tất cả những lần cố gắng trong im lặng này, rồi sẽ đổi được một ngày trở về. Không cần khoe khoang, không cần đủ đầy, chỉ cần được ngồi bên gia đình, nghe tiếng thời gian lắng xuống, và biết rằng mình đã không bỏ rơi chính mình trên con đường đã đi. Mai là mùng 1 tháng 11 Âm lịch. Vậy là bắt đầu đếm ngược thật sự đến Tết. Thời gian không còn nhiều, nhưng hy vọng thì vẫn còn đó, nhỏ thôi, lặng thôi. Tôi mong tháng mới của tôi, và của tất cả những người đang chật vật như tôi, sẽ dịu lại hơn một chút. Dịu đủ để thở, đủ để đứng vững, đủ để giữ lại niềm tin rằng rồi mình cũng sẽ có được một điều gì đó có thể không lớn lao, nhưng là thứ khiến những đêm dài này trở nên đáng chịu đựng hơn.
Cuối năm, thành phố trầm xuống theo một cách rất riêng. Không ồn ào hơn, chỉ là lòng người chật chội hơn. Tôi ngồi đó, trong căn phòng đủ rộng cho một người cô độc, rót rượu chậm rãi như sợ làm vỡ một điều gì mong manh trong mình. Khói thuốc bốc lên, mỏng và lặng, treo lơ lửng giữa tôi và những suy nghĩ chưa kịp gọi tên. Năm nay khép lại bằng những khoảng trống. Công việc dở dang, ước mơ chưa kịp chạm, những ngày miệt mài trôi qua mà không để lại một kết quả đủ rõ ràng để nắm vào. Lịch sắp hết, Tết cũng sắp đến, còn tôi thì đứng lưng chừng giữa đi và ở. Không biết năm nay mình có về nhà hay không. Không biết có đủ can đảm nhìn vào ánh mắt mong chờ của gia đình, hay lại chọn ở lại thành phố này, lặng lẽ để Tết trôi qua như một ngày bình thường được gọi tên khác đi. Có những đêm tôi thức trắng. Không vì nhớ nhung, mà vì lo. Lo cho bữa ăn ngày mai, cho tiền thuê nhà đến hạn, cho những món nợ vẫn nằm đó, im lặng mà nặng nề. Những người đã từng giúp tôi khi khó khăn, chưa một lần đòi hỏi, nhưng chính sự tử tế ấy khiến tôi không cho phép mình quên. Ân tình không thúc giục, nhưng nó âm thầm gõ cửa mỗi khi đêm xuống. Tôi tìm đến rượu như tìm một khoảng lặng. Mỗi ngụm trôi xuống cổ họng mang theo chút ấm áp ngắn ngủi, rồi tan biến. Tôi châm thuốc, không để khói che đi thực tại, mà để có một thứ gì đó cùng mình thức. Khói mỏng, đời cũng mỏng. Chỉ cần một cơn gió là tan, như những dự định từng rất chắc chắn trong đầu tôi hồi đầu năm. Ngoài kia, người ta nói nhiều về đoàn viên. Còn tôi thì học cách chấp nhận cô đơn. Không phải vì quen, mà vì chưa đủ đầy để bước về. Tôi sợ cái khoảnh khắc ngồi trước mâm cơm ngày Tết, khi ai đó hỏi một câu rất nhẹ: “Năm nay con sao rồi?” và tôi không biết phải trả lời thế nào cho trọn vẹn. Rượu vơi dần, khói tan dần, chỉ còn lại tôi với những suy nghĩ chậm rãi. Tôi hiểu mình đang thất bại, ít nhất là trong năm nay. Nhưng sâu trong nỗi mệt mỏi ấy, vẫn còn một mong ước rất nhỏ: rằng tất cả những đêm không ngủ này, tất cả những lần cố gắng trong im lặng này, rồi sẽ đổi được một ngày trở về. Không cần khoe khoang, không cần đủ đầy, chỉ cần được ngồi bên gia đình, nghe tiếng thời gian lắng xuống, và biết rằng mình đã không bỏ rơi chính mình trên con đường đã đi. Mai là mùng 1 tháng 11 Âm lịch. Vậy là bắt đầu đếm ngược thật sự đến Tết. Thời gian không còn nhiều, nhưng hy vọng thì vẫn còn đó, nhỏ thôi, lặng thôi. Tôi mong tháng mới của tôi, và của tất cả những người đang chật vật như tôi, sẽ dịu lại hơn một chút. Dịu đủ để thở, đủ để đứng vững, đủ để giữ lại niềm tin rằng rồi mình cũng sẽ có được một điều gì đó có thể không lớn lao, nhưng là thứ khiến những đêm dài này trở nên đáng chịu đựng hơn.

About